Lão sếp già , chị trưởng phòng và thằng nhân viên

haininh

Tao là gay
Thêm chap địt tập thể cả Lan, Minh và vợ sếp nữa. Cty càng gắn bó ptrien
 

Mr Phập

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ngoại truyện - 1
Câu chuyện bắt đầu từ những ngày tháng 2 chị em kề vai sát cánh trong cái phòng Chăm sóc khách hàng đầy áp lực ấy. Chị Minh, ở cái tuổi 36, mang một vẻ đẹp không rực rỡ như những cô gái đôi mươi, nhưng lại có cái chiều sâu của một trái cây đã chín mọng. Chồng chị, tôi không quá rõ về anh , chỉ biết anh ấy là thuỷ thủ tàu quốc tế , đi biền biệt, chuyến ngắn thì 6 tháng , có chuyến đi cả năm trời mới về . Những đêm cô đơn trong căn nhà rộng lớn đã vô tình tôi luyện cho chị một vẻ ngoài cứng cỏi, nhưng sâu bên trong là một tâm hồn đang khát khao được vỗ về.


Tôi nhớ những buổi chiều muộn, khi cả văn phòng đã về hết, chỉ còn tôi và chị cùng rà soát lại đống hồ sơ khách hàng. Ánh đèn neon hắt xuống, tôi bắt gặp ánh mắt chị thỉnh thoảng nhìn xa xăm, đượm buồn. Rồi những buổi tiệc tùng tiếp khách, chị luôn là tâm điểm của những gã đàn ông hám của lạ. Không ít lần, tôi phải đóng vai "vệ sĩ", khéo léo gạt đi những bàn tay đang cố tình chạm vào eo chị hay những lời mời mọc đầy ẩn ý.


Chuyến công tác định mệnh


Lần đó, chúng tôi tiếp đối tác để ký một hợp đồng lớn. Sau tăng 1 ăn uống linh đình, phía đối tác kéo chúng tôi vào một quán bar náo nhiệt cho tăng 2. Trong tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mờ ảo, đối tác bắt đầu lộ rõ bản chất. Chúng liên tục chuốc rượu chị, miệng không ngừng nói những lời dâm tục, thậm chí còn có gã cố tình tì sát vào người chị khi nhảy, chị biết điều đó, nhưng vẫn chấp nhận để mọi thứ êm đẹp
Lão sếp bên kia – một gã trung niên mặt đỏ gay vì rượu – không ngừng ép chị uống:


"Kìa chị Minh, hợp đồng lớn thế này mà không cạn ly này là không nể anh em tôi rồi!"


Lão vừa nói vừa cố tình quàng tay qua vai chị, bàn tay thô kệch bắt đầu lân la xuống phía dưới, định chạm vào vùng eo thon thả của chị. Chị Minh lúc này đã say mèm, đầu óc quay cuồng, chị chỉ biết cười gượng gạo rồi cố né tránh một cách yếu ớt. Một gã khác ngồi bên cạnh còn bỉ ổi hơn, hắn giả vờ rót rượu để cố ý chạm vào đùi chị, mắt hắn nhìn chằm chằm vào vạt váy công sở đang bị kéo cao.


Tôi ngồi cạnh, chứng kiến toàn bộ sự khiếm nhã ấy, máu trong người sôi lên sùng sục. Tôi biết, nếu mình không cứng rắn, đêm nay chị sẽ không thể thoát khỏi hang cọp này.


"Anh để tôi uống thay chị Minh ly này. Chị ấy mệt rồi, tửu lượng phụ nữ có hạn, mong các anh thông cảm," tôi nói, giọng lạnh lùng nhưng vẫn giữ chừng mực, rồi đỡ lấy ly rượu trên tay lão sếp kia, nốc cạn một hơi.


"Ấy, chú em là nhân viên, để sếp chú thể hiện chút chứ!" Gã đối tác cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ thách thức, tay hắn lại định vươn tới cầm lấy tay chị Minh.


Ngay lập tức, tôi đứng dậy, một tay vòng qua eo chị Minh, kéo xốc chị đứng dậy và giữ chặt chị sát vào lòng mình. Hành động này không chỉ là để dìu chị, mà còn là một lời khẳng định quyền sở hữu và bảo vệ tuyệt đối.


"Chị Minh say quá rồi, tôi phải đưa chị ấy về khách sạn nghỉ ngơi để mai còn chuẩn bị bắt đầu công việc cho hợp đồng vừa ký kết . Các anh cứ tiếp tục, hóa đơn đêm nay tôi đã thanh toán xong rồi. Xin phép!"


Mấy gã đối tác sượng mặt, định tiến lên ngăn cản: "Kìa, đang vui..."

. Tôi không nói thêm một lời, cứ thế dìu chị Minh ra cửa. Chị đi không vững, toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa vào người tôi. Hơi ấm từ cơ thể chị, mùi nước hoa lẫn với mùi rượu vang cứ thế xộc vào mũi tôi dọc đường ra bãi đỗ xe.


Mấy gã kia vẫn đứng nhìn theo, miệng lẩm bẩm chửi thề vì "vồ hụt" miếng mồi ngon. Tôi đưa chị lên xe, đóng sập cửa lại, ngăn cách hoàn toàn cái thế giới bẩn thỉu ấy. Trong xe chỉ còn tôi và chị, và cái không khí đặc quánh sự kìm nén sắp sửa bùng nổ...

Tôi lái xe rời khỏi khu phố nhộn nhịp, nhưng khi đi ngang qua một đoạn đường vắng, bóng tối và sự tĩnh lặng khiến nhịp tim tôi đập dồn dập. Tôi tấp xe vào lề, tắt máy. Trong xe chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp của tôi và nhịp thở đều đặn, nồng nặc mùi men của chị.


Dưới ánh đèn đường mờ nhạt hắt vào, chị nằm đó, bộ đồ công sở đã xộc xệch. Chiếc áo sơ mi trắng bung hai cúc đầu, để lộ xương quai xanh quyến rũ và lấp ló viền ren đen của áo ngực. Chân váy bút chì co lên quá đùi, phô ra đôi chân dài trắng nõn. Con cặc tôi lúc này đã cứng ngắc, đau nhức vì bị kìm hãm bấy lâu.


Tôi không kiềm chế được nữa. Tôi khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào làn da mềm mại trên cổ chị, rồi từ từ trượt xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng. Cảm giác ấm nóng lan tỏa khiến tôi run rẩy. Tôi cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi mọng nước, đắng chát vị rượu nhưng ngọt ngào vị đàn bà.


Đúng lúc đó, chị Minh bất ngờ mở mắt

Không gian trong xe đặc quánh sự căng thẳng. Chị Minh mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm xoáy thẳng vào tôi. Sự nghiêm nghị của một người sếp trỗi dậy, chị không hét lên mà chỉ gằn giọng, từng chữ thốt ra lạnh lùng như dao cứa:
"Cậu nghĩ tôi say đến mức không biết cậu đang làm gì à? Cậu coi thường tôi... hay cậu nghĩ tôi dễ dãi như mấy loại đàn bà cậu vẫn gặp ngoài kia?"
Tôi khựng lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tay tôi vẫn đặt trên đùi chị, tay kia vẫn đỡ sau gáy chị sau nụ hôn vừa rồi. Khoảng cách gần đến mức tôi thấy rõ sự rung động trong con ngươi của chị.
"Em... em xin lỗi... em thực sự..." Tôi lí nhí, cổ họng khô khốc. Tôi biết mình đang đánh cược cả sự nghiệp, cả lòng tự trọng của chị. Chỉ cần một cái tát, một cuộc điện thoại, tôi sẽ mất tất cả.
Nhưng chị không tát. Chị cũng không đẩy tay tôi ra.
Chị im lặng. Một sự im lặng đáng sợ kéo dài tưởng như vô tận. Nhưng trong cái tĩnh lặng ấy, tôi cảm nhận được nhịp thở của chị bắt đầu đứt quãng, gấp gáp hơn. Lồng ngực chị phập phồng sau lớp áo sơ mi mỏng, và làn da dưới lòng bàn tay tôi đang nóng rực lên. Sự phản kháng trong lời nói của chị hoàn toàn trái ngược với phản ứng của cơ thể. Chị đang run lên, không phải vì giận, mà vì một sự khao khát bị kìm nén quá lâu đang chực chờ bùng nổ.
Lúc này hoặc không bao giờ. Tôi đánh liều, bỏ qua nỗi sợ hãi, kéo đầu chị lại gần hơn và đặt lên môi chị một nụ hôn thứ hai – lần này sâu hơn, chiếm đoạt hơn.
Ban đầu, chị chống cự mãnh liệt, hai tay đẩy vào vai tôi, đầu hơi né tránh. Nhưng rồi, sức kháng cự ấy yếu dần, yếu dần... Đôi môi chị từ từ mím chặt rồi bất chợt hé mở, cho phép lưỡi tôi lách vào bên trong. Tôi mơn trớn từng kẽ răng, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của chị, khám phá khoang miệng nồng nàn mùi rượu vang. Chị khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng, đôi tay đang đẩy vai tôi bỗng chốc trở nên yếu ớt, rồi dần dần chuyển sang bấu chặt lấy cánh tay tôi như tìm một điểm tựa.
Tôi rời môi chị, hôn dọc xuống chiếc cổ cao thanh tú, nơi mùi hương nước hoa hòa quyện cùng mùi da thịt đặc trưng của người phụ nữ 36 tuổi khiến tôi phát điên. Xuống thấp hơn nữa, nơi những chiếc cúc áo đầu đã bung ra, tôi áp mặt vào vùng da trắng ngần ở khe ngực chị, hít hà sự nồng nàn ấy.
Trong khi đó, bàn tay bên dưới của tôi không còn đứng yên. Tôi mơn trớn bắp đùi săn chắc, rồi từ từ, từng chút một, tôi lách những ngón tay vào sâu trong má đùi trong, dịch dần lên sát bẹn. Chị Minh run rẩy, đôi chân khẽ khép lại như một phản xạ tự nhiên nhưng rồi lại buông lỏng, để mặc cho sự thô bạo đầy tình tứ của tôi xâm chiếm.
"Đừng... em... đừng làm thế..." Chị thào phào, nhưng đôi tay chị lại siết chặt lấy tóc tôi, ghì đầu tôi sát vào ngực mình hơn.
 

Mr Phập

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tiếp ngoại truyện 2
"Em... đừng... chị không thể..." Chị thào phào, nhưng đôi tay lại ghì chặt đầu tôi vào hõm cổ chị, hơi thở chị nóng hổi, dồn dập như muốn thiêu cháy không gian chật hẹp trong xe.


Tôi không nói lời nào, dùng ngón tay cái khẽ miết qua lớp vải ướt át ngay điểm nhạy cảm nhất. Chị Minh ưỡn người lên, đầu dựa hẳn vào kính xe, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt lộ rõ sự đê mê pha lẫn nhục nhã. Sự kìm nén suốt bao nhiêu năm chồng đi vắng, sự cô đơn tích tụ trong lòng người đàn bà 36 tuổi giờ đây tuôn trào như một dòng thác lũ khi gặp đúng điểm chạm.
Kích Thích Tột Cùng


Tôi ghì chặt chị vào lưng ghế, một tay luồn xuống dưới lớp áo lót, giải phóng đôi gò bồng đảo căng tròn của người đàn bà 36 tuổi. Đầu vú chị cứng đanh lại dưới sự mơn trớn của tôi. Tôi cúi xuống, ngậm chặt lấy một bên đỉnh hồng, bú mớm một cách tham lam. Chị Minh ưỡn người, tay bấu chặt vào cánh cửa , những tiếng rên rỉ giờ đây không còn sự ngăn cấm mà chỉ còn là sự thèm khát.


Bàn tay bên dưới của tôi đã luồn sâu vào trong lớp ren ướt đẫm. Tôi dùng ngón tay thô bạo nhưng đầy kỹ thuật móc sâu vào bên trong khoang nồng nàn của chị. Tiếng nước dâm dục chop chép vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe. Chị Minh thở hắt ra, đầu tựa hẳn vào cửa kính, đôi chân run rẩy không ngừng co duỗi.

"Em... đừng... chết chị mất..." Chị thào phào, cơ thể co thắt liên hồi theo từng nhịp tay của tôi.


Chuyển Chiến Trường


Khi cảm nhận chị đã hoàn toàn đê mê, nước tình tràn trề cả ra kẽ ngón tay, tôi biết thời cơ đã chín muồi. Tôi rời khỏi môi chị, thở dốc, rồi nhanh chóng mở cửa xe bước xuống. Cơn gió lạnh đêm khuya thổi qua như làm tăng thêm sự hưng phấn đang rực cháy trong lòng.


