Tôi tên là Hưng, một chàng trai 20 tuổi sống ở một ngôi làng nhỏ vùng nông thôn miền Bắc. Cuộc sống ở đây vẫn giản dị, với những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường bê tông thẳng tắp nối liền các xóm, và những ngôi nhà mái bằng thấp thoáng sau hàng rào tre. Tôi làm việc đồng áng cùng bố mẹ, nhưng trong đầu luôn đầy ắp những suy nghĩ táo bạo, những khao khát tuổi trẻ mà làng quê yên bình này khó lòng đáp ứng. Ngôi nhà của tôi nằm sát vách với nhà cô Lan, một người phụ nữ khoảng 50 tuổi. Chồng cô ấy – chú Ba – đã đi làm ăn xa trong Nam mấy năm nay, chỉ về thăm nhà vài lần trong năm, để lại cô một mình chăm lo vườn tược và cuộc sống hàng ngày. Cô Lan vẫn còn khỏe mạnh, thân hình đầy đặn với làn da rám nắng từ việc làm vườn, và hay mặc chiếc áo cộc tay mỏng manh, bó sát cơ thể khi ra vườn hái rau. Tôi đã để ý cô ấy từ lâu, không phải vì tình yêu, mà vì một thứ dục vọng kỳ lạ, muốn thử thách giới hạn của bản thân và xem phản ứng của một người phụ nữ đã lâu không có đàn ông bên cạnh sẽ ra sao. Có lẽ, sâu thẳm, tôi hy vọng điều này sẽ đánh thức điều gì đó trong cả hai chúng tôi, một sự kết nối thầm lặng giữa cô đơn và khao khát.
Hôm ấy là một buổi chiều hè oi bức, khoảng tháng 6, khi nắng vàng hoe chiếu qua những tán cây xoài sau nhà, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất như một bức tranh trừu tượng. Tôi đã lên kế hoạch từ mấy ngày trước – một kế hoạch hoàn hảo, kín đáo nhưng đầy kích thích, không chỉ là dục vọng mà còn là sự tò mò về tâm hồn con người. Phòng ngủ của tôi có cửa sổ kính nhìn ra vườn rau nhà cô Lan, với tấm rèm mỏng không khép kín hoàn toàn. Tôi cố tình để một khe hở vừa đủ, khoảng 15 cm, đủ để ai đó từ ngoài nhìn vào có thể thấy rõ bên trong, nhưng trông như vô tình, như một lời mời gọi ngầm từ số phận. Tôi biết lịch trình của cô ấy: cứ chiều chiều, cô lại ra vườn hái rau cải, rau muống cho bữa tối, động tác chậm rãi như đang suy tư về những ngày tháng dài dằng dặc.
Tôi nằm dài trên giường, chỉ mặc chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn, cơ thể săn chắc từ việc lao động đồng áng phơi bày dưới ánh nắng lọc qua rèm. Giường kê sát tường, cách khung cửa sổ kính chỉ khoảng 50cm – gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi nóng từ ngoài vườn lan tỏa qua kính. Tim tôi đập thình thịch, phần vì hồi hộp, phần vì phấn khích, và một chút lo lắng về những gì sắp xảy ra. Tôi giả vờ như đang nghỉ ngơi sau ngày dài, mắt lim dim nhìn ra cửa sổ qua khe hở, nhưng thực ra đang lắng nghe từng âm thanh ngoài vườn. Chẳng bao lâu, tiếng xào xạc vang lên – cô Lan đã ra hái rau. Cô ấy cúi người xuống, chiếc áo cộc tay màu xanh nhạt mỏng dính ôm sát lấy bộ ngực đầy đặn, mồ hôi làm ướt át phần lưng, lộ rõ đường cong cơ thể đã trải qua năm tháng nhưng vẫn giữ sức sống mãnh liệt. Tôi biết cô ấy đang ở vị trí có thể nhìn thẳng vào phòng tôi nếu ngẩng đầu lên, và trái tim tôi như ngừng đập trong giây lát.
Tôi bắt đầu hành động, tay phải chậm rãi luồn vào quần đùi, ngón tay lướt nhẹ qua lớp da mịn màng của "cậu nhỏ", cảm nhận nó đang dần cương cứng, mạch máu dồn về làm nó phồng to, nóng ran dưới lớp vải mỏng, như một dòng sông đang thức tỉnh sau giấc ngủ đông. Tôi vuốt ve nhẹ nhàng ban đầu, từ gốc lên ngọn, siết nhẹ ở phần đầu để tăng thêm khoái cảm, đầu óc tưởng tượng đến thân hình cô Lan, đến những nỗi cô đơn mà cô ấy có lẽ đang giấu kín, đến cách ánh nắng chiếu lên da cô như một lời thì thầm của tự nhiên. Tôi nhắm mắt lại một nửa, giả vờ như đang chìm trong giấc mộng riêng tư, nhưng thực ra tôi đang quan sát cô Lan qua mí mắt. Cô ấy dừng tay hái rau, ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ. Biểu cảm đầu tiên của cô là ngạc nhiên – đôi mắt mở to, miệng hơi hé ra như không tin vào những gì đang thấy, một chút bối rối xen lẫn tò mò khiến khuôn mặt cô thêm phần quyến rũ.
Tôi tăng nhịp độ, tay di chuyển nhanh hơn, vuốt mạnh từ gốc đến ngọn, siết chặt hơn ở giữa để cảm nhận sự trơn tru của da thịt, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên bụng tôi, làm cơ thể bóng loáng dưới ánh nắng, như một bức tượng đồng đang sống dậy. Cơ thể tôi cong lên, hông nhấc nhẹ khỏi giường, hơi thở dồn dập như đang chạy giữa cánh đồng lúa, mỗi nhịp thở mang theo mùi đất ẩm và hoa xoài. Tôi cố tình phát ra những tiếng rên khe khẽ, đủ để gió mang qua khe cửa sổ: "Ừm… ah…" – âm thanh ấy như một giai điệu tự nhiên, không lời lẽ, chỉ là biểu đạt của dục vọng nguyên sơ. Cô Lan vẫn đứng đó, giờ thì cô ấy vờ như tiếp tục hái rau, nhưng mắt liên tục liếc về phía tôi. Khuôn mặt cô đỏ bừng, không phải vì nắng, mà vì thứ gì đó đang dâng trào từ sâu thẳm, như một dòng suối ngầm đột ngột vỡ bờ. Đôi môi cô mím chặt, như cố kìm nén, nhưng tôi thấy rõ sự tò mò xen lẫn dục vọng trong ánh mắt – đôi mắt ấy nheo lại, theo dõi từng cử động của tay tôi, lấp lánh như đang kể một câu chuyện riêng.
Rồi, như bị một sức hút vô hình kéo lại, cô Lan buông bó rau xuống đất, bước chậm rãi về phía cửa sổ. Cô đi chân trần, bàn chân rám nắng chạm nhẹ lên nền đất khô, từng bước một, không một tiếng động lớn, như đang bước vào một giấc mơ cấm kỵ. Cô tiến sát hẳn vào cánh cửa sổ kính, áp sát người đến mức ngực cô gần như chạm vào khung kính lạnh, mặt dí sát vào khe hở rèm, mắt ngó thẳng vào trong phòng. Từ chỗ tôi nằm trên giường, cô Lan chỉ cách chưa đầy 50cm, gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở nóng hổi của cô phả vào kính, làm mờ một mảng nhỏ, như một lớp sương mù che phủ bí mật. Tim tôi đập loạn xạ, nhưng tôi vẫn giữ nhịp tay đều đặn, giả vờ không hay biết. Cô Lan giờ không còn đứng cách xa nữa, mà áp sát hoàn toàn, mắt dán chặt vào "cậu nhỏ" của tôi, giờ đã lộ hoàn toàn khi tôi kéo quần đùi xuống thấp hơn. Ánh mắt ấy không còn ngạc nhiên nữa, mà là sự mê hoặc xen lẫn thèm khát bị kìm nén quá lâu – có lẽ từ những tháng ngày dài chồng xa nhà, những đêm thức trắng với nỗi cô đơn gặm nhấm. Má cô đỏ ửng, môi dưới run run, và tôi thấy cô nuốt nước bọt liên tục, như cố nuốt trọn cơn sóng dục vọng đang trào dâng. Sự thèm khát lộ rõ qua cách cô liếm môi vô thức, qua đôi mắt long lanh như sắp khóc vì khao khát, qua cách cơ thể cô hơi run rẩy, ngực phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo mỏng, núm vú cương cứng in rõ qua vải, như thể cô đang tưởng tượng chạm vào tôi, đang khao khát được lấp đầy khoảng trống mà thời gian đã khoét sâu vào tâm hồn.
Tôi đẩy kế hoạch lên cao trào. Tay tôi vuốt mạnh mẽ hơn, lên xuống liên hồi với tốc độ tăng dần, ngón cái lướt qua phần đầu nhạy cảm, siết chặt ở gốc để kéo dài khoái cảm, cơ bụng tôi co thắt, mồ hôi chảy ròng ròng xuống đùi, như một dòng sông nhỏ đang tìm đường ra biển. Đầu óc tôi tưởng tượng đến thân hình cô Lan áp sát ngay trước kính, chỉ cách 50cm, đến cách cô ấy đang ngó mắt vào tôi mà không thể rời mắt, đến những câu chuyện chưa kể về cuộc đời cô. Khoái cảm dâng trào như sóng vỡ bờ, tôi cong người, rên to hơn: "Ah… ừm…" – giọng khàn khàn, đầy kích thích, không gọi tên ai, chỉ là tiếng vang của cảm xúc nguyên thủy. Cô Lan giật mình nhẹ, nhưng không lùi lại. Ngược lại, tay kia của cô vô thức đưa lên chạm vào cổ áo, kéo nhẹ xuống như muốn thoáng hơn, để lộ phần da cổ rám nắng và khe ngực sâu hun hút, như một cử chỉ tự giải phóng. Biểu cảm của cô giờ là sự pha trộn hoàn hảo giữa xấu hổ và kích thích tột độ: mắt long lanh nước, môi hé ra thở dốc, hơi thở gấp gáp làm ngực áo cộc tay phập phồng mạnh mẽ. Tôi chắc chắn rằng dưới lớp quần vải mỏng, cô ấy cũng đang ướt át vì những gì đang chứng kiến – có lẽ nhớ lại những đêm dài cô đơn khi chồng còn đang bôn ba nơi phương Nam, sự thèm khát ấy khiến cô run rẩy rõ rệt, như một chiếc lá rung rinh trước cơn gió lớn.
Cuối cùng, tôi đạt đến đỉnh điểm. Cơ thể tôi giật mạnh liên hồi, tinh dịch phun ra từng đợt, bắn tung tóe lên bụng và ngực, nóng hổi và dính nhớp, như một cơn mưa giải tỏa sau ngày hạn hán dài. Tôi nằm thở hổn hển, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ. Cô Lan vẫn đứng sát cánh cửa sổ thêm vài giây, mắt không rời khỏi tôi, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở nặng nhọc, sự thèm khát vẫn cháy bỏng trong ánh mắt. Rồi cô ấy chậm rãi lùi lại, nhưng không nhặt bó rau ngay. Cô quay lưng về phía vườn, tụt hẳn chiếc quần vải mỏng xuống tận đầu gối, ngồi xổm xuống ngay giữa đám rau, hai chân dang rộng. Tôi thấy rõ dòng nước tiểu vàng óng chảy ra từ giữa hai đùi cô, nhỏ giọt xuống đất khô, tạo thành một vũng nhỏ, kèm theo tiếng thở dài khe khẽ như trút bỏ phần nào áp lực dồn nén, khuôn mặt cô vẫn đỏ ửng, mắt khép hờ trong khoái cảm lẫn lộn, như một nghi thức riêng tư để cân bằng lại cảm xúc. Xong xuôi, cô kéo quần lên, nhặt bó rau rơi vãi dưới đất, động tác vẫn run run, lá rau dính đất bẩn. Cô quay vào nhà, bước chân trần chậm chạp, nhưng trước khi khuất hẳn, cô liếc nhìn lần cuối qua khe cửa sổ, môi khẽ mỉm một nụ cười kín đáo, đầy ẩn ý – như thể cô đang nghĩ đến những gì có thể xảy ra tiếp theo, khi chồng vẫn còn đang làm ăn xa, và ranh giới giữa hai ngôi nhà ngày càng mờ nhạt.
Hôm ấy là một buổi chiều hè oi bức, khoảng tháng 6, khi nắng vàng hoe chiếu qua những tán cây xoài sau nhà, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất như một bức tranh trừu tượng. Tôi đã lên kế hoạch từ mấy ngày trước – một kế hoạch hoàn hảo, kín đáo nhưng đầy kích thích, không chỉ là dục vọng mà còn là sự tò mò về tâm hồn con người. Phòng ngủ của tôi có cửa sổ kính nhìn ra vườn rau nhà cô Lan, với tấm rèm mỏng không khép kín hoàn toàn. Tôi cố tình để một khe hở vừa đủ, khoảng 15 cm, đủ để ai đó từ ngoài nhìn vào có thể thấy rõ bên trong, nhưng trông như vô tình, như một lời mời gọi ngầm từ số phận. Tôi biết lịch trình của cô ấy: cứ chiều chiều, cô lại ra vườn hái rau cải, rau muống cho bữa tối, động tác chậm rãi như đang suy tư về những ngày tháng dài dằng dặc.
Tôi nằm dài trên giường, chỉ mặc chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn, cơ thể săn chắc từ việc lao động đồng áng phơi bày dưới ánh nắng lọc qua rèm. Giường kê sát tường, cách khung cửa sổ kính chỉ khoảng 50cm – gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi nóng từ ngoài vườn lan tỏa qua kính. Tim tôi đập thình thịch, phần vì hồi hộp, phần vì phấn khích, và một chút lo lắng về những gì sắp xảy ra. Tôi giả vờ như đang nghỉ ngơi sau ngày dài, mắt lim dim nhìn ra cửa sổ qua khe hở, nhưng thực ra đang lắng nghe từng âm thanh ngoài vườn. Chẳng bao lâu, tiếng xào xạc vang lên – cô Lan đã ra hái rau. Cô ấy cúi người xuống, chiếc áo cộc tay màu xanh nhạt mỏng dính ôm sát lấy bộ ngực đầy đặn, mồ hôi làm ướt át phần lưng, lộ rõ đường cong cơ thể đã trải qua năm tháng nhưng vẫn giữ sức sống mãnh liệt. Tôi biết cô ấy đang ở vị trí có thể nhìn thẳng vào phòng tôi nếu ngẩng đầu lên, và trái tim tôi như ngừng đập trong giây lát.
Tôi bắt đầu hành động, tay phải chậm rãi luồn vào quần đùi, ngón tay lướt nhẹ qua lớp da mịn màng của "cậu nhỏ", cảm nhận nó đang dần cương cứng, mạch máu dồn về làm nó phồng to, nóng ran dưới lớp vải mỏng, như một dòng sông đang thức tỉnh sau giấc ngủ đông. Tôi vuốt ve nhẹ nhàng ban đầu, từ gốc lên ngọn, siết nhẹ ở phần đầu để tăng thêm khoái cảm, đầu óc tưởng tượng đến thân hình cô Lan, đến những nỗi cô đơn mà cô ấy có lẽ đang giấu kín, đến cách ánh nắng chiếu lên da cô như một lời thì thầm của tự nhiên. Tôi nhắm mắt lại một nửa, giả vờ như đang chìm trong giấc mộng riêng tư, nhưng thực ra tôi đang quan sát cô Lan qua mí mắt. Cô ấy dừng tay hái rau, ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ. Biểu cảm đầu tiên của cô là ngạc nhiên – đôi mắt mở to, miệng hơi hé ra như không tin vào những gì đang thấy, một chút bối rối xen lẫn tò mò khiến khuôn mặt cô thêm phần quyến rũ.
Tôi tăng nhịp độ, tay di chuyển nhanh hơn, vuốt mạnh từ gốc đến ngọn, siết chặt hơn ở giữa để cảm nhận sự trơn tru của da thịt, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên bụng tôi, làm cơ thể bóng loáng dưới ánh nắng, như một bức tượng đồng đang sống dậy. Cơ thể tôi cong lên, hông nhấc nhẹ khỏi giường, hơi thở dồn dập như đang chạy giữa cánh đồng lúa, mỗi nhịp thở mang theo mùi đất ẩm và hoa xoài. Tôi cố tình phát ra những tiếng rên khe khẽ, đủ để gió mang qua khe cửa sổ: "Ừm… ah…" – âm thanh ấy như một giai điệu tự nhiên, không lời lẽ, chỉ là biểu đạt của dục vọng nguyên sơ. Cô Lan vẫn đứng đó, giờ thì cô ấy vờ như tiếp tục hái rau, nhưng mắt liên tục liếc về phía tôi. Khuôn mặt cô đỏ bừng, không phải vì nắng, mà vì thứ gì đó đang dâng trào từ sâu thẳm, như một dòng suối ngầm đột ngột vỡ bờ. Đôi môi cô mím chặt, như cố kìm nén, nhưng tôi thấy rõ sự tò mò xen lẫn dục vọng trong ánh mắt – đôi mắt ấy nheo lại, theo dõi từng cử động của tay tôi, lấp lánh như đang kể một câu chuyện riêng.
