Là đàn ông đã có gia đình, vợ là mối tình đầu tiên và cũng là cuối cùng. Nên xin được tư vấn cho em gái như sau. Qua cách kể của em thì thấy bạn trai không phải là người có chí tiến thủ, kiểu người an phận; trong khi đó tính cách của em lại khác, em là người gánh vác và có tham vọng. Tình yêu đúng là thứ khiến cho con người ta không đủ tỉnh táo, thấy 1 cái tốt có thể che lấp đi 10 cái xấu. Nhưng khi bước vào hôn nhân, đó là giai đoạn rất khác với khi yêu, đó là khi mọi thứ phơi bày ra một cách xổ sàng. Anh từng yêu 5 năm, dù biết mọi thứ tật xấu của đối phương, nhưng cứ nghĩ có thể sửa được, khắc phục được sau này. Nhưng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”; đến khi kết hôn, những thứ tật xấu kia trước đây mình có thể chấp nhận được, nhưng sao giờ ngày càng thấy khó chấp nhận hơn! Nhưng anh đã chọn và anh tự thấy phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình nên trộm vía đến giờ vẫn ổn.
Còn với em gái, yêu là một chuyện, kết hôn là chuyện khác. Ở đấy có cơm áo gạo tiền, đến lúc sinh con xong, không lo đủ cho con tiền bỉm sữa, con ốm không đủ tiền khám chữa bệnh. Khi đó thì dễ đổ vỡ lắm.
Anh chỉ khuyên em, hãy cố gắng bình tâm suy xét, những thứ đang ở thì hiện tại, nếu tiếp diễn trong tương lai, liệu rằng em có chấp nhận? Anh không khuyên em tiếp tục hay là bỏ, vì chỉ có người trong cuộc mới có thể đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định của mình.
Lời kết: Tình yêu và hôn nhân không phải là lòng thương hại. Người không vì mình trời tru đất diệt. Hãy sống cho chính mình trước, mình sống tốt thì mới nghĩ đến sống tốt cho người khác.