Tôi vòng sang phía ghế phụ, mở toang cửa. Chị Minh lúc này nằm ngả nghiêng, váy áo xộc xệch, đôi mắt lờ đờ nhìn tôi như một con thú nhỏ chờ đợi sự chiếm đoạt. Tôi không nói lời nào, luồn tay qua nách và khoeo chân, bế thốc chị dậy. Cơ thể chị mềm nhũn, nóng hổi áp sát vào ngực tôi.


Tôi đỡ chị ra ghế sau, nơi không gian rộng rãi hơn. Vừa đặt chị xuống lớp da ghế êm ái, tôi lập tức rướn người theo, đè chặt chị xuống. Trong bóng tối của hàng ghế sau, chị Minh dang rộng đôi chân, hoàn toàn phơi bày sự gợi cảm của một người đàn bà đang ở độ chín nhất.


"Bây giờ... không ai có thể ngăn cản em nữa," tôi thì thầm vào tai chị.


Chị Minh không đáp, chỉ đưa tay kéo mạnh cổ áo tôi xuống, chủ động tìm kiếm một nụ hôn nồng cháy để bắt đầu cho cuộc chiếm đoạt thực sự.
Trong không gian rộng rãi hơn của hàng ghế sau, hơi nóng từ hai cơ thể tỏa ra khiến cửa kính xe bắt đầu mờ đục bởi một lớp sương mỏng, ngăn cách chúng tôi hoàn toàn với thế giới mưa gió bên ngoài. Chị Minh nằm đó, mái tóc mây xõa tung trên lớp da ghế, chiếc áo sơ mi trắng đã bung hết cúc, phô bày trọn vẹn vẻ đẹp mặn mà của người đàn bà 36 tuổi.
Tôi không chần chừ thêm một giây nào. Sau khi trút bỏ chiếc quần vướng víu, tôi tách rộng đôi chân thon dài của chị sang hai bên, đặt mình vào giữa. Khi quy đầu chạm vào sự ẩm ướt nóng bỏng đang mời gọi, chị Minh khẽ rùng mình, đôi tay thon dài bấu chặt vào lưng tôi, móng tay ghim sâu vào da thịt.
Phập!
Tôi thúc mạnh, đâm lút cán vào sâu bên trong sự chật chội và nóng ấm của chị. Chị Minh há miệng thở dốc, một tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra khỏi bờ môi: "Ôi... em..."
Sự kìm nén suốt 6 tháng, thậm chí cả năm trời chờ chồng đã biến chị thành một núi lửa đang chực chờ phun trào. Tôi bắt đầu những nhịp dập mạnh mẽ và dồn dập. Tiếng da thịt va chạm bạch... bạch... vang lên chát chúa, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc vị rượu và mùi hương đàn bà đặc trưng.
Bản Giao Hưởng Đêm Mưa
Chiếc xe hơi sang trọng khẽ rung rinh theo từng nhịp chuyển động hoang dại của chúng tôi. Chị Minh không còn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày; chị chủ động quấn chặt lấy eo tôi, đôi chân co cao để đón nhận những cú thúc sâu nhất. Mỗi lần tôi chạm đến điểm nhạy cảm nhất bên trong, chị lại ưỡn người lên, đầu dựa vào cửa xe, đôi mắt nhắm nghiền trong sự đê mê tột độ.
"Minh... chị tuyệt lắm... chị biết không?" tôi thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng.
"Đừng nói... cứ... tiếp tục đi..." Chị nấc lên, hai tay siết chặt lấy cổ tôi, kéo tôi xuống để môi chúng tôi lại một lần nữa quấn quýt lấy nhau trong một nụ hôn sâu, nồng nặc vị men say và sự khao khát.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, gõ liên hồi vào nóc xe như muốn cổ vũ cho cuộc yêu cuồng nhiệt này. Trong khoảnh khắc ấy, không còn sếp và nhân viên, không còn rào cản đạo đức, chỉ có hai tâm hồn cô đơn đang tìm thấy sự đồng điệu trong bản năng trần trụi nhất.
Tôi gầm lên một tiếng, dùng hết sức lực thúc những nhịp cuối cùng trước khi bắn toàn bộ dòng tinh túy nóng hổi vào sâu bên trong chị. Chị Minh run rẩy kịch liệt, cơ thể co thắt liên hồi, ôm chặt lấy tôi như thể sợ tôi sẽ biến mất. Cả hai đổ gục vào nhau, hơi thở hòa quyện, tan chảy trong sự thăng hoa trọn vẹn.

Không gian trong xe dần tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc và tiếng hơi thở dồn dập đang dần ổn định của cả hai. Mùi da thịt, mùi đàn bà nồng nàn quyện cùng mùi rượu vang tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự tội lỗi nhưng đầy mê hoặc.
Sau Cơn Bão Lòng
Chị Minh nằm lả trên ngực tôi, mái tóc rối bời che nửa khuôn mặt đang ửng hồng. Đôi vai trần của chị khẽ run lên. Tôi cảm nhận được một giọt nước nóng hổi rơi xuống lồng ngực mình – chị khóc. Đó là sự giao thoa hỗn độn giữa niềm khoái lạc vừa được giải tỏa sau bao năm héo úa và nỗi dằn vặt của một người đàn bà có chồng.
Tôi không nói gì, chỉ vòng tay ôm chặt lấy chị, để làn da mát lạnh của chị áp sát vào người mình. Sự im lặng lúc này đáng giá hơn bất cứ lời xin lỗi hay giải thích nào.
Sự Xác Nhận Ngầm
Sau một hồi, chị khẽ đẩy tôi ra, lẳng lặng mặc lại chiếc áo sơ mi trắng đã nhăm nhúm. Tôi cũng im lặng mặc lại quần, cài lại thắt lưng. Trong bóng tối lờ mờ, chúng tôi tránh nhìn vào mắt nhau, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Chị Minh soi gương, chỉnh lại mái tóc, cố gắng tìm lại dáng vẻ của một người sếp nghiêm nghị, nhưng đôi môi sưng mọng và ánh mắt còn vương chút dư vị tình dục đã phản bội chị.
Khi tôi nổ máy xe chuẩn bị chuyển bánh về khách sạn, chị Minh bất ngờ vươn tay sang, nắm chặt lấy bàn tay tôi đang đặt trên cần số. Chị siết mạnh, móng tay khẽ bấm vào da tôi như một lời cảnh cáo, cũng như một sự cầu khẩn.
"Chuyện đêm nay... hãy để nó nằm lại trong chiếc xe này," chị nói, giọng đã lấy lại vẻ bình thản nhưng vẫn còn chút run rẩy. "Ngày mai, tôi vẫn là sếp của cậu. Rõ chưa?"
Tôi quay sang nhìn chị, khẽ gật đầu: "Em hiểu, thưa sếp."
Chị không buông tay ngay, mà khẽ miết nhẹ lòng bàn tay tôi một cái đầy ẩn ý trước khi thu tay về. Cái chạm ấy không còn là sự vô tình, mà là một lời khẳng định ngầm: Cánh cửa bí mật đã mở ra, và từ nay, chúng tôi đã thuộc về nhau trong một thế giới riêng tư, đầy nguy hiểm nhưng cũng vô cùng kích thích.
Sáng hôm sau tại sảnh khách sạn, chị Minh xuất hiện trong bộ đồ công sở mới tinh, gương mặt lạnh lùng và chuyên nghiệp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
 

sondang11

Yếu sinh lý
Tiếp ngoại truyện 2
"Em... đừng... chị không thể..." Chị thào phào, nhưng đôi tay lại ghì chặt đầu tôi vào hõm cổ chị, hơi thở chị nóng hổi, dồn dập như muốn thiêu cháy không gian chật hẹp trong xe.


Tôi không nói lời nào, dùng ngón tay cái khẽ miết qua lớp vải ướt át ngay điểm nhạy cảm nhất. Chị Minh ưỡn người lên, đầu dựa hẳn vào kính xe, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt lộ rõ sự đê mê pha lẫn nhục nhã. Sự kìm nén suốt bao nhiêu năm chồng đi vắng, sự cô đơn tích tụ trong lòng người đàn bà 36 tuổi giờ đây tuôn trào như một dòng thác lũ khi gặp đúng điểm chạm.
Kích Thích Tột Cùng


Tôi ghì chặt chị vào lưng ghế, một tay luồn xuống dưới lớp áo lót, giải phóng đôi gò bồng đảo căng tròn của người đàn bà 36 tuổi. Đầu vú chị cứng đanh lại dưới sự mơn trớn của tôi. Tôi cúi xuống, ngậm chặt lấy một bên đỉnh hồng, bú mớm một cách tham lam. Chị Minh ưỡn người, tay bấu chặt vào cánh cửa , những tiếng rên rỉ giờ đây không còn sự ngăn cấm mà chỉ còn là sự thèm khát.


Bàn tay bên dưới của tôi đã luồn sâu vào trong lớp ren ướt đẫm. Tôi dùng ngón tay thô bạo nhưng đầy kỹ thuật móc sâu vào bên trong khoang nồng nàn của chị. Tiếng nước dâm dục chop chép vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe. Chị Minh thở hắt ra, đầu tựa hẳn vào cửa kính, đôi chân run rẩy không ngừng co duỗi.

"Em... đừng... chết chị mất..." Chị thào phào, cơ thể co thắt liên hồi theo từng nhịp tay của tôi.


Chuyển Chiến Trường


Khi cảm nhận chị đã hoàn toàn đê mê, nước tình tràn trề cả ra kẽ ngón tay, tôi biết thời cơ đã chín muồi. Tôi rời khỏi môi chị, thở dốc, rồi nhanh chóng mở cửa xe bước xuống. Cơn gió lạnh đêm khuya thổi qua như làm tăng thêm sự hưng phấn đang rực cháy trong lòng.


Tôi vòng sang phía ghế phụ, mở toang cửa. Chị Minh lúc này nằm ngả nghiêng, váy áo xộc xệch, đôi mắt lờ đờ nhìn tôi như một con thú nhỏ chờ đợi sự chiếm đoạt. Tôi không nói lời nào, luồn tay qua nách và khoeo chân, bế thốc chị dậy. Cơ thể chị mềm nhũn, nóng hổi áp sát vào ngực tôi.


Tôi đỡ chị ra ghế sau, nơi không gian rộng rãi hơn. Vừa đặt chị xuống lớp da ghế êm ái, tôi lập tức rướn người theo, đè chặt chị xuống. Trong bóng tối của hàng ghế sau, chị Minh dang rộng đôi chân, hoàn toàn phơi bày sự gợi cảm của một người đàn bà đang ở độ chín nhất.


"Bây giờ... không ai có thể ngăn cản em nữa," tôi thì thầm vào tai chị.


Chị Minh không đáp, chỉ đưa tay kéo mạnh cổ áo tôi xuống, chủ động tìm kiếm một nụ hôn nồng cháy để bắt đầu cho cuộc chiếm đoạt thực sự.
Trong không gian rộng rãi hơn của hàng ghế sau, hơi nóng từ hai cơ thể tỏa ra khiến cửa kính xe bắt đầu mờ đục bởi một lớp sương mỏng, ngăn cách chúng tôi hoàn toàn với thế giới mưa gió bên ngoài. Chị Minh nằm đó, mái tóc mây xõa tung trên lớp da ghế, chiếc áo sơ mi trắng đã bung hết cúc, phô bày trọn vẹn vẻ đẹp mặn mà của người đàn bà 36 tuổi.
Tôi không chần chừ thêm một giây nào. Sau khi trút bỏ chiếc quần vướng víu, tôi tách rộng đôi chân thon dài của chị sang hai bên, đặt mình vào giữa. Khi quy đầu chạm vào sự ẩm ướt nóng bỏng đang mời gọi, chị Minh khẽ rùng mình, đôi tay thon dài bấu chặt vào lưng tôi, móng tay ghim sâu vào da thịt.
Phập!
Tôi thúc mạnh, đâm lút cán vào sâu bên trong sự chật chội và nóng ấm của chị. Chị Minh há miệng thở dốc, một tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra khỏi bờ môi: "Ôi... em..."
Sự kìm nén suốt 6 tháng, thậm chí cả năm trời chờ chồng đã biến chị thành một núi lửa đang chực chờ phun trào. Tôi bắt đầu những nhịp dập mạnh mẽ và dồn dập. Tiếng da thịt va chạm bạch... bạch... vang lên chát chúa, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc vị rượu và mùi hương đàn bà đặc trưng.
Bản Giao Hưởng Đêm Mưa
Chiếc xe hơi sang trọng khẽ rung rinh theo từng nhịp chuyển động hoang dại của chúng tôi. Chị Minh không còn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày; chị chủ động quấn chặt lấy eo tôi, đôi chân co cao để đón nhận những cú thúc sâu nhất. Mỗi lần tôi chạm đến điểm nhạy cảm nhất bên trong, chị lại ưỡn người lên, đầu dựa vào cửa xe, đôi mắt nhắm nghiền trong sự đê mê tột độ.
"Minh... chị tuyệt lắm... chị biết không?" tôi thì thầm, giọng khàn đặc vì dục vọng.
"Đừng nói... cứ... tiếp tục đi..." Chị nấc lên, hai tay siết chặt lấy cổ tôi, kéo tôi xuống để môi chúng tôi lại một lần nữa quấn quýt lấy nhau trong một nụ hôn sâu, nồng nặc vị men say và sự khao khát.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, gõ liên hồi vào nóc xe như muốn cổ vũ cho cuộc yêu cuồng nhiệt này. Trong khoảnh khắc ấy, không còn sếp và nhân viên, không còn rào cản đạo đức, chỉ có hai tâm hồn cô đơn đang tìm thấy sự đồng điệu trong bản năng trần trụi nhất.
Tôi gầm lên một tiếng, dùng hết sức lực thúc những nhịp cuối cùng trước khi bắn toàn bộ dòng tinh túy nóng hổi vào sâu bên trong chị. Chị Minh run rẩy kịch liệt, cơ thể co thắt liên hồi, ôm chặt lấy tôi như thể sợ tôi sẽ biến mất. Cả hai đổ gục vào nhau, hơi thở hòa quyện, tan chảy trong sự thăng hoa trọn vẹn.

