Claredarling
Yếu sinh lý
Bài có thể hơi dài, văn em cũng lộn xộn, ai rảnh đọc hết cho em xin vài lời khuyên với ạ.
Em năm nay 24 tuổi (sinh năm 2002).
Em sinh ra trong một gia đình từng được xem là “kiểu mẫu”. 12 năm đầu đời, em đúng nghĩa là “con nhà người ta”: học sinh giỏi quốc gia môn Tin học (không đạt giải nhất nhì ba, chỉ đạt danh hiệu thôi). Ông nội là nhà giáo, bà là phó giám đốc nhà hát huyện, ông già làm giám đốc kinh doanh, mẹ bán quán ăn trước nhà. Nói chung tuổi thơ của em, theo em nghĩ, là ước mơ của rất nhiều người.
Năm em 13 tuổi, bà mất vì ung thư. Gia đình lúc đó chạy chữa khắp nơi, tốn kém rất nhiều. Cùng lúc đó ông già biển thủ công quỹ. Thế là nhà vừa phải bán để chữa bệnh, vừa phải bán cả đất để dành mà đền tiền cho công ty. Từ một gia đình dư dả thành thiếu nợ khắp nơi. Sau đó ổng bả ly hôn. Mẹ dẫn em và thằng em đi ở đợ.
Được khoảng hai năm, do mẹ em không rành tài chính, vay mượn FE rồi ngân hàng các kiểu, đến năm 2014 nợ gần 1 tỷ. Thời điểm đó số tiền ấy đủ mua một căn nhà ổn ở Hóc Môn (nơi em sống). Sau đó mẹ trốn nợ, bỏ đi đâu không rõ, nên em về sống với chú và ông nội.
Khoảng thời gian ở với chú, em học được rất nhiều điều. Em bắt đầu hiểu mình phải cố gắng vì điều gì, và cố gắng như thế nào.
Năm 15 tuổi, ông già em theo giang hồ, làm massage, cũng có tiếng ở Sài Gòn. Em theo phụ ổng kiếm tiền. Dù lúc này mẹ trốn nợ nhưng vẫn cố lo cho em ăn học (thằng già thì không chu cấp gì). Tuy nhiên, kiếm tiền sớm quá nên em tiếp xúc với môi trường mà lẽ ra ở tuổi đó em chưa nên tiếp xúc.
Từ học sinh giỏi, em thành học sinh cá biệt, rồi bỏ học. Thành ra em không có nổi bằng cấp 3.
Khứa già thì suốt ngày nói về những cách làm giàu rất ảo tưởng. Trong môi trường massage, mấy người làm chung rủ rê, em nghiện cần sa từ năm 16 tuổi. Em dùng liên tục từ 16 đến 23 tuổi, mới bỏ được hơn 4 tháng nay.
Đoạn này em chỉ muốn nói là đừng ai bảo “muốn chơi thì chơi, muốn bỏ thì bỏ”. Em cảm nhận rất rõ nó làm đầu óc mình chậm đi như thế nào, hại bản thân ra sao.
Em theo ổng cho đến sau dịch Covid. Công việc của ổng không ổn nên gửi em qua bạn ổng học bất động sản. Em không học được gì. Ở nhà còn có ông nội với chú nên em chỉ hút cần buổi tối để ngủ. Qua công ty bất động sản thì gần như 24/7 em trong trạng thái lờ đờ.
À còn một chuyện nữa là: ông già có mua cho em một miếng đất bằng cách vay ngân hàng, để em đứng tên cả đất lẫn khoản vay. Sau này em mới biết ổng chỉ dùng tên em để vay tiền xoay vòng cho công việc của ổng.
Đầu năm 2025, chú em mất vì tai nạn. Hai tháng sau, ông nội cũng mất. Em còn cha mẹ nhưng cảm giác như mồ côi đúng nghĩa.
Cả năm 2025 em chỉ sống trong trạng thái phê pha, không làm gì ra hồn, trốn một góc. Hết tiền thì đánh visa bẩn (một trò chú từng dạy để em biết cách né, dù em biết nó sai).
Em chỉ thật sự tỉnh lại khi biết miếng đất đã đóng tiền xong, và bố bắt em sang tên lại cho con riêng của vợ sau. Ổng còn bịa chuyện chia tay, chia tài sản để em sang tên cho nhanh.
Sau khi sang tên xong, ổng biến mất đúng nghĩa đen. Em hụt hẫng giữa đời. Mẹ thì thì không liên lạc được từ lúc em bỏ học, không biết ở đâu. Em xác định mình mồ côi thật rồi.
Hiện tại em được nhận vào làm media cho một showroom ô tô, dù không biết gì về ngành này. Ông chủ thì nghĩ thuê media nhưng vẫn phải bán được xe. Cả tháng em chưa bán được chiếc nào nên em thấy chắc sắp bị đuổi.
Em chịu học hỏi, các kỹ thuật marketing cũng nắm được ở mức tạm ổn (em tự thấy mình tiếp thu khá nhanh), nhưng em không biết cách nói chuyện với khách hàng, cũng không khéo léo ăn nói nên sale lấy hết khách.
Hiện em không có xe, không có điện thoại (mới hư hai hôm trước). CIC xấu vì khoản vay miếng đất trước đó không được đóng đầy đủ. Em cũng không có nơi nào để gọi là “về”, trong túi thì còn đúng 50k.
Thứ duy nhất em còn là bộ PC chú để lại.
Em từng nghĩ đến cái chết nhiều lần mà vẫn không dám, chắc em hèn nên các anh không cần khuyên kiểu “0/1 your self” nữa.
Em xin việc nhiều nơi rồi, nhưng không ai nhận một người không bằng cấp, dù em có vượt qua bao nhiêu bài test đi nữa.
Mùng 3 Tết, em xuống nhà sếp dọn rác sau bữa nhậu. Nhìn gia đình người ta hạnh phúc, rồi sếp với đồng nghiệp còn kháy đểu vài câu. Em chạnh lòng nên viết vài dòng cho đỡ buồn.
Cái may mắn duy nhất là cía khung gia giáo mà bà em để lại nên em chưa làm gì sai với lương tâm hay đạo đức, tuy nhiên càng gần đây càng có nhiều suy nghĩ lệch lạc xuất hiện trong đầu em rồi
Không biết em nên làm gì, đi về đâu, và còn cơ hội làm lại cuộc đời không...
Em năm nay 24 tuổi (sinh năm 2002).
Em sinh ra trong một gia đình từng được xem là “kiểu mẫu”. 12 năm đầu đời, em đúng nghĩa là “con nhà người ta”: học sinh giỏi quốc gia môn Tin học (không đạt giải nhất nhì ba, chỉ đạt danh hiệu thôi). Ông nội là nhà giáo, bà là phó giám đốc nhà hát huyện, ông già làm giám đốc kinh doanh, mẹ bán quán ăn trước nhà. Nói chung tuổi thơ của em, theo em nghĩ, là ước mơ của rất nhiều người.
Năm em 13 tuổi, bà mất vì ung thư. Gia đình lúc đó chạy chữa khắp nơi, tốn kém rất nhiều. Cùng lúc đó ông già biển thủ công quỹ. Thế là nhà vừa phải bán để chữa bệnh, vừa phải bán cả đất để dành mà đền tiền cho công ty. Từ một gia đình dư dả thành thiếu nợ khắp nơi. Sau đó ổng bả ly hôn. Mẹ dẫn em và thằng em đi ở đợ.
Được khoảng hai năm, do mẹ em không rành tài chính, vay mượn FE rồi ngân hàng các kiểu, đến năm 2014 nợ gần 1 tỷ. Thời điểm đó số tiền ấy đủ mua một căn nhà ổn ở Hóc Môn (nơi em sống). Sau đó mẹ trốn nợ, bỏ đi đâu không rõ, nên em về sống với chú và ông nội.
Khoảng thời gian ở với chú, em học được rất nhiều điều. Em bắt đầu hiểu mình phải cố gắng vì điều gì, và cố gắng như thế nào.
Năm 15 tuổi, ông già em theo giang hồ, làm massage, cũng có tiếng ở Sài Gòn. Em theo phụ ổng kiếm tiền. Dù lúc này mẹ trốn nợ nhưng vẫn cố lo cho em ăn học (thằng già thì không chu cấp gì). Tuy nhiên, kiếm tiền sớm quá nên em tiếp xúc với môi trường mà lẽ ra ở tuổi đó em chưa nên tiếp xúc.
Từ học sinh giỏi, em thành học sinh cá biệt, rồi bỏ học. Thành ra em không có nổi bằng cấp 3.
Khứa già thì suốt ngày nói về những cách làm giàu rất ảo tưởng. Trong môi trường massage, mấy người làm chung rủ rê, em nghiện cần sa từ năm 16 tuổi. Em dùng liên tục từ 16 đến 23 tuổi, mới bỏ được hơn 4 tháng nay.
Đoạn này em chỉ muốn nói là đừng ai bảo “muốn chơi thì chơi, muốn bỏ thì bỏ”. Em cảm nhận rất rõ nó làm đầu óc mình chậm đi như thế nào, hại bản thân ra sao.
Em theo ổng cho đến sau dịch Covid. Công việc của ổng không ổn nên gửi em qua bạn ổng học bất động sản. Em không học được gì. Ở nhà còn có ông nội với chú nên em chỉ hút cần buổi tối để ngủ. Qua công ty bất động sản thì gần như 24/7 em trong trạng thái lờ đờ.
À còn một chuyện nữa là: ông già có mua cho em một miếng đất bằng cách vay ngân hàng, để em đứng tên cả đất lẫn khoản vay. Sau này em mới biết ổng chỉ dùng tên em để vay tiền xoay vòng cho công việc của ổng.
Đầu năm 2025, chú em mất vì tai nạn. Hai tháng sau, ông nội cũng mất. Em còn cha mẹ nhưng cảm giác như mồ côi đúng nghĩa.
Cả năm 2025 em chỉ sống trong trạng thái phê pha, không làm gì ra hồn, trốn một góc. Hết tiền thì đánh visa bẩn (một trò chú từng dạy để em biết cách né, dù em biết nó sai).
Em chỉ thật sự tỉnh lại khi biết miếng đất đã đóng tiền xong, và bố bắt em sang tên lại cho con riêng của vợ sau. Ổng còn bịa chuyện chia tay, chia tài sản để em sang tên cho nhanh.
Sau khi sang tên xong, ổng biến mất đúng nghĩa đen. Em hụt hẫng giữa đời. Mẹ thì thì không liên lạc được từ lúc em bỏ học, không biết ở đâu. Em xác định mình mồ côi thật rồi.
Hiện tại em được nhận vào làm media cho một showroom ô tô, dù không biết gì về ngành này. Ông chủ thì nghĩ thuê media nhưng vẫn phải bán được xe. Cả tháng em chưa bán được chiếc nào nên em thấy chắc sắp bị đuổi.
Em chịu học hỏi, các kỹ thuật marketing cũng nắm được ở mức tạm ổn (em tự thấy mình tiếp thu khá nhanh), nhưng em không biết cách nói chuyện với khách hàng, cũng không khéo léo ăn nói nên sale lấy hết khách.
Hiện em không có xe, không có điện thoại (mới hư hai hôm trước). CIC xấu vì khoản vay miếng đất trước đó không được đóng đầy đủ. Em cũng không có nơi nào để gọi là “về”, trong túi thì còn đúng 50k.
Thứ duy nhất em còn là bộ PC chú để lại.
Em từng nghĩ đến cái chết nhiều lần mà vẫn không dám, chắc em hèn nên các anh không cần khuyên kiểu “0/1 your self” nữa.
Em xin việc nhiều nơi rồi, nhưng không ai nhận một người không bằng cấp, dù em có vượt qua bao nhiêu bài test đi nữa.
Mùng 3 Tết, em xuống nhà sếp dọn rác sau bữa nhậu. Nhìn gia đình người ta hạnh phúc, rồi sếp với đồng nghiệp còn kháy đểu vài câu. Em chạnh lòng nên viết vài dòng cho đỡ buồn.
Cái may mắn duy nhất là cía khung gia giáo mà bà em để lại nên em chưa làm gì sai với lương tâm hay đạo đức, tuy nhiên càng gần đây càng có nhiều suy nghĩ lệch lạc xuất hiện trong đầu em rồi
Không biết em nên làm gì, đi về đâu, và còn cơ hội làm lại cuộc đời không...



