tuquydaica
Tao là gay
Hay
Mày học chuyên văn hảChương 205: Thanh xuân vườn trường
Buổi họp tổng kết cuối năm của Câu lạc bộ cuối cùng cũng khép lại sau hơn hai tiếng đồng hồ ồn ào và náo nhiệt.
Ngay khi thằng chủ nhiệm tuyên bố bế mạc, đám đông sinh viên bên dưới lập tức rần rần đứng dậy, kéo ghế loảng xoảng. Đứa thì vác balo hò nhau ra về, đám thì túm năm tụm ba rủ nhau ra cổng trường làm cốc trà đá, cắn hướng dương chém gió tiếp. Chỉ chớp mắt, căn phòng sinh hoạt chung rộng lớn đã vãn hẳn người, trả lại một không gian tương đối yên tĩnh, chỉ còn lác đác vài thành viên trong Ban chủ nhiệm đang nán lại trao đổi thêm, rồi thì dọn dẹp.
Hôm nay, tao không chuồn thẳng như mọi khi.
Thay vì lỉnh đi trong im lặng, tao kiên nhẫn đứng tựa lưng vào bức tường ở góc cuối phòng. Trên tay tao cầm tờ giấy khen "Thành viên xuất sắc" được cuộn tròn lại như một cái ống nhòm. Tao khoanh tay trước ngực, mắt hướng lên phía trên bục, chờ đợi cho đám đông tản đi vãn hẳn.
Phía trên dãy bàn của Ban chủ nhiệm, Thu Hạ đang cặm cụi thu dọn đống tàn cuộc. Nó tháo dây micro cuộn lại cẩn thận, sắp xếp lại xấp hồ sơ điểm danh cho ngay ngắn, rồi rướn người với tay tắt cái máy chiếu đang hắt ra luồng ánh sáng chói lóa. Dáng vẻ làm việc của nó lúc nào cũng gọn gàng, dứt khoát và toát lên một sự nghiêm túc tuyệt đối.
Thấy thời điểm đã thích hợp, tao hít một hơi thật sâu, đẩy lưng rời khỏi bức tường. Tao sải những bước chân dài, vững chãi tiến thẳng về phía chiếc bàn ở trên bục.
Bước đến sát bên cạnh, tao cất giọng trầm ấm, đủ để phá vỡ sự im lặng của góc phòng:
"Sếp phó, để em giúp một tay."
Nói rồi, không đợi Thu Hạ đồng ý, tao chủ động cúi xuống, nhấc bổng cái thùng các-tông đựng đầy hồ sơ và dụng cụ nặng trịch mà nó đang chuẩn bị bê lên.
Thu Hạ hơi khựng lại. Nó buông tay khỏi nắp thùng, từ từ ngẩng đầu lên nhìn tao. Dưới ánh đèn tuýp sáng rực, tao nhìn thẳng sâu vào đôi mắt sắc sảo của nó, không né tránh, cũng không hề có một chút cợt nhả, bỡn cợt nào. Tao mở lời, chậm rãi và cực kỳ chân thành:
"Chuyện lúc nãy trong buổi xét duyệt... nãy em ngồi phía bên dưới nghe kể hết rồi. Cảm ơn chị đã nói đỡ, bảo vệ và giữ lại em ở câu lạc bộ. Cái ân tình này, em xin ghi nhận."
Đứng trước sự thẳng thắn sòng phẳng của tao, Thu Hạ không hề bối rối. Cái giao diện "bà chị quyền lực", "Núi băng" của CLB vẫn được cô giữ nguyên vẹn. Cô phủi nhẹ hai bàn tay vào nhau, đáp trả tao bằng một tông giọng đều đều, đậm chất logic và sắc lẹm như dao cạo:
"Cậu không nợ tôi cái ân tình nào cả, An ạ. Và tôi cũng không có thói quen nể nang hay là ưu ái cá biệt bất kỳ một cá nhân nào trong cái tập thể này. Tôi giữ cậu lại vì đơn giản: Cậu được việc. Cậu mang lại giá trị thực tế cho CLB lúc CLB cần. Chỉ vậy thôi."
Nói đoạn, Thu Hạ vươn một ngón tay thon dài, chỉ thẳng vào tờ giấy khen đang cuộn tròn trong tay tao, giọng nó đanh lại, mang theo tính chất cảnh cáo của một người lãnh đạo:
"Nhưng cậu cũng nên nhớ, tờ giấy khen đó chỉ là sự khuyến khích cho những gì cậu đã làm. Lên năm 3 mà cậu còn giở cái thói tàng hình, lặn mất tăm mất tích, coi CLB như cái chợ thích thì đến không thích thì đi như năm vừa rồi nữa... thì không cần ai phải duyệt cả, chính tay tôi sẽ là người gạch thẳng tên cậu ra khỏi danh sách. Rõ chưa?"
Những lời nói mắng mỏ của Thu Hạ chát chúa và đanh thép, nhưng chẳng hiểu sao tao nghe lại thấy lọt tai vô cùng. Nó không có chứa đựng sự thù hằn, mà nó chứa đựng sự nguyên tắc của một người làm việc chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, có một chi tiết cực kỳ đắt giá mà tao vô tình bắt được ngay tại khoảnh khắc ấy.
Dù lời nói phát ra sắc bén, trôi chảy, nhưng khi Thu Hạ hạ tầm mắt xuống, ánh nhìn của nó lại bất giác nán lại trên khuôn mặt tao lâu hơn bình thường một nhịp. Đôi đồng tử màu nâu đen của nó khẽ dao động. Có lẽ, Thu Hạ đang nhận ra một sự thay đổi quá đỗi rõ rệt từ người đứng đối diện.
Cái thằng con trai với mái tóc bù xù, đôi mắt rũ rượi, u uất, toát ra sự hằn học, bất cần đời ở quán phở vỉa hè đêm đông ngày nào... giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Đứng sừng sững trước mặt cô lúc này là một người đàn ông có đôi mắt sáng, trong veo, một phong thái đĩnh đạc, trầm ổn của một kẻ đã nếm trải đủ vấp ngã và biết chấp nhận thực tế để đứng lên.
Tao thấy rõ dưới đáy mắt của "Núi băng" xẹt qua một tia công nhận. Một sự tôn trọng ngầm không cần phải diễn đạt bằng lời. Nó khẽ gật đầu, ra hiệu cho tao bê thùng đồ theo nó để cất xuống phòng kho.
**
Cuối tuần đó, để chuẩn bị cơ sở vật chất cho chiến dịch tình nguyện "Mùa hè xanh" sắp tới, CLB tổ chức một buổi lao động tập thể. Tất cả các thành viên cốt cán đều được huy động để dọn dẹp kho đồ, kiểm tra lại hệ thống âm thanh, ánh sáng, băng rôn, khẩu hiệu.
Bầu không khí trong phòng kho nóng hầm hập, bụi bặm bay mù mịt.
Đám sinh viên khoác trên mình chiếc áo xanh tình nguyện, tuy tinh thần thì hừng hực nhiệt huyết, nhưng đụng đến các công việc chân tay, kỹ thuật thì lại lóng ngóng, vụng về đến thảm thương.
Đỉnh điểm của sự bế tắc diễn ra ở góc phòng, nơi có một nhóm khoảng bốn năm cậu sinh viên nam đang xúm lại quanh chiếc amply sự kiện công suất lớn. Cái amply này đã bị vứt xó từ lâu, dây điện chuột cắn đứt nham nhở. Mấy cậu "trí thức" mọt sách hì hục chắp nối kiểu đéo gì mà lúc vừa cắm phích thử điện, một tiếng rẹt... rẹt... vang lên nghe rợn hết cả người. Tia lửa điện xanh lè xẹt ra xém tí nữa thui cháy lông mày thằng cắm, nắp cầu chì nổ đánh đốp một cái, khét lẹt.
Cả đám hoảng hồn nhảy dựng lùi lại. Thằng nào thằng nấy toát mồ hôi hột, mặt tái mét nhìn nhau.
"Chết mẹ rồi, cháy cầu chì bên trong rồi! Giờ sao mày?"
"Thôi thôi rút điện ra! Khéo hỏng mẹ cả mâm vỉ bên trong rồi. Kiểu này chắc phải gọi thợ ngoài vào sửa thôi, chứ động vào lại giật cho tung người."
"Gọi thợ bây giờ á? Quán thợ ngoài cổng trường nó chém cho bay đầu, tiền quỹ CLB làm quái gì còn mà sửa!"
Đứng nghe đám mọt sách bàn lùi, tao khẽ chép miệng. Tao dựng cây chổi chổi đót đang quét dở vào góc tường.
Thời khắc để "Sếp An" xuất tướng đến rồi.
Tao sải bước đi tới, gạt đám sinh viên đang nhốn nháo dạt ra hai bên. Tao xắn cao hai ống tay áo phông đen lên đến tận nách, để lộ hai bắp tay cũng gọi là rắn rỏi 1 tí, gân guốc nổi lên rõ rệt sau những ngày tháng vác hàng, rồi bưng bê cật lực.
Tao không nói không rằng, lôi từ trong cái balo cũ mèm của mình ra một cái túi đồ nghề mini bằng da, thứ "bảo bối" mà dân thợ thuyền sửa chữa nào cũng luôn thủ sẵn bên người như vật bất ly thân.
Tao kéo khóa túi, ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, kéo cái amply nặng trịch vào lòng.
"Tránh ra một tí cho sáng nào mấy ông." - Tao hất cằm bảo.
Màn biểu diễn thực chiến chính thức bắt đầu.
Đầu tiên, tao lôi ra cái đồng hồ vạn năng. Bật công tắc kêu cái tít, tao thoăn thoắt dí hai đầu kim đo vào các tụ điện, mâm vỉ để dò mạch. Đôi mắt tao nheo lại, nhìn lướt qua bảng mạch cháy đen, não bộ nảy số nhanh như máy tính. Xác định được đoạn dây đứt ngầm gây chập, tao vứt đồng hồ sang một bên.
Cầm chiếc kìm mỏ nhọn, tao bấm tách một nhát đứt lìa đoạn dây hỏng. Không cần dùng kìm tuốt dây, tao đưa thẳng sợi dây lõi đồng lên miệng, dùng răng cắn nhẹ vào lớp vỏ nhựa rồi tuốt mạnh một cái. Lõi đồng sáng bóng lộ ra. Tao dùng hai ngón tay chai sần xoắn chặt lõi đồng của hai đoạn dây lại với nhau, bẻ gập xuống một cách điệu nghệ, chắc chắn. Cuối cùng, tao rút cuộn băng dính đen cách điện, quấn vòng quanh mối nối với tốc độ thoăn thoắt, lướt đi lướt lại mượt mà như múa, kéo căng rồi giật đứt cái phựt.
Tiếp đến, tao cậy nắp cầu chì, moi cái cầu chì cháy đen ra, lấy một sợi dây đồng mỏng tanh từ đoạn dây thừa lúc nãy, nối tắt hai đầu cầu chì lại (một kỹ năng câu cầu chì kinh điển của tao học mót được khi không có đồ thay).
Lắp lại nắp vỏ amply, tao cầm phích cắm, cắm thẳng vào ổ điện.
Tạch! Công tắc nguồn bật sáng đèn đỏ au. Tiếng quạt tản nhiệt bên trong amply quay vù vù êm ru. Tao vỗ vỗ tay vào đầu micro thử: Alo... 1... 2... 3... Âm thanh phát ra từ cặp loa thùng trong veo, không có lấy một tiếng rít hay rè nào.
Xong việc. Tổng thời gian xử lý: Chưa đầy 10 phút.
Tao phủi tay đứng dậy. Khi quay lưng lại, tao giật mình nhận ra mấy cậu nam sinh viên đeo kính cận dày cộp đang đứng thành một vòng tròn, vây quanh tao, mắt chữ O mồm chữ A nhìn tao đắm đuối đéo khác gì nhìn một thằng người ngoài hành tinh vừa đáp đĩa bay xuống trái đất.
Sự thán phục hiện rõ mồn một trên từng khuôn mặt. Bọn nó nuốt nước bọt, nhìn lại những đầu ngón tay lấm lem của tao. Có lẽ ngay tại khoảnh khắc ấy, những cái đầu chứa đầy mớ lý thuyết hàn lâm trên giảng đường mới thực sự nhận ra một chân lý phũ phàng: Những công thức vật lý, những nguyên lý dòng điện chúng nó học thuộc lòng... nhiều khi không thể giải quyết được vấn đề nhanh gọn, hiệu quả và rẻ tiền bằng kỹ năng thực chiến cọ xát từ máu và mồ hôi. Cái điều này phải tích tụ ngày ngày, hàng tháng, hàng năm. Chứ không phải học trên sách bút rồi đến lúc động tay vào thì lại không làm được gì.
"Đỉnh vãi lìn anh ơi! Anh học điện tử viễn thông ạ?" - Một thằng sinh viên thốt lên.
"Học gì, kỹ năng sinh tồn kiếm cơm thôi em zai." - Tao cười xòa, nháy mắt.
Chỉ bằng một cái amply hỏng, tao chính thức đập vỡ vụn cái rào cản vô hình giữa một thằng bụi bặm, ít tham gia câu lạc bộ và cái tập thể sinh viên tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Tao hòa nhập vào bọn họ, và nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ, nể phục thực sự từ cả tập thể.
Cuối buổi chiều, sau khi dọn dẹp xong xuôi toàn bộ đống đồ đạc ngổn ngang vào kho, cả người tao ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo phông dính chặt vào lưng, ngứa ngáy khó chịu.
Tao lững thững bước ra khu vực bồn rửa tay ngoài hành lang. Mở vòi nước xả tối đa, tao vục mặt vào dòng nước mát lạnh, vớt nước rửa sạch hai cánh tay đầy bụi bặm. Xong xuôi, tao đưa hai tay vuốt ngược toàn bộ mái tóc ướt sũng ra phía sau gáy. Khát quá, tao ghé luôn mồm vào vòi nước, tu ực một ngụm nước máy cho đỡ khô họng.
Vừa ngẩng mặt lên, rũ rũ nước đọng trên tóc, tao chợt thấy Thu Hạ từ phía bên trong phòng kho đi ra.
Trên tay nó ôm cuốn sổ kiểm kê tài sản. Hôm nay Hạ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans xanh, mái tóc dài buộc cao đuôi ngựa đu đưa theo từng bước chân.
Khi đi lướt qua chỗ tao đang đứng ở bồn rửa, nó không hề dừng lại. Nó cũng không buông một lời khen ngợi sáo rỗng hay thảo mai kiểu "Nay cậu làm tốt lắm".
Hạ chỉ đi ngang qua, và bằng một động tác cực kỳ dứt khoát, lẳng lặng đặt một chai nước khoáng Lavie lạnh toát, tươm đầy những giọt nước li ti bên ngoài vỏ chai lên cái gờ gạch men của bồn rửa tay, ngay sát cạnh khủy tay tao.
Không nói một lời, cô tiếp tục sải bước đi thẳng.
Tao ngẩn người mất một giây. Rồi tao với tay, cầm chai nước lạnh áp vào một bên má đang nóng bừng bừng của mình. Một cảm giác mát lạnh chạy dọc dây thần kinh.
Tao đứng đó, tựa lưng vào bồn rửa, mắt nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, gầy guộc nhưng đầy kiêu hãnh của Thu Hạ đang bước đi dọc theo hành lang lộng gió, ngập tràn ánh nắng chói chang của buổi chiều hè.
Đúng khoảnh khắc cô bước tới góc khuất của cầu thang, chuẩn bị rẽ xuống. Bước chân của Thu Hạ hơi chững lại. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn ngoái lại phía sau, nơi tao đang đứng.
Và rồi... khóe môi của "Núi băng" từ từ nhếch lên. Một nụ cười mỉm. Cực kỳ mỏng manh, cực kỳ hiếm hoi, nhưng lại bừng sáng rực rỡ và đẹp đến mức nao lòng dưới ánh nắng hoàng hôn.
Nụ cười ấy chỉ tồn tại trong vòng một phần mười giây, rồi cô quay mặt, khuất bóng sau bức tường cầu thang.
Nhìn theo khoảng không vắng lặng, tao bật cười thành tiếng. Tao vặn nắp chai Lavie, tu một ngụm nước lạnh sảng khoái, cảm giác ngọt lịm chảy tràn xuống dạ dày.
Tao ngước nhìn những tán cây xanh rì rung rinh ngoài sân trường. Hóa ra... cái bức tranh thanh xuân vườn trường mà tao từng chối bỏ, từng cho rằng nó quá nhàm chán và phù phiếm này... nó cũng rực rỡ, cũng mãnh liệt và đáng để tao dấn thân không kém gì cái xã hội bươn chải, sặc mùi tiền bạc ngoài kia. Một thế giới mới, thực sự đang mở ra trước mắt tao.