Không gian trong xe dần tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc và tiếng hơi thở dồn dập đang dần ổn định của cả hai. Mùi da thịt, mùi đàn bà nồng nàn quyện cùng mùi rượu vang tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự tội lỗi nhưng đầy mê hoặc.
Sau Cơn Bão Lòng
Chị Minh nằm lả trên ngực tôi, mái tóc rối bời che nửa khuôn mặt đang ửng hồng. Đôi vai trần của chị khẽ run lên. Tôi cảm nhận được một giọt nước nóng hổi rơi xuống lồng ngực mình – chị khóc. Đó là sự giao thoa hỗn độn giữa niềm khoái lạc vừa được giải tỏa sau bao năm héo úa và nỗi dằn vặt của một người đàn bà có chồng.
Tôi không nói gì, chỉ vòng tay ôm chặt lấy chị, để làn da mát lạnh của chị áp sát vào người mình. Sự im lặng lúc này đáng giá hơn bất cứ lời xin lỗi hay giải thích nào.
Sự Xác Nhận Ngầm
Sau một hồi, chị khẽ đẩy tôi ra, lẳng lặng mặc lại chiếc áo sơ mi trắng đã nhăm nhúm. Tôi cũng im lặng mặc lại quần, cài lại thắt lưng. Trong bóng tối lờ mờ, chúng tôi tránh nhìn vào mắt nhau, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Chị Minh soi gương, chỉnh lại mái tóc, cố gắng tìm lại dáng vẻ của một người sếp nghiêm nghị, nhưng đôi môi sưng mọng và ánh mắt còn vương chút dư vị tình dục đã phản bội chị.
Khi tôi nổ máy xe chuẩn bị chuyển bánh về khách sạn, chị Minh bất ngờ vươn tay sang, nắm chặt lấy bàn tay tôi đang đặt trên cần số. Chị siết mạnh, móng tay khẽ bấm vào da tôi như một lời cảnh cáo, cũng như một sự cầu khẩn.
"Chuyện đêm nay... hãy để nó nằm lại trong chiếc xe này," chị nói, giọng đã lấy lại vẻ bình thản nhưng vẫn còn chút run rẩy. "Ngày mai, tôi vẫn là sếp của cậu. Rõ chưa?"
Tôi quay sang nhìn chị, khẽ gật đầu: "Em hiểu, thưa sếp."
Chị không buông tay ngay, mà khẽ miết nhẹ lòng bàn tay tôi một cái đầy ẩn ý trước khi thu tay về. Cái chạm ấy không còn là sự vô tình, mà là một lời khẳng định ngầm: Cánh cửa bí mật đã mở ra, và từ nay, chúng tôi đã thuộc về nhau trong một thế giới riêng tư, đầy nguy hiểm nhưng cũng vô cùng kích thích.
Sáng hôm sau tại sảnh khách sạn, chị Minh xuất hiện trong bộ đồ công sở mới tinh, gương mặt lạnh lùng và chuyên nghiệp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
bro tiep truyện kia di
 

Mr Phập

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tiếp 22
Sự trả thù thực sự không nhất thiết phải là những màn bạo lực ồn ào, mà đôi khi là sự áp chế tinh thần một cách lịch thiệp, khiến đối phương phải thần phục trong sự tĩnh lặng.
Bản Giao Kèo Trong Ánh Nắng Sáng
Không gian phòng Chủ tịch sáng nay yên tĩnh đến lạ kỳ. Mùi hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa, xóa đi cái không khí ngột ngạt của đêm hôm trước. Lão H ngồi đó, đã lấy lại chút phong thái của một doanh nhân, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy chị Minh bước vào vẫn không giấu nổi sự kiêng dè sâu sắc.
Chị Minh hôm nay chọn một bộ đồ công sở màu kem thanh lịch, phong thái nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Chị ngồi xuống sofa, không vồ vập, không đe dọa.
"Sếp, chúng ta ngồi xuống nói chuyện như những người cộng sự lâu năm nhé," chị Minh mỉm cười, nụ cười đủ để làm dịu đi sự căng thẳng nhưng cũng đủ khiến lão H phải cảnh giác. "Đêm qua đã qua rồi. Chúng ta đều là người làm kinh doanh, mục tiêu cuối cùng vẫn là sự ổn định và phát triển của công ty."
Tôi đứng phía sau chị, rót cho mỗi người một ly trà nóng, hành động cử chỉ đều đúng mực, nhưng sự hiện diện của tôi ở đó như một lời khẳng định về một "liên minh" không thể phá vỡ.
Sự Thỏa Hiệp Công Bằng
Chị Minh thong thả đẩy bản thỏa thuận nhẹ về phía lão H:
* 20% Cổ phần: "20% thôi, thưa sếp. Nó không quá lớn để làm đảo lộn cấu trúc công ty, nhưng đủ để tôi có tiếng nói trọng trọng trong Hội đồng quản trị. Tôi muốn mình là người đồng hành cùng sếp, thay vì chỉ là một người làm thuê bị điều khiển."
* Sự Tự Do Chuyên Môn: Chị Minh yêu cầu toàn quyền quyết định ở mảng Chăm sóc khách hàng và Đối ngoại mà không cần sự can thiệp hay "giám sát đặc biệt" nào từ phía lão như trước đây.
* Khoản Bồi Thường Tinh Thần: Một con số hợp lý được chuyển vào tài khoản của chị tối qua, coi như là sự bù đắp cho những năm tháng cống hiến thầm lặng (và cả những tổn thương đã qua).
Lão H cầm bản thỏa thuận, đọc kỹ từng dòng. Lão thở phào nhẹ nhõm vì con số 20% vẫn nằm trong tầm kiểm soát của lão, nhưng lão cũng hiểu rằng từ nay về sau, lão không bao giờ có thể "chạm" vào chị Minh hay tôi theo cách bẩn thỉu đó được nữa.
"Tôi đồng ý," lão H đặt bút ký, giọng điệu đã có phần nhẹ nhàng và tôn trọng hơn. "Coi như đây là một chương mới cho coong ty. Chị Minh, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác tốt."
Lời Nhắc Nhở Ngầm
Sau khi ký xong, chị Minh đứng dậy bắt tay lão. Khi hai bàn tay chạm nhau, chị khẽ nghiêng đầu, nói bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe nhưng vô cùng thấm thía:
"Sếp biết đấy, 20% cổ phần này là sự cam kết cho lòng trung thành của tôi. Miễn là chúng ta tôn trọng ranh giới của nhau, công ty sẽ đi lên. Còn về phía 'gia đình', tôi hy vọng thi thoảng chúng ta vẫn có thể ... duy trì sự thấu hiểu giữa các cộng sự."
Lão H gật đầu, một nụ cười gượng gạo hiện lên. Lão biết, dù thỏa thuận này trông có vẻ nhẹ nhàng và mang tính công việc, nhưng thực chất lão đã chính thức mời "hổ" vào nhà, và cái giá để giữ vững đế chế này chính là sự nhún nhường trước chị Minh.
Chị Minh quay sang nhìn tôi, ánh mắt rạng rỡ sự hãnh diện. Chị đã lấy lại được danh dự, có được vị thế, và quan trọng nhất là có tôi bên cạnh trong một tương lai đầy hứa hẹn.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo