chương 33:
Nó mắc câu rồi! Điền Tây dĩ nhiên chẳng đời nào đem người yêu ra trao đổi thật, Điền Tây đã mất đi mẹ của mình rồi, không thể để mất thêm Tiểu Tĩnh nữa. Điền Tây chỉ đang dùng Tiểu Tĩnh làm mồi nhử để thực hiện kế hoạch trả thù của mình thôi.
"Tìm chỗ nào kín đáo nói chuyện." Lý Hân bảo.
Điền Tây gật đầu, đi theo nó ra khu hậu hoa viên của trường. Chọn một góc hẻo lánh, Lý Hân lên tiếng: "Vụ trao đổi đó, tao cũng thèm lắm, nhưng giờ mày muốn địt Tô Nhan thì hơi bị rắc rối đấy."
"Rắc rối thế nào?"
"Tao đã nói với mày rồi đấy, con đĩ Tô Nhan dạo này đéo biết lấy đâu ra dũng khí mà quay lại uy hiếp tao, làm tao đéo làm gì được nó cả."
Cô Tô Nhan dám làm thế, chắc chắn là có Tần Thụ chống lưng phía sau, nhưng Tần Thụ nắm được thóp gì của thằng Lý Hân mà uy hiếp được nó? Điền Tây tò mò hỏi: "Cô ta lấy cái gì ra uy hiếp ông?"
Lý Hân cười khổ: "Thì còn vụ gì ngoài cái vụ hiếp dâm năm ngoái nữa."
"Vụ hiếp dâm á?"
"Sao mày biết?" Lý Hân kinh ngạc.
"Thằng Lưu béo kể cho tôi nghe."
"Lưu béo à? Bố nó là Lưu Hùng, hay dẫn bố tao đến mấy cái hội sở của lão để chịch gái." Lý Hân nhớ ra, rồi thản nhiên nói tiếp: "Thì cũng có gì đâu, tao chỉ hiếp dâm một con bé, bị tóm, rồi bố tao phải dùng quan hệ để bảo lãnh ra. Lần đó xong, lão già nhà tao dọa là nếu còn phát hiện tao địt bậy bạ con nhà người ta nữa là lão giết tao luôn."
Nghe cái giọng khinh khỉnh khi nói về việc hiếp dâm của nó, Điền Tây chỉ muốn lao vào đấm cho nó nát mặt. Điền Tây nén giận hỏi tiếp: "Nên cô Tô Nhan lấy bố ông ra để dọa ông à?"
Lý Hân cười nhạt: "Mày biết không, trước đây tao trị được con đĩ Tô Nhan là vì tao chụp được ảnh nó lúc đang nứng vì bị tao đánh thuốc. Giờ tao lấy ảnh đó ra dọa thì nó đéo sợ nữa, hóa ra nó cũng lén chụp lại cảnh hai đứa đang địt nhau trên giường. Nó bảo nếu tao dám tung ảnh nó lên mạng, nó sẽ gửi đống ảnh giường chiếu đó cho bố tao và các tòa soạn báo để cùng chết chung. Mày biết đấy, nếu vụ hiếp dâm cũ bị khui ra, bố tao đéo giết tao thì cũng đéo thể bảo vệ được tao nữa."
"Ra là vậy." Điền Tây ướm hỏi: "Thế ông không thấy lạ à?"
"Lạ gì?"
"Ông không thấy lạ là tại sao cô ta đột nhiên lại cứng rắn thế à?"
Lý Hân buông tay bất lực: "Lạ chứ, nhưng làm gì được nó bây giờ. Đéo giấu gì mày, giờ tao còn chẳng dám động vào một sợi lông lồn của nó ấy chứ."
"Ông phải nghĩ xem, cái điểm yếu này của ông ngoài ông ra thì còn ai biết nữa? Dĩ nhiên giờ có thêm tôi, nhưng trước đó thì ông thử nhớ lại xem."
"Thì... chuyện tao từng hiếp dâm người ta, ngoài người nhà tao ra, rồi thêm thằng Lưu béo như mày nói, thì cái trường này làm đéo gì còn ai biết nữa." Lý Hân càng nghĩ càng thấy kỳ: "Mày nhắc tao mới nhớ, địt mẹ, tao chưa bao giờ nghĩ kỹ về chuyện này."
"Ông nhớ lại xem nào." Điền Tây hối thúc.
"Thật sự đéo còn ai." Lý Hân bảo: "Vụ hiếp dâm đó nhà tao giấu kỹ lắm, sợ dư luận soi mói. À, có khi tao cũng có kể qua với mấy thằng bạn trên mạng, nhưng tụi nó ở khắp nơi, có biết tao là ai đéo đâu."
Bạn trên mạng! Đến đây thì Điền Tây đã hiểu. Lý Hân và Tần Thụ đều là thành viên nổi bật trên cái diễn đàn sex đó, chắc chắn đã có trao đổi với nhau, và Tần Thụ đã nắm được thóp của Lý Hân. Ban đầu có lẽ Tần Thụ không biết Lý Hân là ai, nhưng vì nó biết cô Tô Nhan nên mới lần ra danh tính của nó. Thằng Tần Thụ đúng là gặp may, nó biết Lý Hân sợ nhất là bị bố phát hiện chuyện chịch gái, nên đã dùng chiêu đó để phản đòn và cướp cô Tô Nhan từ tay Lý Hân. Mà kể cả Tô Nhan và Lý Hân có liều mạng với nhau thì thằng Tần Thụ cũng chẳng mất mát gì!
Điền Tây không thể chỉ đích danh Tần Thụ ngay lúc này vì sợ lộ mục đích thật. Cậu bèn gợi ý: "Chẳng có gì là không thể cả, biết đâu có thằng bạn mạng nào đó tình cờ phát hiện ra thân phận của ông thì sao?"
"Đéo có chuyện đó đâu." Lý Hân lắc đầu lia lịa.
"Không ngờ ông lại lâm vào cảnh này, tôi còn tưởng được đổi lấy cô Tô Nhan về mà địt cho sướng cặc chứ." Điền Tây tỏ vẻ thất vọng, dùng chiêu lạt mềm buộc chặt: "Thôi bỏ đi. Ông đã đéo chơi được Tô Nhan nữa thì coi như vụ này hủy."
"Đừng mà." Lý Hân cuống lên, "Hay là mày cứ để tao chơi con Trần Tĩnh một lần trước đi, tao hứa sẽ liều mạng giúp mày chiếm bằng được con đĩ Tô Nhan, cùng lắm thì tao lại đánh thuốc nó lần nữa là xong."
Điền Tây chửi thầm trong lòng cái thằng khốn này, nhưng thấy nó vẫn thèm khát Tiểu Tĩnh như vậy thì cậu vẫn còn quân bài để diễn tiếp. Điền Tây lắc đầu: "Đéo được, tuyệt đối đéo được. Thực ra tôi có cách này, có thể dò xét được xem thằng nào đang đứng sau lưng cô Tô Nhan."
"Cách gì?" Lý Hân vội hỏi.
"Ông nghe câu 'mượn đao sát nhân' bao giờ chưa? Nếu cô ta dọa được ông, thì ông đừng có ra mặt nữa." Điền Tây cố tình úp mở, thấy nó sốt ruột mới từ từ nói: "Ông biết thằng Trương Tiểu Nghệ lớp tôi chứ?"
"Thằng ngu đó thì tao lạ đéo gì, địt mẹ, cái hạng như nó mà cũng đòi xơ múi gì Tô Nhan à?" Lý Hân bỗng sực tỉnh: "Ý mày là lợi dụng nó?"
"Đúng. Nhưng phải dùng cho khéo." Điền Tây nói: "Ông với cô Tô Nhan đang ở thế kiềm chế lẫn nhau. Tôi quá hiểu tính cô ta, hủy hoại ông cũng chẳng đem lại lợi ích gì cho cô ta cả. Ông sợ chết khiếp, nhưng thực ra cô ta cũng sợ chẳng kém gì ông đâu, thằng nào nhát gan hơn là thằng đó thua."
"Mày định chơi đòn tâm lý à..."
"Ông cứ nghe tôi nói hết đã." Điền Tây ngắt lời, "Dù sao thì cũng có rủi ro, mà tôi thì vẫn muốn được địt Tô Nhan, đéo muốn thấy hai người cùng chết chùm đâu. Nên mình cứ thăm dò trước đã. Bước đầu tiên, ông cứ đứng sau xúi giục thằng Trương Tiểu Nghệ dùng mấy cái ảnh nó có để uy hiếp Tô Nhan. Sau đó, một mặt ông hẹn cô ta ra nói chuyện, bảo là muốn đàm phán để chấm dứt mọi chuyện, không ai làm phiền ai nữa. Mặt khác ông lại hẹn thằng Trương Tiểu Nghệ ra chỗ đó để chơi some Tô Nhan, tạo điều kiện cho hai người đó gặp nhau. Lúc đó, anh em mình chỉ cần nấp từ xa mà quan sát xem có thằng nào xuất hiện cứu giá không là biết ngay."
Lý Hân nghe xong thì có chút trợn mắt há hốc mồm: "Mày ác thật đấy. Nhưng tao chưa hiểu lắm làm thế có ích gì."
"Chắc chắn là có ích rồi. Biết đâu lại bắt được cái thằng đang núp lùm sau lưng cô ta."
"Nhưng ngộ nhỡ thằng Trương Tiểu Nghệ nó khai hết bọn mình ra thì sao?"
"Nó đéo dám đâu." Điền Tây khẳng định chắc nịch: "Tin tôi một lần đi. Anh em mình chẳng mất mát gì cả."
Lý Hân ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo: "Được. Tuy đéo biết làm theo cách của mày thì có vẹo gì không, nhưng nghe chừng cũng thú vị đấy. Dùng thằng Trương Tiểu Nghệ để uy hiếp con đĩ Tô Nhan, như thế mụ ta sẽ không nghi ngờ gì tao nữa. Cao tay, đúng là cao tay thật!"
"Vậy cứ theo kế hoạch mà làm nhé."
"Ok, nghe mày hết."
Điền Tây thầm cười khẩy trong lòng: cái trò mượn đao sát nhân này thực chất không phải mượn tay thằng Trương Tiểu Nghệ đâu. Đến lúc này, kế hoạch báo thù của Điền Tây cuối cùng cũng đi đúng quỹ đạo. Trước đây Tần Thụ ở trong tối, Điền Tây không hề phòng bị; nhưng giờ Điền Tây mới là kẻ ẩn mình, cậu sẽ khiến nó phải chết không toàn thây.
Điền Tây cùng Lý Hân quay lại lớp học. Trước giờ vào tiết, cô Tô Nhan gọi Điền Tây ra báo rằng chiều nay bố cậu sẽ đến, dặn tan học thì qua ký túc xá ăn cơm.
Bố sắp đến ư? Cứ nghĩ đến Điền Đại Hải là lòng Điền Tây lại đau như cắt. Ông đến lúc này chẳng khác nào tự chuốc lấy nhục nhã. Điền Tây càng nghĩ càng giận, lòng thù hận dâng cao. Cậu thậm chí chỉ muốn xách dao đi giết chết con mẹ thằng Tần Thụ ngay lập tức.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ cơm tối. Điền Tây bước đi nặng nề, thực lòng chẳng muốn bước chân vào căn phòng ký túc xá đó một chút nào.
Vừa vào phòng, Điền Đại Hải đã đứng dậy hỏi han: "Con hết cảm mạo chưa?"
"Dạ đỡ nhiều rồi bố." Điền Tây hỏi lại: "Mẹ với cô Tô Nhan đâu rồi ạ?"
"Đang ở trong bếp nấu cơm ấy."
