CÂU CHUYỆN CHÚ TÔI

Criskhoatran98

Yếu sinh lý
Đây là một quá trình ,chú ấy dần thay đổi từ một con người theo tôi đươc biết là hoạt ngôn ,vui vẻ,luôn nghĩ trước sau thành một con người sống ích kỉ ,nhân sinh quan dần lệch lạc định hướng ko còn chuẩn nữa.Để lý lẽ của tôi trở nên thuyết phục hơn tôi sẽ đưa ra một vài dẫn chứng mang tính cụ thể vì bản chất đây là câu chuyện của tôi ko phải của ai khác nên tôi ko có nhu cầu phải nói xấu ai nếu ko có cơ sở.Tất cả đều là những dẫn chứng có thật và tôi chỉ đúc rút lại những việc ông đã làm mà tôi không thể nào chấp nhận và quên đi được.
Xem nội dung: 628332


Mốc thời gian sẽ bắt đầu từ lúc tôi chuẩn bị lấy vợ và câu chuyện cũng bắt đầu từ đó
Khoảng thời gian 1:
- Tôi và vợ tôi yêu nhau được gần 4 năm ,một quãng thời gian dài và tôi nghĩ cũng đầy đủ để hiểu nhau và quyết định ở bên nhau trọn đời (mõm đấy ^^ lúc đó vợ tôi có bầu bác sĩ bảo cưới) thực tế là có quyết định cưới rồi nhưng chỉ là sớm hơn thôi.
Cực chẳng đã tôi đành phải về nói chuyện người lớn với mẹ và anh tôi (lúc này chú tôi chỉ biết tin thôi).Hôm sau chú lên biết chuyện thì cũng hoan hỉ bảo cưới thì cưới thôi …… rồi chém gió 1 lúc,lúc đó đang uống nước chè nên tôi tạm gọi là chém gió.Chú khuyên tôi 1 quả mà mãi sau anh tôi nói lại tôi mới thấy VÃI LÔN.Phải thú thật trong lúc đó tôi vẫn còn là một người vô tri khi các lời nói đối với tôi trở nên quá đỗi bình thường ,dù nói nặng hay nhẹ chứ không hề có ý nghĩ sâu xa gì cả.Chú khuyên tôi thế này:
Giờ chú thấy kinh doanh không ổn đâu,hay là đi bộ đội 2 năm về lúc đó con lớn rồi mình có công việc ổn đinh hơn”

.Vãi lon công việc thì tôi sẽ không bàn đến nhưng thằng cháu chuẩn bị lấy vợ bảo nó đi nghĩa vụ quân sự 2 NĂM xa vợ mới cưới,xa con còn đang trong bụng mẹ,trong khi bao nhiêu năm nay anh tôi và tôi vất vả chạy cửa này cửa kia chỉ để trốn nghĩa vụ.

Tôi cũng đéo hiểu trong đầu chú ấy nghĩ cái gì khi phát ngôn ra được những từ như vậy nữa.Nếu anh tôi ko nhắc lại việc đó chắc có lẽ tôi đã xem nhẹ lời nói đó nhưng tôi nghĩ lúc đó cũng tốt như vậy cho nhẹ đầu đỡ phải để ý.Giờ thì khác rồi,vinasoi hơn nhưng sẽ mệt có cái là phân tích tình huống tốt hơn.

Khoảng thời gian 2:

Sau khoảng đó đến phần nói chuyện người lớn.Phải nói thật là việc nói chuyện người lớn này đã bộc lộ ra 1 số tình huống mà tôi ko bao giờ nghĩ tới.Chú tôi với tư cách một người làm “chú” đã quyết định tổ chức một buổi gặp riêng giữa các người đàn ông (sau buổi nói chuyện người lớn) sau thì tôi cũng hiểu chủ yếu là chú ấy muốn vui và việc khăng khít trước khi cưới xếp sau việc này.
Giữa những con người lạ mà quen bởi đã quen nhau từ 10 năm trước thì buổi đầu gặp bao giờ cũng thế,sau buổi giao lưu thì có lẽ sẽ tốt hơn về mối quan hệ.Đáng lẽ ko có việc gì đâu cho đến khi chính chú ấy là người quyết định “tăng 2” khi tổ chức đi karaoke.Tôi thì cũng ok thôi,có đi thì tôi tham gia vì bản chất chính chú là người đòi tôi tổ chức ra sự kiện này.Chú hẹn chốt là ngày thứ 7 nếu tôi nhớ ko nhầm,sau chú đòi đổi thành chủ nhật vì hôm đó xem đá bóng - tất nhiên là tôi và anh tôi đều thống nhất là không đồng ý.Lúc đó tôi cũng hiểu đó là mầm mống cho sự thay đổi và ích kỉ từ chú ấy.Đến đoạn tăng 2 thực ra tôi chả quan trọng viêc đó đâu thích thì chiều thôi.Nhưng đến đoạn lên đó thì ông ấy đuổi tôi về.Lúc này phải nói là Vãi Cả loz,đuổi người tổ chức về với lí do gì đó à,không có đâu,thậm chí ông ấy còn ko bảo trực tiếp mà còn nhờ thằng cháu ra bảo hộ.VCL…..Tôi cũng biết đấy là lần cuối cùng tôi tổ chức cái gì đó theo ý người chú “đáng kính của tôi”

Khoảng thời gian 3 :

Đây là thời điểm lúc bắt đầu đám cưới.Tôi thề với lòng mình rằng,chú tôi chính là lựa chọn cuối cùng trong tất cả những lưa chọn của tôi
1.Không thể mời những người không nhiệt tình phát biểu đám cưới
2.Tôi ko còn lựa chọn nào khác bởi bố tôi mất ,chú là ngừơi thân bậc cha chú cùng dòng máu duy nhất có thể thay mặt phát biểu.

Khả năng phát biểu đám đông kém.

Và đúng như tôi nghĩ,lúc phát biểu chú ấy ko hề chuẩn bị bất cứ một thứ gì từ trang phục - bộ vest thô kệch cà vạt xấu cho đến bài thuyết trình ko kịch bản.Bác ngoại tôi là một người lo trước nghĩ sau đã thấy ko ổn lúc này mới đến khuyên bảo nhưng với tính cách kiêu căng của chú tôi thì tất nhiên ông ấy từ chối vơí lý do có trong đầu nhưng sau cùng tôi là người phải viết lại bài thuyết trình do chính chú ấy chuẩn bị và đọc.

Đây là một sự việc từ sự quan sát cho đến chứng kiến toàn bộ sự việc mà tôi cảm thấy chỉ có gia đình tôi mới là người quan tâm đến tôi nhất chứ không phải chú ấy.Nhưng việc này vẫn có thể chấp nhận được vì ko có chú thì cũng đéo còn có ai đại diện cả,nên sâu trong thâm tâm tôi biết ơn chú vì điều này.

Nhưng rồi đỉnh điểm cũng tới !

Khoảng thời gian 4

Đây là thời điểm đám cưới tổ chức xong tạm gọi là thành công tốt đẹp.Chú tôi có chuyến đi miền nam 1 tuần với tinh thần nhẹ lòng quên đi chuyện nhà (vợ con chú như cặc).Lúc đó gần lúc chú về thì bố mẹ vợ tôi tổ chức buổi tổng kết 2 nhà.Tất nhiên rồi,chú là người được mời.Khi được mời người ta có hai lựa chọn một là có hai là không nhưng chú tôi,người chú đáng kính chọn cách tệ nhất đó là đến xong đéo đi.Riêng việc này không cần biết lý do luôn và sau này tôi có hỏi gài thì chú cũng chỉ trả lời là : “mày làm sao mà hiểu được” .Rất ngắn gọn nhưng đầy sự vô trách nhiệm,vì đó là buổi đầu tiên tổng kết sau hôm cưới nên việc đông đủ rất quan trọng.Đó là bộ mặt của tôi và cả gia đình tôi.DCM luôn thử 5 người như chú ấy thì chắc tôi ê cái mặt thớt ra

Thực lòng viết đến đây chán lắm rồi không hiểu sao lại như vậy mong cộng đồng mang cho ý kiến !
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo