Chương 30:
Bị cảm mạo thực sự rất khó chịu, sau khi suy nghĩ về cái kế hoạch mơ hồ kia, Điền Tây thực sự không kiên trì nổi nữa nên đã thiếp đi lúc nào không hay.
Cũng không biết đã qua bao lâu, cảm giác có người đang lay động thân thể mình, Điền Tây mơ hồ mở mắt ra thì nghe thấy Lưu An nói: "Điền Tây, mẹ của ông đến kìa."
Điền Tây vươn đầu ra ngoài, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Kỷ Dung. Nàng đang nhón chân lên, trên mặt viết đầy sự lo lắng.
Hóa ra Kỷ Dung vẫn còn nhớ rõ đứa con trai này. Điền Tây không biết nên nói gì, vì tối hôm qua những hình ảnh địt nhau sống động như phim cấp ba vẫn cứ lặp đi lặp lại trong não bộ của mình.
Kỷ Dung ôn nhu hỏi: "Tiểu Tây, con đã thấy khá hơn chút nào chưa?"
Điền Tây không muốn nói chuyện, với tay lấy cái đồng hồ báo thức ở đầu giường nhìn thử, đã là 12 giờ 30 phút trưa rồi.
Kỷ Dung lại hỏi: "Con vẫn chưa ăn cơm sao?"
Điền Tây chỉ "ưmmm" một tiếng nhẹ.
Thấy bộ dạng này, Kỷ Dung cho rằng con trai đang rất khó chịu, nàng nói: "Sao mà yếu ớt thế này? Có phải vẫn còn đang phát sốt không?" Nói rồi nàng liền duỗi tay sờ lên trán Điền Tây.
Bàn tay của Kỷ Dung thực sự rất mềm mại và nuột nà, lòng bàn tay ấm áp khiến Điền Tây cảm thấy vô cùng thoải mái, chỉ là.. trong lòng Điền Tây đang thầm cười lạnh.
"Không nóng mà?" Kỷ Dung kỳ quái hỏi: "Tiểu Tây, sao con không nói chuyện?"
Điền Tây trả lời lấy lệ: "Đầu con hơi choáng váng."
"Vậy thì nhanh lên một chút để mẹ đưa đi bệnh viện thôi." Kỷ Dung nói.
"Bác sĩ nói rồi, đợi tan học mới đi truyền dịch."
"Vậy con mau dậy đi, đến ký túc xá của mẹ, mẹ làm cho con chút gì đó ăn."
"Không cần đâu." Điền Tây đột nhiên nghĩ đến việc Tần Thụ có khả năng cũng đang ở đó, trong lòng liền nảy sinh sự mâu thuẫn và bài xích.
"Không ăn cơm sao mà được?" Giọng nói của Kỷ Dung mang theo chút trách cứ, đúng chuẩn giọng điệu của bậc trưởng bối yêu cầu tiểu bối, kèm theo đó là biểu cảm vô cùng nghiêm túc trên gương mặt đẹp. Đây chẳng phải là người mẹ mà Điền Tây vẫn luôn quen thuộc sao?
Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, chắc chắn chẳng ai tin nổi một người mẹ như thế này lại có thể cùng với cháu ngoại của mình phát sinh gian tình, địt nhau dâm đãng đến vậy.
"Mau xuống giường đi." Kỷ Dung thúc giục, ngữ khí không cho phép cự tuyệt.
Điền Tây không thể làm gì khác hơn là xuống giường. Kỷ Dung tiến lại gần, chỉnh lại quần áo cho Điền Tây, rồi lại giúp con trai chỉnh lại mái tóc cho gọn gàng.
Điền Tây ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn khuôn mặt mỉm cười của Kỷ Dung mà đột nhiên muốn khóc. Điền Tây vội vàng nén lại xúc động, nói: "Mẹ, mình đi nhanh đi."
Điền Tây đi theo nàng rời khỏi ký túc xá, hai người sánh vai bước đi. Khoảnh khắc này, khi đi cùng Kỷ Dung, Điền Tây có một cảm giác rất khác lạ.
Gò má của nàng thực sự rất đẹp. Kỷ Dung không giống với phần lớn những người phụ nữ trung niên đã xuống sắc và phải đắp lên mặt lớp phấn son dày cộp để che giấu. Ở gương mặt nàng toát lên một vẻ đẹp rất tự nhiên, vừa có phong vận thành thục của đàn bà, lại không mất đi nét thanh xuân tịnh lệ. Điền Tây khẽ cúi đầu, dùng ánh mắt của một thằng đàn ông để ngắm nhìn dáng người của Kỷ Dung. Lúc còn trẻ, dáng người nàng đã vô cùng yểu điệu, Điền Tây lúc nhỏ rất bám mẹ, thường xuyên nghe thấy bạn bè của nàng hỏi bí quyết làm sao để giữ gìn được như vậy. Có thể thấy cặp mông và thân hình của nàng là niềm mơ ước của bao nhiêu người.
Tuy rằng theo tuổi tác, dáng người của Kỷ Dung dần có chút biến đổi, trở nên đầy đặn và thành thục hơn, nhưng cũng chính vì thế mà bầu vú lại càng lớn hơn, cặp mông thì càng thêm căng tròn đẫy đà. Tổng thể nhìn lại, nàng của hiện tại càng thêm mê người, khiến đàn ông chỉ muốn đè ra mà địt.
Đúng vậy, hiện tại Kỷ Dung là một người đẹp cực kỳ gợi dục.
Đây là lần đầu tiên Điền Tây đứng ở góc độ một người đàn ông để thưởng thức một người đàn bà khi nhìn nàng. Gương mặt hồng nhuận của Kỷ Dung dường như ẩn chứa ngàn vạn phong tình. Nhìn nàng, Điền Tây đột nhiên nảy sinh một cảm giác kỳ quái. Trong não liên tục hiện ra cảnh Tần Thụ đang đè nàng ra nắc, rồi bỗng nhiên hình bóng của Điền Tây thay thế Tần Thụ, chính mình đang chà đạp lên cơ thể nàng, con cặc cứng ngắc dập mạnh vào khe lồn mọng nước, tiếng bạch bạch bạch bạch vang lên liên hồi. Một luồng khoái cảm không rõ nguồn gốc ập đến, hình ảnh trong đầu nhanh chóng xoay chuyển: Kỷ Dung đột nhiên cầm chặt lấy con cặc của Điền Tây, mở cái miệng nhỏ xinh đẹp ra để ngậm lấy đầu cặc mà bú liếm.
Sự chấn động quá lớn này đã kéo Điền Tây ra khỏi những ý nghĩ dâm tà, bất tri bất giác cả người đã vã mồ hôi hột.
Kỷ Dung quan tâm hỏi: "Con làm sao vậy?"
"Con... con không sao." Điền Tây lúng túng đi lên phía trước, bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào mặt nàng nữa.
Đến ký túc xá của nàng, Tần Thụ không có ở đó, nhưng Điền Tây nhìn thấy cái giường vốn bỏ trống nay đã được dọn dẹp chỉnh tề.
Điền Tây chỉ vào cái giường hỏi: "Có giáo viên nào mới chuyển vào đây vậy mẹ?" Trong lòng Điền Tây thầm vui mừng, nếu có người khác dọn vào ở chung thì Tần Thụ sẽ không thể dễ dàng cùng nàng làm tình ở đây được nữa.
Mặt Kỷ Dung bỗng đỏ lên, nàng nói: "Là cô Tô Nhan của con dọn vào ở cùng."
"Ồ?" Điền Tây sửng sốt: "Cô Tô Nhan chẳng phải đã mua nhà riêng rồi sao, tại sao còn vào đây ở?"
Kỷ Dung gõ nhẹ vào trán Điền Tây một cái rồi nói: "Còn không phải là vì đám tiểu quỷ các con sao, cô Tô Nhan thực sự không yên tâm về các con chút nào."
"Làm gì có chuyện đó." Điền Tây giải thích.
"Tốt lắm, tốt lắm, biết con rất nghe lời rồi." Kỷ Dung nói, "Con muốn ăn gì nào?"
Điền Tây thuận miệng đáp: "Mẹ làm cho con một tô mì là được rồi."
Kỷ Dung đi vào phòng bếp, Điền Tây ngồi lên giường của Tô Nhan, trong lòng cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Cả cô giáo xinh đẹp Tô Nhan và Kỷ Dung đều đã bị Tần Thụ địt qua, hiện tại hai người lại ở chung một chỗ, chẳng lẽ đây là ý đồ và sự sắp xếp của nó?
Càng nghĩ càng thấy đau đầu, tại sao mình lại phải gặp loại chuyện oái oăm này cơ chứ?
Kỷ Dung bưng ra một bát mì sợi rất nhẹ nhàng, thực sự thì Điền Tây cũng đã thấy đói bụng rồi.
Trong lúc ăn mì, Kỷ Dung thấy Điền Tây cứ rầu rĩ không vui, liền hỏi: "Sao trông con chẳng có chút hứng khởi nào vậy, là ở đâu không thoải mái sao?"
Điền Tây gượng cười: "Không có ạ."
"Thế là sao?" Kỷ Dung truy vấn, "Hay là lại cãi nhau với bạn gái rồi?"
"Không liên quan gì đến cô ấy đâu."
"Có phải là cãi nhau không?"
"Không có, mẹ đừng có đoán mò."
Kỷ Dung ngữ trọng tâm trường nói: "Mẹ tuy rằng không ép buộc con phải chia tay với cô bé đó, nhưng con phải biết rằng, tầm tuổi này mà yêu đương thì khó tránh khỏi việc bị phân tâm chuyện học hành."
Nghĩ đến những gì đã trải qua tối qua, giờ lại nghe Kỷ Dung thuyết giáo đạo đức, trong lòng Điền Tây chỉ thấy buồn cười và lạnh lẽo.
Kỷ Dung còn nói: "Mẹ sẽ tìm thời gian để nói chuyện hẳn hoi với nhà cô bé đó một lần."
Điền Tây không muốn tranh luận thêm với nàng, vì thế bèn lảng sang chuyện khác: "Mẹ, đừng nói về con nữa. Dạo này việc học hành của Tần Thụ thế nào rồi ạ?"
Kỷ Dung rõ ràng là không ngờ Điền Tây lại đột nhiên hỏi chuyện này, nàng hơi sửng sốt một chút rồi mới nói: "Cũng tạm được, có tiến bộ rất nhiều."
Điền Tây nhìn nàng bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng, hỏi tiếp: "Chắc chắn là do mẹ thường xuyên dạy kèm riêng cho nó rồi phải không?"
Kỷ Dung đáp: "Cũng có thể là do chính Tần Thụ nó cố gắng học tập."
"Nếu nó thực sự cố gắng như vậy thì đã chẳng cần phải mò đến tận nhà mình để học rồi." – Điền Tây mỉa mai.
Kỷ Dung giật mình nhìn con trai. Điền Tây cúi đầu tiếp tục ăn mì, không nói thêm lời nào. Điền Tây nhận ra mình không còn cách nào đối mặt với nàng như trước được nữa. Liệu nàng còn là người mẹ hiền thục ngày nào không? Liệu nàng đã thay đổi đến mức không thể cứu vãn được nữa hay chưa?
Cả hai im lặng, không khí vô cùng ngột ngạt và lúng túng. Điền Tây nhanh chóng ăn xong bát mì, phát hiện mình không muốn ở lại đây thêm giây phút nào nữa nên nói: "Con ăn xong rồi, con về ký túc xá nghỉ ngơi đây."
Kỷ Dung quan tâm hỏi: "Buổi chiều con có đi học nổi không? Có muốn mẹ xin cô Tô Nhan cho con nghỉ không?"
"Không cần đâu." Điền Tây nói, "Buổi chiều con vẫn muốn đi học."
Kỷ Dung sờ mặt con trai nói: "Mẹ nhìn con còn mệt lắm, thôi đừng đi nữa."
"Nếu không lên lớp sẽ bị mất một buổi học." Điền Tây nói, "Với lại con cũng thấy đỡ hơn rồi."
Kỷ Dung thấy con trai kiên trì như vậy bèn nói: "Vậy con nằm trên giường của mẹ mà nghỉ ngơi đi, về ký túc xá làm gì cho phiền phức."
Điền Tây đương nhiên không muốn, vội tìm cớ: "Sách vở buổi chiều con để hết ở ký túc xá rồi, con về đó tiện thể mang đi luôn."
Kỷ Dung do dự nhìn con một cái rồi bảo: "Vậy cũng được."
Được nàng cho phép, Điền Tây giống như đang trốn chạy khỏi ký túc xá của mẹ mình. Trong căn phòng đó, Tần Thụ đã nhục mạ và địt nàng không biết bao nhiêu lần.
Điền Tây trở lại ký túc xá, Lưu An lập tức đón đầu, vỗ mạnh vào ngực Điền Tây: "Tiểu tử nhà ông, có người mẹ là người đẹp dạy ở trường mà cứ giấu kín như bưng."
Lưu An sực nhớ ra gì đó, nói: "Mà hình như tôi gặp mẹ của ông ở đâu rồi thì phải."
Điền Tây nhớ lại đêm Tần Thụ ôm nàng về nhà, bèn nói: "Mẹ của toii cũng là giáo viên trong trường, thường xuyên đi lại, ông nhìn thấy là chuyện bình thường."
"Ông nói cũng có lý."
Điền Tây kéo Lưu An ra ngoài ký túc xá, nói: "Tôi có chuyện muốn nhờ ông giúp."
"Chuyện gì? Cứ nói đi." Lưu An đáp.
"Buổi tối tôi muốn hẹn Lý Hân ra ngoài. Ông có thể giúp tôi liên lạc với nó không?"
"Gì cơ? Ông định đánh nhau với nó à?"
"Không phải."
"Thế ông muốn nói đạo lý với nó chắc?" Lưu An kỳ quái hỏi.
"Ông đừng quản nhiều như vậy." Điền Tây nói, "Xong việc tôi sẽ kể cho ông sau. Tôi không muốn tự mình đi vì sợ bị Trần Tĩnh nhìn thấy."
Lưu An nhún vai: "Được rồi, mấy việc bẩn thỉu cực khổ này lúc nào cũng đến tay tôi."
Điền Tây cười nói: "Chúng ta không phải bạn tốt sao? Có tôi ở đây, bài tập của ông tuyệt đối không thành vấn đề."
Lưu An cười tà: "Lần này tôi có một yêu cầu nhỏ."
"Hửm?"
Lưu An nói: "Ông có thể nhờ Trần Tĩnh chụp chung với tôi một tấm ảnh không?"
"Ông định làm gì?"
"Yêu cầu nhỏ thế này mà cũng phải hỏi có được hay không sao?"
Cũng không biết tiểu tử này định giở trò quỷ gì, nhưng nó vốn luôn thích người đẹp, có lẽ chỉ đơn thuần là muốn chụp ảnh chung thôi, Điền Tây đáp: "Vậy được rồi."
"Quyết định thế nhé!"
Ngay khi Điền Tây bắt đầu thực hiện bước đầu tiên của kế hoạch, cậu không hề biết rằng sau khi mình vừa rời đi, Tần Thụ đã lẻn vào phòng của Kỷ Dung.
Nàng đang rửa cái bát mà Điền Tây vừa dùng xong, Tần Thụ từ phía sau vươn tay ôm lấy eo nàng. Kỷ Dung khẽ cựa quậy định thoát ra nhưng không được nên đành mặc kệ, tiếp tục rửa bát.
Hôm nay Kỷ Dung mặc một chiếc quần tây công sở, Tần Thụ đưa bàn tay thô bạo cách lớp vải bắt đầu vuốt ve.
Bị kích thích bất ngờ, Kỷ Dung không khỏi vặn vẹo uốn éo cặp mông, sắc mặt càng thêm hồng nhuận, nàng nhỏ giọng nói: "Tối qua còn chưa đủ hay sao?"
Tần Thụ nói: "Dì cứ rửa bát đi, để con kiểm tra xem nào."
Kỷ Dung vừa rửa bát, một bên vừa phải chịu đựng, một bên lại như đang hưởng thụ bàn tay dâm dục đang mân mê phía sau. Tần Thụ lúc thì xoa nhẹ, lúc lại dùng sức bóp mạnh, hai tay không ngừng nhào nặn cặp mông thịt căng mẩy của nàng.
Khi bị nó bóp quá mạnh, Kỷ Dung không nhịn được mà phát ra một tiếng thở nhẹ: "Ưmmm..."
Chỉ có một cái bát nên nàng rửa rất nhanh. Xong xuôi, nàng lùi lại hai bước, hai tay chống lên bệ bồn rửa, cố ý nhếch cặp mông mập mạp của mình lên.
Tần Thụ đắc ý nở nụ cười, nó giơ tay lên dập mạnh một phát vào mông nàng.
"Bạch!"
"Ahhhh..." Kỷ Dung nũng nịu kêu lên một tiếng, quay đầu lại nhìn Tần Thụ bằng ánh mắt vừa đáng thương vừa gợi dục.
Tay trái Tần Thụ mơn trớn từ eo Kỷ Dung xuống dưới, tay phải lại giơ lên, "Bạch" một tiếng nện thẳng vào cặp mông căng mẩy. Nàng lúc này cắn răng nhịn đau không kêu lên, cúi thấp đầu như muốn lặng lẽ chấp nhận sự nhục nhã này. Tần Thụ định lột cái quần dài của nàng ra, nhưng cô Kỷ Dung đưa tay ngăn lại: "Sắp đến giờ vào lớp rồi con."
Tần Thụ nhìn đồng hồ, đã 13 giờ 24 phút.
"Được thôi." Tần Thụ xoay người nàng lại, kéo nàng đến cạnh bàn học. Thấy nàng nhìn mình đầy nghi hoặc, Tần Thụ đặt hai tay lên vai nàng ấn xuống. Cô Kỷ Dung lắc đầu, vẻ mặt đầy miễn cưỡng, nhưng nhìn vào đôi mắt không cho phép cãi lời của nó, nàng chỉ kiên trì được một lát rồi cũng chịu quỳ xuống đất, đối diện ngay với hạ bộ của Tần Thụ.
Nó bảo: "Lồn của dì ăn ngon thật đấy, chắc cặc của con cũng ngon lắm nhỉ?"
Cô Kỷ Dung nhìn vào đũng quần đang cộm lên của nó mà nuốt nước miếng. Tần Thụ ngồi trên ghế, giữ chặt gáy nàng rồi ấn mặt nàng vào hạ bộ của mình. Nàng bị ép chặt, lí nhí: "Đừng mạnh tay thế con." Tần Thụ nghe vậy thì chậm lại. Vì tư thế này, nàng từ ngồi chuyển sang quỳ rạp dưới chân nó.
Tần Thụ nhấc mông lên, tuột phăng cái quần dài và quần lót ra, lộ ra con cặc dữ tợn. Nó vẫn chưa hoàn toàn cứng hẳn, Tần Thụ đưa nó ra trước mặt dì: "Dì Kỷ Dung, không còn nhiều thời gian đâu, dì không bú nhanh cho con ra thì dì trễ giờ dạy đấy."
Miệng của Kỷ Dung tiến sát lại gần hạ bộ của Tần Thụ, nàng hé đôi môi đỏ mọng ra, ngước nhìn nó oán trách: "Sao lúc nào con cũng tràn trề tinh lực thế hả?"
Tần Thụ đắc ý cười lớn. Được một người đẹp như dì than vãn về sức mạnh đàn ông của mình khiến nó sướng rơn. Nó ấn đầu nàng vào sát con cặc: "Muốn biết con khỏe thế nào thì dì cứ nếm thử là biết ngay."
Con cặc lớn chạm ngay vào môi nàng, mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi. Cảm nhận được sự hiện diện của người dì, con cặc bắt đầu phản ứng, cương lên cứng ngắc thành một vật khổng lồ gân guốc đâm thẳng vào hướng mắt nàng. Nàng nhắm nghiền mắt lại, nhận ra mình từ lâu đã không còn bài xích nó nữa, thậm chí cái lồn bé nhỏ bên dưới còn bắt đầu rạo rực.
Con cặc gân guốc liên tục ma sát vào gò má nàng, theo bản năng, nàng thè đầu lưỡi ra liếm láp dọc thân cặc.
"Ahhh... sướng thật." Tần Thụ xoa đầu nàng khích lệ.
Kỷ Dung đưa tay xoa nhẹ lênđầu cặc, bắt đầu dùng miệng mút từ trên xuống dưới. Đôi môi nóng bỏng ma sát liên tục vào thân cặc, cộng thêm cái lưỡi mềm mại phối hợp nhịp nhàng.
"Miệng dì làm tốt lắm. Ưmmm... sướng..." Tần Thụ sướng tê người, vén mớ tóc sang một bên để ngắm nhìn gương mặt dâm mỹ của dì.
Khi nàng liếm xuống tận gốc, Tần Thụ bảo: "Dì Kỷ Dung, cho thêm ít nước miếng vào đi... ahhh... sướng lắm dì ơi."
Kỷ Dung tiết ra nhiều nước bọt hơn, một tay nắm lấy gốc cặc, tay kia đặt lên đùi Tần Thụ, nàng bắt đầu ngậm trọn cái đầu cặc to tướng vào miệng, vừa mút vừa liếm điên cuồng.
"Ahhh... dì đúng là thiên tài bú cặc." Tần Thụ sướng phát điên, suýt nữa thì bật dậy khỏi ghế.
Được khen ngợi, nàng càng hăng hái hơn, bắt đầu nhịp đầu lên xuống như pít-tông, để con cặc của Tần Thụ nắc liên tục vào trong miệng mình. Tần Thụ ngửa mặt lên trời tận hưởng sự phục vụ dâm đãng của người dì.
Nước miếng và tinh dịch rỉ ra hòa quyện vào nhau, theo khóe môi nàng chảy xuống ròng ròng. Tiếng bú mút "chùn chụt" vang lên chói tai.
Đầu óc Kỷ Dung giờ đã hoàn toàn trống rỗng. Nàng quên mất mình bắt đầu bú cặc cho đứa cháu ruột một cách không kiêng dè từ khi nào, và cũng chẳng rõ từ bao giờ nàng lại thấy việc này mang lại những khoái cảm chưa từng có.
Tần Thụ không nhịn được nữa, nó ấn mạnh đầu nàng xuống để nàng ngậm sâu hơn. Miệng nàng vốn nhỏ nên khi ngậm sâu cảm thấy rất khó chịu. Tần Thụ gạt tay nàng ra khỏi thân cặc để nó hoàn toàn làm chủ nhịp độ. Tư thế của Kỷ Dung trở nên cực kỳ nhục nhã, quỳ rạp giữa hai chân đứa cháu, chỉ có cái miệng là dính chặt lấy con cặc khổng lồ.
Sau khi nắc thêm hơn hai mươi cái vào miệng dì, thứ chất lỏng dâm đãng đã dính đầy khóe môi nàng. Tần Thụ vẫn chưa thấy thỏa mãn, nó đứng bật dậy, hai tay giữ chặt gáy nàng, hất hông liên tục, coi cái miệng nhỏ của người dì xinh đẹp như một cái lồn để mà địt tới tấp.
Hai tay Kỷ Dung vỗ vào đùi nó như muốn phản kháng, nhưng sau chục cú nắc chả Tần Thụ thì nàng buông xuôi, đặt tay lên đùi nó bất động. Tần Thụ dập thêm mấy cái nữa rồi mới rút cặc ra. Một sợi dâm dịch dính dẻo kết nối giữa miệng nàng và đầu cặc, trông dâm đãng vô cùng.
Để ngậm được hết con cặc của Tần Thụ, nàng phải cố hết sức mở to miệng đến mức quai hàm tê dại. Gương mặt nàng tràn ngập dục vọng, đôi mắt mơ màng nhìn Tần Thụ như muốn hỏi sao lại dừng lại.
Nó nắm lấy con cặc, hỏi: "Dì có thích bú cặc cho con không?"
Ánh mắt nàng lảng tránh, dường như không muốn trả lời câu hỏi nhục nhã này. Tần Thụ lại đâm con cặc vào, lần này nó đẩy vào rất chậm vì muốn tập cho nàng cách bú sâu vào tận yết hầu.
Nó từ từ lấn tới, Kỷ Dung mở to mắt kinh hãi nhưng không thể làm gì, chỉ biết cố gắng thích nghi với vật khổng lồ đang xâm chiếm miệng mình. Tần Thụ vừa nhấp vừa nói: "Dì Kỷ Dung biết không, con thích nhất là nghe dì nói mấy lời dâm đãng, dì càng nói con lại càng khoẻ."
Dứt lời, nó rút cặc ra rồi lại hỏi: "Dì thích bú cặc cho con không?"
Nàng cúi đầu ho khan không nói lời nào. Tần Thụ lại đâm vào, vẫn chậm và còn sâu hơn trước. Khi rút ra, nó lại hỏi: "Thích không?"
"Thích... dì thích..." Cuối cùng nàng cũng chịu mở miệng, giọng nói run rẩy và mềm nhũn.
Tần Thụ sướng rơn, lại đâm mạnh con cặc vào, lần này nó nắc một cú lút cán gần như chạm tới cuống họng của nàng. Kỷ Dung đập mạnh vào đùi nó, Tần Thụ biết không được ép quá nên mới chịu rút ra.
Nàng ho sặc sụa: "Sao... sao lại đâm sâu thế con?"
"Thì phải dạy dỗ từ từ chứ dì...". Nó lại đâm vào miệng nàng, lần này chỉ nhấp nhẹ vài cái ở bên ngoài rồi hỏi: "Dì có biết 'deep throat' là gì không?"
Kỷ Dung đang ngậm con cặc gân guốc trong miệng, ngước nhìn nó rồi khẽ lắc đầu.
Tần Thụ nắc một cái thật sâu vào họng nàng: "Chính là thọc thật sâu như thế này, dì yên tâm đi, không sao đâu. Mẹ con cũng biết làm kiểu này rồi rồi, nhưng kỹ thuật bú cặc thì còn chạy dài mới theo kịp dì."
Kỷ Dung bàng hoàng nhưng vẫn tiếp tục ngậm lấy con cặc khổng lồ không nhả ra.
Tần Thụ từng bước lấn tới: "Dì Kỷ Dung cứ yên tâm, chỉ cần được con cặc lớn này của con dạy dỗ vài ngày, dì sẽ quen ngay thôi."
"Làm cái này là phải vượt qua được nỗi sợ trong lòng." Tần Thụ bắt đầu lắc hông, để con cặc khổng lồ xoay tròn trong miệng nàng, cọ xát khắp khoang miệng.
Nó nắc thêm vài cái rồi dừng lại thở dốc, chống tay vào eo bảo: "Con hơi mệt rồi, dì tự thử xem nào, ngậm sâu vào nhé, đừng có sợ."
Nghe vậy, nàng nhả con cặcgân guốc ra, nhìn nó một hồi lâu rồi thầm nghĩ: Vật khổng lồ thế này mình có thể nuốt hết vào được thật sao?
Nàng mở cái miệng nhỏ ra, từ từ tiến lại gần đầu cặc, rồi một lần nữa ngậm trọn nó vào.
Theo lời Tần Thụ, nàng cố ngậm ngày càng sâu. Lúc đầu nàng thấy buồn nôn kinh khủng, nhưng khi đã vào sâu đến một mức độ nào đó, cảm giác ấy dần tan biến. Nàng cảm nhận rõ đầu cặc đã chạm tới amidan, sự sợ hãi làm nàng vội vàng nhả ra.
Tần Thụ biết không được vội, chỉ bảo: "Tiếp tục đi dì."
Nàng ngước nhìn nó, lí nhí: "Dì.... dì muốn...".
Tần Thụ hơi ngẩn người vì không nghe rõ, nhìn ánh mắt van nài của dì, nó cười đểu bóp mạnh vào vú nàng một cái rồi dìu nàng dậy. Nàng khép chặt đôi chân, đôi mắt mê dại nhìn Tần Thụ.
Tần Thụ thọc tay vào giữa hai chân nàng, sờ vào vùng kín: "Trời đất, dâm thủy trào ra như lũ thế này rồi cơ à."
Chị Kỷ Dung xấu hổ quay mặt đi, Tần Thụ đắc ý tụt mạnh quần nàng xuống: "Vừa nãy còn bảo không muốn, giờ chẳng phải đang cầu xin con địt đó sao?"
Nàng nằm rạp xuống bàn không dám quay đầu lại. Vừa mới bú cặc xong, lại được tiếp xúc gần gũi với vật khổng lồ đó nên cái miệng dưới của nàng đã sớm đói khát không chịu nổi. Dâm thủy cứ thế tuôn ra xối xả dưới sự kích thích của con cặc gân guốc của đứa cháu ruột.
Tần Thụ vỗ nhẹ vào đùi nàng, nàng liền ngoan ngoãn dang rộng hai chân, để lộ cái lồn mọng nước. Hai mép lồn cứ lúc đóng lúc mở như đang chờ đợi vật quen thuộc kia tiến vào lấp đầy.
Tần Thụ cầm con cặccứng ngắc miết mạnh lên cửa lồn nàng, hết hôn miệng trên lại chuyển xuống hôn hít cái miệng dưới đang ướt đẫm dâm thủy.
"Ưmmm... ưmmm... ahhh... Tần Thụ... mau đút vào đi... mau lên..."
Thấy nàng đã nứng đến phát điên, Tần Thụ lại càng muốn trêu chọc thêm. Nó biết nếu giờ mà chơi luôn theo ý của Kỷ Dung thì tiến độ dạy dỗ sẽ bị chậm lại.
Nó cứ nhấp đầu cặc vào rồi lại rút ra, rồi lại di mạnh lên hột le.
"Ahhh... ưmmm... sướng quá..." Lúc được đầu cặc chạm vào nàng thấy sướng tê người, nhưng khi nó rút ra, nàng lại thấy trống rỗng vô cùng.
Nàng ngoáy mông mong chờ nó đâm vào.
Tần Thụ nhấp đầu cặc thêm lần nữa: "Dì muốn con địt dì không?"
Chị Kỷ Dung gật đầu liên lịa, cảm nhận đầu cặc đang nghiền nát cửa lồn: "Có... dì muốn... ưmmm...".
Tần Thụ cười khẩy: "Con là cháu ruột của dì mà, sao dì lại bắt con làm chuyện loạn luân thế này?"
"Chồng ơi... ưmmm... chồng yêu ơi... mau địt em đi." Sau màn tra tấn bằng miệng, Kỷ Dung đã hoàn toàn đầu hàng trước sự trêu đùa của cái đầu cặc khổng lồ kia.
Tần Thụ hưởng thụ cảm giác chinh phục, bất thình lình nắc một cú lút cán!
"Ahhhh...!" Nàng ngẩng cổ rên lên dâm đãng.
"Bạch bạch bạch...". Tần Thụ dùng chiêu "chín nông một sâu" truyền thống để địt dì mình.
Nàng gục đầu xuống bàn, cố vểnh thật cao cặp mông trắng nõn đón nhận những cú nắc của thằng cháu.
"Ai đang chơi dì đây?" Tần Thụ ghì chặt eo nàng, ra sức dập cặc vào lồn làm dâm thủy văng ra tung toé.
"Là con... ưmmm... ahhh... đừng dừng lại... con ơi... mạnh nữa lên...!" Nàng cắn răng rên rỉ, cơ thể đẫy đà đung đưa theo nhịp dập của nó.
"Tên con là gì?" Tần Thụ nhìn người phụ nữ quyến rũ đang run rẩy dưới thân mình mà càng thêm hưng phấn.
"Tần... ưmmm... Thụ... ahhh... mạnh quá... ahhh... sướng chết dì mất...".
Dưới sự hành hạ của Tần Thụ, Kỷ Dung chìm trong bể dục, rên rỉ mê sảng: "Sướng... dì sướng quá...".
Tần Thụ vừa dập vừa bảo: "Quần lót của dì con tịch thu nhé, chiều nay đi dạy cấm có được mặc đấy, biết chưa?"
Người nàng run lên: "Dạ... dì biết rồi... không mặc... ưmmm...".
"Sau này nhớ mặc váy nhiều vào, để con địt dì cho nó tiện."
"Ưmmm... ahhh... dạ... vâng..."
"Bạch bạch bạch bạch bạch..."
Tần Thụ cười đắc ý: "Dì ngoan lắm."
Nó nhìn đồng hồ đeo tay: "Lát nữa cô Tô Nhan vào, con sẽ dạy dỗ cả hai người cùng một lúc."
"Ưmmm... ahhh... đừng dừng lại...".
Tần Thụ bắt đầu cú dập cuối cùng.
"Ahhh... không được... dì ra mất... dì ra đây...!" Nàng rên la liên hồi.
Cuối cùng, sau bao nỗ lực, Tần Thụ đã biến người dì là cô giáo cao quý thành một con đĩ dâm đãng, việc làm cho nàng thuần phục hoàn toàn chỉ còn là vấn đề thời gian.
Tần Thụ nắc những cú trời giáng.
"Bạch bạch bạch bạch...".
Một thằng nhóc mặc đồng phục và một quý bà thành thục trong bộ đồ công sở, hai cơ thể lẽ ra không bao giờ được chạm vào nhau giờ lại đang dính chặt lấy nhau.
Thân trên chỉnh tề, thân dưới lại nhầy nhụa dâm thủy, Kỷ Dung đã hoàn toàn đắm chìm trong dục vọng.
Địt, địt, liên tục địt. Tần Thụ càng nắc càng sâu, ngoáy mạnh trong lồn nàng, đâm lút cán vào tận tử cung. Nó nhìn rõ cảnh con cặc của mình ra vào cái lồn dâm của dì mà càng thêm hưng phấn.
Kỷ Dung hoàn toàn mất kiểm soát, phối hợp nhịp nhàng với thằng cháu, lắc mông điên cuồng.
"Dì Kỷ Dung ơi, con sắp ra rồi... con bắn đây...!" Tần Thụ gồng người, dốc hết sức bình sinh để dập.
"Ahhh... nhẹ thôi... Tần Thụ... dì chết mất...". Nàng rên rỉ không rõ chữ, cảm thấy cả người như tan ra.
Cả hai cùng chạm tới đỉnh điểm, Tần Thụ gầm lên một tiếng thật lớn rồi đổ ập người xuống áp chặt lên người Kỷ Dung, tay nó vòng ra trước ngực nàng, bóp nghiến lấy bầu vú căng mọng qua hai lần vải áo. Trong khi chân nó rướn hết cỡ về phía trước, đẩy mạnh cái đầu khấc xuyên qua cổ tử cung, húc mạnh lên vách trong tử cung của Kỷ Dung mà bắn tinh xối xả. Cùng lúc với Tần Thụ, Kỷ Dung cũng dang rộng đôi chân đẹp ra hết cỡ, cặp mông căng mẩy hất mạnh ra sau, từ trong lồn nàng, dâm thủy túa ra như suối nguồn. Trong khi tử cung của nàng co bóp nhịp nhàng, phối hợp hoàn hảo để hút trọn lương tinh trùng khổng lồ mà Tần Thụ bơm vào.