Điền Tây nhìn quanh, bàn ăn đã dọn sẵn nhưng không thấy Tần Thụ đâu. Chẳng lẽ nó cũng ở trong bếp? Vừa dứt lời thì Tần Thụ từ phía sau bước tới, chào một tiếng: "Cháu chào chú ạ."
"Tần Thụ đấy à." Điền Đại Hải cười bảo: "Dạo này học hành thế nào rồi con?"
Tần Thụ cười hì hì: "Dạo này có thêm cô Tô Nhan cùng phụ đạo với dì Kỷ Dung nên con thấy sướng lắm ạ."
"Sướng?" Bố bật cười: "Con dùng từ nghe lạ tai thật đấy."
"Sướng" à? Mặt Điền Tây tối sầm lại. Thằng Tần Thụ rõ ràng đang cố tình sỉ nhục bố con Điền Tây. Cậu lạnh lùng bồi thêm: "Sướng thì sướng chứ học ngu thì cũng vứt."
Tần Thụ nhìn Điền Tây rồi bảo: "Thì tại em dốt, nhưng em vẫn đang rất cố gắng, thật sự là vô cùng 'cố gắng' đấy ạ." Nó cố tình nhấn mạnh hai chữ "cố gắng" đầy ẩn ý.
Được lắm! Nó càng như vậy thì Điền Tây càng hận, và càng có thêm động lực để thực hiện kế hoạch của mình.
Điền Đại Hải chẳng nhận ra điều gì bất thường: "Thôi đừng đứng đó nữa, ngồi xuống đi các con."
"Con vào đi vệ sinh chút đã." Tần Thụ nói rồi đi thẳng vào bếp. (Nhà vệ sinh nằm ngay trong khu vực bếp của ký túc xá).
Còn lại Điền Tây và bố ngồi ở phòng ngoài. Điền Tây hỏi: "Sao hôm nay bố lại lên đây ạ?"
"Bố tiện đường đi công tác qua đây nên ghé thăm hai mẹ con luôn."
"Dạ..." Điền Tây rất muốn cảnh báo bố, nhưng chuyện nhục nhã này làm sao cậu có thể mở lời được. Nếu Điền Đại Hải biết chuyện vợ mình và thằng cháu ruột đang địt nhau mỗi ngày, gia đình này sẽ tan nát đến mức nào? Điền Tây không dám tưởng tượng thêm.
Trong lúc Điền Tây còn đang mải mê với những suy nghĩ hỗn độn thì Tần Thụ đã bước vào bếp. Kỷ Dung và Tô Nhan, một người đang nhặt rau, một người đang nấu canh. Đã vào thu nhưng cả hai vẫn mặc váy. Kỷ Dung diện chiếc váy hoa dài đến gối, còn Tô Nhan thì bốc lửa hơn với chiếc váy ngắn màu đen cao trên gối tới 10cm, phối cùng tất da chân màu nude trông chẳng giống giáo viên tí nào. Tần Thụ đắc ý ngắm nhìn hai người phụ nữ, thầm nghĩ chính nó là kẻ đã khiến họ ăn mặc dâm đãng thế này. Ánh mắt nó dừng lại ở cặp mông khẽ vểnh lên của Kỷ Dung, nhớ lại cảnh mình đã từng nắc liên hồi vào khối thịt đẫy đà đó.
Kỷ Dung thấy Tần Thụ bước vào thì lo nó sẽ giở trò bậy bạ nên trừng mắt nhìn đầy cảnh báo. Nhưng với Tần Thụ, ánh mắt đó chẳng khác nào một tín hiệu mời gọi. Với nó, điều thú vị nhất là được địt người dì đoan trang này ngay trước mũi chồng và con trai nàng, lột trần cái vẻ đạo mạo giả tạo của nàng ra.
Tần Thụ tiến tới, thản nhiên đặt bàn tay lên cặp mông cong của Kỷ Dung. Nàng khẽ thốt lên "ah..." rồi mắng nhẹ: "Con không mau ra ngoài đi." Vẻ mặt nghiêm nghị đó của nàng chỉ dọa được Điền Tây, chứ với Tần Thụ thì nó chẳng thèm để tâm. Nó càng ra sức nhào nặn cặp mông mẩy của nàng, một tay thì luồn qua eo giữ chặt lấy nàng. Người Kỷ Dung run rẩy, nàng cuống quýt thì thầm: "Chồng dì và Điền Tây đang ở ngoài đấy." Giọng nàng lập tức mềm nhũn ra. Tần Thụ cười đểu, liếc nhìn cô Tô Nhan một cái rồi tay vẫn không ngừng mơn trớn. Tô Nhan chứng kiến cảnh Tần Thụ táo bạo sờ mó Kỷ Dung thì mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, vừa sợ hãi lại vừa thấy hưng phấn và thèm khát.
"Dì xin con... dừng lại đi..." Kỷ Dung gần như bật khóc, cố gắng giữ chút liêm sỉ cuối cùng của một giáo viên, một người vợ hiền.
"Suỵt... Dì Kỷ Dung, con chỉ kiểm tra một chút thôi mà. Cửa đóng rồi, họ không nhìn thấy đâu." Tần Thụ thì thầm. Đột nhiên, nó rút tay khỏi mông nàng rồi giơ lên vỗ mạnh một cái: "Bạch!". Kỷ Dung khẽ rên lên "ưmmm", căn bếp bỗng trở nên im lặng đến nghẹt thở.
Thấy nàng đã ngoan ngoãn cúi đầu, Tần Thụ ghé sát tai nàng thì thầm: "Dì Kỷ Dung ngoan lắm, để con xem hôm nay dì có mặc quần lót không nào."
Mặt Kỷ Dung đỏ bừng, nàng vô thức lùi lại một bước, hơi nhếch cặp mông lên như để mời gọi. Tần Thụ cười đắc ý, nó tốc váy nàng lên rồi nhanh chóng thọc tay vào bên trong. Đúng như nó dự đoán, chỗ đó trần trụi và mịn màng vì nàng không mặc quần lót. Ngón tay Tần Thụ luồn vào khe mông, mơn trớn hai mép lồn mềm mại rồi liên tục ma sát vào cửa lồn.
"Ưmmm... ưmmm..." Kỷ Dung không kìm được tiếng rên rỉ, nhưng vẫn cố mím chặt môi.
Tay kia của Tần Thụ bất ngờ quàng qua ôm lấy eo cô Tô Nhan. Nó đã thèm khát được chơi some hai người từ lâu, và đây là cơ hội tuyệt vời.
Cô Tô Nhan nhỏ giọng van nài: "Đừng làm thế lúc này em... bị lộ mất..."
Suốt mấy ngày qua, Tần Thụ thường xuyên làm nhục Tô Nhan trước mặt Kỷ Dung và ngược lại. Hai người phụ nữ dù nhục nhã nhưng cũng chỉ biết ngầm chấp nhận.
"Đừng làm gì cơ? Cô Tô Nhan nói rõ xem nào."
"Em..." Tô Nhan cứng họng đéo nói nên lời.
Tần Thụ một tay vuốt ve eo Tô Nhan, tay kia thì liên tục trêu đùa cái lồn dâm của Kỷ Dung. Vòng eo thon gọn của cô giáo trẻ làm nó sướng rơn, trong khi cái lồn mọng nước của người dì thành thục làm nó sướng đến phát điên.
Điền Tây ở ngoài thấy Tần Thụ mãi chưa ra thì sốt ruột vô cùng, bèn gọi lớn: "Mẹ ơi!"
"Gì thế con?" Kỷ Dung vọng tiếng từ trong bếp ra.
"Sắp được ăn cơm chưa ạ?" Điền Tây hỏi đại một câu.
Kỷ Dung định trả lời thì bất thình lình Tần Thụ thọc mạnh ngón giữa vào sâu trong lồn nàng, đâm lút cán! Vì đã quen bị hành hạ bất ngờ nên Kỷ Dung vội bịt chặt miệng, hai đùi kẹp cứng lấy tay Tần Thụ để nén tiếng rên dâm đãng sắp thoát ra ngoài.
"Mẹ?" Điền Tây thấy tim mình như rỉ máu, cậu biết thằng khốn kia đang giở trò đồi bại bên trong nhưng không dám xông vào.
Ngón tay Tần Thụ ra sức móc và nhấp liên tục trong lồn Kỷ Dung làm dâm thủy chảy ròng ròng xuống đùi nàng. Kỷ Dung phải dùng hết sức bình sinh mới thốt ra được một chữ: "Sắp...!" Nói rồi nàng đưa tay ra sau định đẩy Tần Thụ ra, nhưng hành động đó vô tình làm lộ ra hai bầu vú căng tròn. Tần Thụ thấy vậy liền rút tay đang ôm Tô Nhan lại để bóp mạnh vào vú Kỷ Dung.
"Ahhh...!" Mặt Kỷ Dung đỏ gay như sắp nhỏ máu, trông kiều diễm và dâm đãng vô cùng.
Luôn luôn nghĩ đến việc chồng và con trai đang ở ngay bên ngoài, cái sự kích thích khi vụng trộm này làm Kỷ Dung muốn ngừng mà không được. Nàng có thể cảm nhận rõ cái lồn của mình đang sung sướng cọ xát với ngón tay của Tần Thụ, khoái cảm mãnh liệt từ những thớ thịt mềm bị kích thích lan tỏa khắp cơ thể. Cái lồn dâm như hoàn toàn tê dại, dâm thủy từ sâu bên trong liên tục tuôn ra xối xả.
Kỷ Dung cố nén không phát ra những tiếng rên la dâm đãng, Tần Thụ ghé sát tai nàng thì thầm: "Dì nói dì sướng đi, con sẽ tha cho dì ngay."
Nàng không cần suy nghĩ mà thốt lên: "Sướng! Dì sướng lắm!"
Tần Thụ bất ngờ nhấp ngón tay thật mạnh thêm mấy cái, Kỷ Dung cảm thấy mình sắp lên đỉnh đến nơi thì nó đột ngột rút tay ra khỏi lồn, bàn tay đang bóp vú cũng buông rời: "Được rồi, con là người giữ lời mà."
Cảm giác sắp được lên đỉnh bị cắt đứt làm Kỷ Dung thấy hụt hẫng vô cùng. Tần Thụ nhìn bàn tay đầy dâm thủy, liền bôi hết lên cổ của nàng. Kỷ Dung còn chưa kịp tỉnh táo lại, cứ ngơ ngác nhìn Tần Thụ, thì nó đã móc trong túi ra một chiếc trứng rung, nhanh tay nhét tọt vào trong lồn nàng.
Cái lồn đang trống rỗng bỗng được lấp đầy làm Kỷ Dung lộ rõ vẻ thỏa mãn. Nhưng ngay sau đó, nàng lại thấy vô cùng xấu hổ vì sự dâm đãng của bản thân, lí nhí: "Tần Thụ, mau rút ra đi con."
Tần Thụ đe dọa: "Dì mà dám tự rút ra, tối nay con sẽ địt dì đến mức mai không lết nổi xuống giường đâu." Nói rồi, nó lại lôi ra một chiếc trứng rung khác, nhét thẳng vào lồn cô Tô Nhan.
Kỷ Dung sợ đến mức không dám hé răng. Lúc này Tần Thụ bấm nút khởi động, cả nàng và cô Tô Nhan đồng thời phát ra những tiếng rên rỉ: "Ahhhh... ưmmm..."
Tần Thụ đắc ý nhìn hai cô giáo xinh đẹp cùng lúc khom người che chặt hạ bộ, phát ra những tiếng rên rỉ đầy khiêu gợi. Sau đó nó thản nhiên bước ra khỏi phòng bếp.
Nó mắc câu rồi! Điền Tây dĩ nhiên chẳng đời nào đem người yêu ra trao đổi thật, Điền Tây đã mất đi mẹ của mình rồi, không thể để mất thêm Tiểu Tĩnh nữa. Điền Tây chỉ đang dùng Tiểu Tĩnh làm mồi nhử để thực hiện kế hoạch trả thù của mình thôi.
"Tìm chỗ nào kín đáo nói chuyện." Lý Hân bảo.
Điền Tây gật đầu, đi theo nó ra khu hậu hoa viên của trường. Chọn một góc hẻo lánh, Lý Hân lên tiếng: "Vụ trao đổi đó, tao cũng thèm lắm, nhưng giờ mày muốn địt Tô Nhan thì hơi bị rắc rối đấy."
"Rắc rối thế nào?"
"Tao đã nói với mày rồi đấy, con đĩ Tô Nhan dạo này đéo biết lấy đâu ra dũng khí mà quay lại uy hiếp tao, làm tao đéo làm gì được nó cả."
Cô Tô Nhan dám làm thế, chắc chắn là có Tần Thụ chống lưng phía sau, nhưng Tần Thụ nắm được thóp gì của thằng Lý Hân mà uy hiếp được nó? Điền Tây tò mò hỏi: "Cô ta lấy cái gì ra uy hiếp ông?"
Lý Hân cười khổ: "Thì còn vụ gì ngoài cái vụ hiếp dâm năm ngoái nữa."
"Vụ hiếp dâm á?"
"Sao mày biết?" Lý Hân kinh ngạc.
"Thằng Lưu béo kể cho tôi nghe."
"Lưu béo à? Bố nó là Lưu Hùng, hay dẫn bố tao đến mấy cái hội sở của lão để chịch gái." Lý Hân nhớ ra, rồi thản nhiên nói tiếp: "Thì cũng có gì đâu, tao chỉ hiếp dâm một con bé, bị tóm, rồi bố tao phải dùng quan hệ để bảo lãnh ra. Lần đó xong, lão già nhà tao dọa là nếu còn phát hiện tao địt bậy bạ con nhà người ta nữa là lão giết tao luôn."
Nghe cái giọng khinh khỉnh khi nói về việc hiếp dâm của nó, Điền Tây chỉ muốn lao vào đấm cho nó nát mặt. Điền Tây nén giận hỏi tiếp: "Nên cô Tô Nhan lấy bố ông ra để dọa ông à?"
Lý Hân cười nhạt: "Mày biết không, trước đây tao trị được con đĩ Tô Nhan là vì tao chụp được ảnh nó lúc đang nứng vì bị tao đánh thuốc. Giờ tao lấy ảnh đó ra dọa thì nó đéo sợ nữa, hóa ra nó cũng lén chụp lại cảnh hai đứa đang địt nhau trên giường. Nó bảo nếu tao dám tung ảnh nó lên mạng, nó sẽ gửi đống ảnh giường chiếu đó cho bố tao và các tòa soạn báo để cùng chết chung. Mày biết đấy, nếu vụ hiếp dâm cũ bị khui ra, bố tao đéo giết tao thì cũng đéo thể bảo vệ được tao nữa."
"Ra là vậy." Điền Tây ướm hỏi: "Thế ông không thấy lạ à?"
"Lạ gì?"
"Ông không thấy lạ là tại sao cô ta đột nhiên lại cứng rắn thế à?"
Lý Hân buông tay bất lực: "Lạ chứ, nhưng làm gì được nó bây giờ. Đéo giấu gì mày, giờ tao còn chẳng dám động vào một sợi lông lồn của nó ấy chứ."
"Ông phải nghĩ xem, cái điểm yếu này của ông ngoài ông ra thì còn ai biết nữa? Dĩ nhiên giờ có thêm tôi, nhưng trước đó thì ông thử nhớ lại xem."
"Thì... chuyện tao từng hiếp dâm người ta, ngoài người nhà tao ra, rồi thêm thằng Lưu béo như mày nói, thì cái trường này làm đéo gì còn ai biết nữa." Lý Hân càng nghĩ càng thấy kỳ: "Mày nhắc tao mới nhớ, địt mẹ, tao chưa bao giờ nghĩ kỹ về chuyện này."
"Ông nhớ lại xem nào." Điền Tây hối thúc.
"Thật sự đéo còn ai." Lý Hân bảo: "Vụ hiếp dâm đó nhà tao giấu kỹ lắm, sợ dư luận soi mói. À, có khi tao cũng có kể qua với mấy thằng bạn trên mạng, nhưng tụi nó ở khắp nơi, có biết tao là ai đéo đâu."
Bạn trên mạng! Đến đây thì Điền Tây đã hiểu. Lý Hân và Tần Thụ đều là thành viên nổi bật trên cái diễn đàn sex đó, chắc chắn đã có trao đổi với nhau, và Tần Thụ đã nắm được thóp của Lý Hân. Ban đầu có lẽ Tần Thụ không biết Lý Hân là ai, nhưng vì nó biết cô Tô Nhan nên mới lần ra danh tính của nó. Thằng Tần Thụ đúng là gặp may, nó biết Lý Hân sợ nhất là bị bố phát hiện chuyện chịch gái, nên đã dùng chiêu đó để phản đòn và cướp cô Tô Nhan từ tay Lý Hân. Mà kể cả Tô Nhan và Lý Hân có liều mạng với nhau thì thằng Tần Thụ cũng chẳng mất mát gì!
Điền Tây không thể chỉ đích danh Tần Thụ ngay lúc này vì sợ lộ mục đích thật. Cậu bèn gợi ý: "Chẳng có gì là không thể cả, biết đâu có thằng bạn mạng nào đó tình cờ phát hiện ra thân phận của ông thì sao?"
"Đéo có chuyện đó đâu." Lý Hân lắc đầu lia lịa.
"Không ngờ ông lại lâm vào cảnh này, tôi còn tưởng được đổi lấy cô Tô Nhan về mà địt cho sướng cặc chứ." Điền Tây tỏ vẻ thất vọng, dùng chiêu lạt mềm buộc chặt: "Thôi bỏ đi. Ông đã đéo chơi được Tô Nhan nữa thì coi như vụ này hủy."
"Đừng mà." Lý Hân cuống lên, "Hay là mày cứ để tao chơi con Trần Tĩnh một lần trước đi, tao hứa sẽ liều mạng giúp mày chiếm bằng được con đĩ Tô Nhan, cùng lắm thì tao lại đánh thuốc nó lần nữa là xong."
Điền Tây chửi thầm trong lòng cái thằng khốn này, nhưng thấy nó vẫn thèm khát Tiểu Tĩnh như vậy thì cậu vẫn còn quân bài để diễn tiếp. Điền Tây lắc đầu: "Đéo được, tuyệt đối đéo được. Thực ra tôi có cách này, có thể dò xét được xem thằng nào đang đứng sau lưng cô Tô Nhan."
"Cách gì?" Lý Hân vội hỏi.
"Ông nghe câu 'mượn đao sát nhân' bao giờ chưa? Nếu cô ta dọa được ông, thì ông đừng có ra mặt nữa." Điền Tây cố tình úp mở, thấy nó sốt ruột mới từ từ nói: "Ông biết thằng Trương Tiểu Nghệ lớp tôi chứ?"
"Thằng ngu đó thì tao lạ đéo gì, địt mẹ, cái hạng như nó mà cũng đòi xơ múi gì Tô Nhan à?" Lý Hân bỗng sực tỉnh: "Ý mày là lợi dụng nó?"
"Đúng. Nhưng phải dùng cho khéo." Điền Tây nói: "Ông với cô Tô Nhan đang ở thế kiềm chế lẫn nhau. Tôi quá hiểu tính cô ta, hủy hoại ông cũng chẳng đem lại lợi ích gì cho cô ta cả. Ông sợ chết khiếp, nhưng thực ra cô ta cũng sợ chẳng kém gì ông đâu, thằng nào nhát gan hơn là thằng đó thua."
"Mày định chơi đòn tâm lý à..."
"Ông cứ nghe tôi nói hết đã." Điền Tây ngắt lời, "Dù sao thì cũng có rủi ro, mà tôi thì vẫn muốn được địt Tô Nhan, đéo muốn thấy hai người cùng chết chùm đâu. Nên mình cứ thăm dò trước đã. Bước đầu tiên, ông cứ đứng sau xúi giục thằng Trương Tiểu Nghệ dùng mấy cái ảnh nó có để uy hiếp Tô Nhan. Sau đó, một mặt ông hẹn cô ta ra nói chuyện, bảo là muốn đàm phán để chấm dứt mọi chuyện, không ai làm phiền ai nữa. Mặt khác ông lại hẹn thằng Trương Tiểu Nghệ ra chỗ đó để chơi some Tô Nhan, tạo điều kiện cho hai người đó gặp nhau. Lúc đó, anh em mình chỉ cần nấp từ xa mà quan sát xem có thằng nào xuất hiện cứu giá không là biết ngay."
Lý Hân nghe xong thì có chút trợn mắt há hốc mồm: "Mày ác thật đấy. Nhưng tao chưa hiểu lắm làm thế có ích gì."
"Chắc chắn là có ích rồi. Biết đâu lại bắt được cái thằng đang núp lùm sau lưng cô ta."
"Nhưng ngộ nhỡ thằng Trương Tiểu Nghệ nó khai hết bọn mình ra thì sao?"
"Nó đéo dám đâu." Điền Tây khẳng định chắc nịch: "Tin tôi một lần đi. Anh em mình chẳng mất mát gì cả."
Lý Hân ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo: "Được. Tuy đéo biết làm theo cách của mày thì có vẹo gì không, nhưng nghe chừng cũng thú vị đấy. Dùng thằng Trương Tiểu Nghệ để uy hiếp con đĩ Tô Nhan, như thế mụ ta sẽ không nghi ngờ gì tao nữa. Cao tay, đúng là cao tay thật!"
"Vậy cứ theo kế hoạch mà làm nhé."
"Ok, nghe mày hết."
Điền Tây thầm cười khẩy trong lòng: cái trò mượn đao sát nhân này thực chất không phải mượn tay thằng Trương Tiểu Nghệ đâu. Đến lúc này, kế hoạch báo thù của Điền Tây cuối cùng cũng đi đúng quỹ đạo. Trước đây Tần Thụ ở trong tối, Điền Tây không hề phòng bị; nhưng giờ Điền Tây mới là kẻ ẩn mình, cậu sẽ khiến nó phải chết không toàn thây.
Điền Tây cùng Lý Hân quay lại lớp học. Trước giờ vào tiết, cô Tô Nhan gọi Điền Tây ra báo rằng chiều nay bố cậu sẽ đến, dặn tan học thì qua ký túc xá ăn cơm.
Bố sắp đến ư? Cứ nghĩ đến Điền Đại Hải là lòng Điền Tây lại đau như cắt. Ông đến lúc này chẳng khác nào tự chuốc lấy nhục nhã. Điền Tây càng nghĩ càng giận, lòng thù hận dâng cao. Cậu thậm chí chỉ muốn xách dao đi giết chết con mẹ thằng Tần Thụ ngay lập tức.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ cơm tối. Điền Tây bước đi nặng nề, thực lòng chẳng muốn bước chân vào căn phòng ký túc xá đó một chút nào.
Vừa vào phòng, Điền Đại Hải đã đứng dậy hỏi han: "Con hết cảm mạo chưa?"
"Dạ đỡ nhiều rồi bố." Điền Tây hỏi lại: "Mẹ với cô Tô Nhan đâu rồi ạ?"
"Đang ở trong bếp nấu cơm ấy."
Điền Tây nhìn quanh, bàn ăn đã dọn sẵn nhưng không thấy Tần Thụ đâu. Chẳng lẽ nó cũng ở trong bếp? Vừa dứt lời thì Tần Thụ từ phía sau bước tới, chào một tiếng: "Cháu chào chú ạ."
"Tần Thụ đấy à." Điền Đại Hải cười bảo: "Dạo này học hành thế nào rồi con?"
Tần Thụ cười hì hì: "Dạo này có thêm cô Tô Nhan cùng phụ đạo với dì Kỷ Dung nên con thấy sướng lắm ạ."
"Sướng?" Bố bật cười: "Con dùng từ nghe lạ tai thật đấy."
"Sướng" à? Mặt Điền Tây tối sầm lại. Thằng Tần Thụ rõ ràng đang cố tình sỉ nhục bố con Điền Tây. Cậu lạnh lùng bồi thêm: "Sướng thì sướng chứ học ngu thì cũng vứt."
Tần Thụ nhìn Điền Tây rồi bảo: "Thì tại em dốt, nhưng em vẫn đang rất cố gắng, thật sự là vô cùng 'cố gắng' đấy ạ." Nó cố tình nhấn mạnh hai chữ "cố gắng" đầy ẩn ý.
Được lắm! Nó càng như vậy thì Điền Tây càng hận, và càng có thêm động lực để thực hiện kế hoạch của mình.
Điền Đại Hải chẳng nhận ra điều gì bất thường: "Thôi đừng đứng đó nữa, ngồi xuống đi các con."
"Con vào đi vệ sinh chút đã." Tần Thụ nói rồi đi thẳng vào bếp. (Nhà vệ sinh nằm ngay trong khu vực bếp của ký túc xá).
Còn lại Điền Tây và bố ngồi ở phòng ngoài. Điền Tây hỏi: "Sao hôm nay bố lại lên đây ạ?"
"Bố tiện đường đi công tác qua đây nên ghé thăm hai mẹ con luôn."
"Dạ..." Điền Tây rất muốn cảnh báo bố, nhưng chuyện nhục nhã này làm sao cậu có thể mở lời được. Nếu Điền Đại Hải biết chuyện vợ mình và thằng cháu ruột đang địt nhau mỗi ngày, gia đình này sẽ tan nát đến mức nào? Điền Tây không dám tưởng tượng thêm.
Trong lúc Điền Tây còn đang mải mê với những suy nghĩ hỗn độn thì Tần Thụ đã bước vào bếp. Kỷ Dung và Tô Nhan, một người đang nhặt rau, một người đang nấu canh. Đã vào thu nhưng cả hai vẫn mặc váy. Kỷ Dung diện chiếc váy hoa dài đến gối, còn Tô Nhan thì bốc lửa hơn với chiếc váy ngắn màu đen cao trên gối tới 10cm, phối cùng tất da chân màu nude trông chẳng giống giáo viên tí nào. Tần Thụ đắc ý ngắm nhìn hai người phụ nữ, thầm nghĩ chính nó là kẻ đã khiến họ ăn mặc dâm đãng thế này. Ánh mắt nó dừng lại ở cặp mông khẽ vểnh lên của Kỷ Dung, nhớ lại cảnh mình đã từng nắc liên hồi vào khối thịt đẫy đà đó.
Kỷ Dung thấy Tần Thụ bước vào thì lo nó sẽ giở trò bậy bạ nên trừng mắt nhìn đầy cảnh báo. Nhưng với Tần Thụ, ánh mắt đó chẳng khác nào một tín hiệu mời gọi. Với nó, điều thú vị nhất là được địt người dì đoan trang này ngay trước mũi chồng và con trai nàng, lột trần cái vẻ đạo mạo giả tạo của nàng ra.
Tần Thụ tiến tới, thản nhiên đặt bàn tay lên cặp mông cong của Kỷ Dung. Nàng khẽ thốt lên "ah..." rồi mắng nhẹ: "Con không mau ra ngoài đi." Vẻ mặt nghiêm nghị đó của nàng chỉ dọa được Điền Tây, chứ với Tần Thụ thì nó chẳng thèm để tâm. Nó càng ra sức nhào nặn cặp mông mẩy của nàng, một tay thì luồn qua eo giữ chặt lấy nàng. Người Kỷ Dung run rẩy, nàng cuống quýt thì thầm: "Chồng dì và Điền Tây đang ở ngoài đấy." Giọng nàng lập tức mềm nhũn ra. Tần Thụ cười đểu, liếc nhìn cô Tô Nhan một cái rồi tay vẫn không ngừng mơn trớn. Tô Nhan chứng kiến cảnh Tần Thụ táo bạo sờ mó Kỷ Dung thì mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, vừa sợ hãi lại vừa thấy hưng phấn và thèm khát.
"Dì xin con... dừng lại đi..." Kỷ Dung gần như bật khóc, cố gắng giữ chút liêm sỉ cuối cùng của một giáo viên, một người vợ hiền.
"Suỵt... Dì Kỷ Dung, con chỉ kiểm tra một chút thôi mà. Cửa đóng rồi, họ không nhìn thấy đâu." Tần Thụ thì thầm. Đột nhiên, nó rút tay khỏi mông nàng rồi giơ lên vỗ mạnh một cái: "Bạch!". Kỷ Dung khẽ rên lên "ưmmm", căn bếp bỗng trở nên im lặng đến nghẹt thở.
Thấy nàng đã ngoan ngoãn cúi đầu, Tần Thụ ghé sát tai nàng thì thầm: "Dì Kỷ Dung ngoan lắm, để con xem hôm nay dì có mặc quần lót không nào."
Mặt Kỷ Dung đỏ bừng, nàng vô thức lùi lại một bước, hơi nhếch cặp mông lên như để mời gọi. Tần Thụ cười đắc ý, nó tốc váy nàng lên rồi nhanh chóng thọc tay vào bên trong. Đúng như nó dự đoán, chỗ đó trần trụi và mịn màng vì nàng không mặc quần lót. Ngón tay Tần Thụ luồn vào khe mông, mơn trớn hai mép lồn mềm mại rồi liên tục ma sát vào cửa lồn.
"Ưmmm... ưmmm..." Kỷ Dung không kìm được tiếng rên rỉ, nhưng vẫn cố mím chặt môi.
Tay kia của Tần Thụ bất ngờ quàng qua ôm lấy eo cô Tô Nhan. Nó đã thèm khát được chơi some hai người từ lâu, và đây là cơ hội tuyệt vời.
Cô Tô Nhan nhỏ giọng van nài: "Đừng làm thế lúc này em... bị lộ mất..."
Suốt mấy ngày qua, Tần Thụ thường xuyên làm nhục Tô Nhan trước mặt Kỷ Dung và ngược lại. Hai người phụ nữ dù nhục nhã nhưng cũng chỉ biết ngầm chấp nhận.
"Đừng làm gì cơ? Cô Tô Nhan nói rõ xem nào."
"Em..." Tô Nhan cứng họng đéo nói nên lời.
Tần Thụ một tay vuốt ve eo Tô Nhan, tay kia thì liên tục trêu đùa cái lồn dâm của Kỷ Dung. Vòng eo thon gọn của cô giáo trẻ làm nó sướng rơn, trong khi cái lồn mọng nước của người dì thành thục làm nó sướng đến phát điên.
Điền Tây ở ngoài thấy Tần Thụ mãi chưa ra thì sốt ruột vô cùng, bèn gọi lớn: "Mẹ ơi!"
"Gì thế con?" Kỷ Dung vọng tiếng từ trong bếp ra.
"Sắp được ăn cơm chưa ạ?" Điền Tây hỏi đại một câu.
Kỷ Dung định trả lời thì bất thình lình Tần Thụ thọc mạnh ngón giữa vào sâu trong lồn nàng, đâm lút cán! Vì đã quen bị hành hạ bất ngờ nên Kỷ Dung vội bịt chặt miệng, hai đùi kẹp cứng lấy tay Tần Thụ để nén tiếng rên dâm đãng sắp thoát ra ngoài.
"Mẹ?" Điền Tây thấy tim mình như rỉ máu, cậu biết thằng khốn kia đang giở trò đồi bại bên trong nhưng không dám xông vào.
Ngón tay Tần Thụ ra sức móc và nhấp liên tục trong lồn Kỷ Dung làm dâm thủy chảy ròng ròng xuống đùi nàng. Kỷ Dung phải dùng hết sức bình sinh mới thốt ra được một chữ: "Sắp...!" Nói rồi nàng đưa tay ra sau định đẩy Tần Thụ ra, nhưng hành động đó vô tình làm lộ ra hai bầu vú căng tròn. Tần Thụ thấy vậy liền rút tay đang ôm Tô Nhan lại để bóp mạnh vào vú Kỷ Dung.
"Ahhh...!" Mặt Kỷ Dung đỏ gay như sắp nhỏ máu, trông kiều diễm và dâm đãng vô cùng.
Luôn luôn nghĩ đến việc chồng và con trai đang ở ngay bên ngoài, cái sự kích thích khi vụng trộm này làm Kỷ Dung muốn ngừng mà không được. Nàng có thể cảm nhận rõ cái lồn của mình đang sung sướng cọ xát với ngón tay của Tần Thụ, khoái cảm mãnh liệt từ những thớ thịt mềm bị kích thích lan tỏa khắp cơ thể. Cái lồn dâm như hoàn toàn tê dại, dâm thủy từ sâu bên trong liên tục tuôn ra xối xả.
Kỷ Dung cố nén không phát ra những tiếng rên la dâm đãng, Tần Thụ ghé sát tai nàng thì thầm: "Dì nói dì sướng đi, con sẽ tha cho dì ngay."
Nàng không cần suy nghĩ mà thốt lên: "Sướng! Dì sướng lắm!"
Tần Thụ bất ngờ nhấp ngón tay thật mạnh thêm mấy cái, Kỷ Dung cảm thấy mình sắp lên đỉnh đến nơi thì nó đột ngột rút tay ra khỏi lồn, bàn tay đang bóp vú cũng buông rời: "Được rồi, con là người giữ lời mà."
Cảm giác sắp được lên đỉnh bị cắt đứt làm Kỷ Dung thấy hụt hẫng vô cùng. Tần Thụ nhìn bàn tay đầy dâm thủy, liền bôi hết lên cổ của nàng. Kỷ Dung còn chưa kịp tỉnh táo lại, cứ ngơ ngác nhìn Tần Thụ, thì nó đã móc trong túi ra một chiếc trứng rung, nhanh tay nhét tọt vào trong lồn nàng.
Cái lồn đang trống rỗng bỗng được lấp đầy làm Kỷ Dung lộ rõ vẻ thỏa mãn. Nhưng ngay sau đó, nàng lại thấy vô cùng xấu hổ vì sự dâm đãng của bản thân, lí nhí: "Tần Thụ, mau rút ra đi con."
Tần Thụ đe dọa: "Dì mà dám tự rút ra, tối nay con sẽ địt dì đến mức mai không lết nổi xuống giường đâu." Nói rồi, nó lại lôi ra một chiếc trứng rung khác, nhét thẳng vào lồn cô Tô Nhan.
Kỷ Dung sợ đến mức không dám hé răng. Lúc này Tần Thụ bấm nút khởi động, cả nàng và cô Tô Nhan đồng thời phát ra những tiếng rên rỉ: "Ahhhh... ưmmm..."
Tần Thụ đắc ý nhìn hai cô giáo xinh đẹp cùng lúc khom người che chặt hạ bộ, phát ra những tiếng rên rỉ đầy khiêu gợi. Sau đó nó thản nhiên bước ra khỏi phòng bếp.