Rồi, như bị một sức hút vô hình kéo lại, cô Lan buông bó rau xuống đất, bước chậm rãi về phía cửa sổ. Cô đi chân trần, bàn chân rám nắng chạm nhẹ lên nền đất khô, từng bước một, không một tiếng động lớn, như đang bước vào một giấc mơ cấm kỵ. Cô tiến sát hẳn vào cánh cửa sổ kính, áp sát người đến mức ngực cô gần như chạm vào khung kính lạnh, mặt dí sát vào khe hở rèm, mắt ngó thẳng vào trong phòng. Từ chỗ tôi nằm trên giường, cô Lan chỉ cách chưa đầy 50cm, gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở nóng hổi của cô phả vào kính, làm mờ một mảng nhỏ, như một lớp sương mù che phủ bí mật. Tim tôi đập loạn xạ, nhưng tôi vẫn giữ nhịp tay đều đặn, giả vờ không hay biết. Cô Lan giờ không còn đứng cách xa nữa, mà áp sát hoàn toàn, mắt dán chặt vào "cậu nhỏ" của tôi, giờ đã lộ hoàn toàn khi tôi kéo quần đùi xuống thấp hơn. Ánh mắt ấy không còn ngạc nhiên nữa, mà là sự mê hoặc xen lẫn thèm khát bị kìm nén quá lâu – có lẽ từ những tháng ngày dài chồng xa nhà, những đêm thức trắng với nỗi cô đơn gặm nhấm. Má cô đỏ ửng, môi dưới run run, và tôi thấy cô nuốt nước bọt liên tục, như cố nuốt trọn cơn sóng dục vọng đang trào dâng. Sự thèm khát lộ rõ qua cách cô liếm môi vô thức, qua đôi mắt long lanh như sắp khóc vì khao khát, qua cách cơ thể cô hơi run rẩy, ngực phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo mỏng, núm vú cương cứng in rõ qua vải, như thể cô đang tưởng tượng chạm vào tôi, đang khao khát được lấp đầy khoảng trống mà thời gian đã khoét sâu vào tâm hồn.
Tôi đẩy kế hoạch lên cao trào. Tay tôi vuốt mạnh mẽ hơn, lên xuống liên hồi với tốc độ tăng dần, ngón cái lướt qua phần đầu nhạy cảm, siết chặt ở gốc để kéo dài khoái cảm, cơ bụng tôi co thắt, mồ hôi chảy ròng ròng xuống đùi, như một dòng sông nhỏ đang tìm đường ra biển. Đầu óc tôi tưởng tượng đến thân hình cô Lan áp sát ngay trước kính, chỉ cách 50cm, đến cách cô ấy đang ngó mắt vào tôi mà không thể rời mắt, đến những câu chuyện chưa kể về cuộc đời cô. Khoái cảm dâng trào như sóng vỡ bờ, tôi cong người, rên to hơn: "Ah… ừm…" – giọng khàn khàn, đầy kích thích, không gọi tên ai, chỉ là tiếng vang của cảm xúc nguyên thủy. Cô Lan giật mình nhẹ, nhưng không lùi lại. Ngược lại, tay kia của cô vô thức đưa lên chạm vào cổ áo, kéo nhẹ xuống như muốn thoáng hơn, để lộ phần da cổ rám nắng và khe ngực sâu hun hút, như một cử chỉ tự giải phóng. Biểu cảm của cô giờ là sự pha trộn hoàn hảo giữa xấu hổ và kích thích tột độ: mắt long lanh nước, môi hé ra thở dốc, hơi thở gấp gáp làm ngực áo cộc tay phập phồng mạnh mẽ. Tôi chắc chắn rằng dưới lớp quần vải mỏng, cô ấy cũng đang ướt át vì những gì đang chứng kiến – có lẽ nhớ lại những đêm dài cô đơn khi chồng còn đang bôn ba nơi phương Nam, sự thèm khát ấy khiến cô run rẩy rõ rệt, như một chiếc lá rung rinh trước cơn gió lớn.
Cuối cùng, tôi đạt đến đỉnh điểm. Cơ thể tôi giật mạnh liên hồi, tinh dịch phun ra từng đợt, bắn tung tóe lên bụng và ngực, nóng hổi và dính nhớp, như một cơn mưa giải tỏa sau ngày hạn hán dài. Tôi nằm thở hổn hển, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ. Cô Lan vẫn đứng sát cánh cửa sổ thêm vài giây, mắt không rời khỏi tôi, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở nặng nhọc, sự thèm khát vẫn cháy bỏng trong ánh mắt. Rồi cô ấy chậm rãi lùi lại, nhưng không nhặt bó rau ngay. Cô quay lưng về phía vườn, tụt hẳn chiếc quần vải mỏng xuống tận đầu gối, ngồi xổm xuống ngay giữa đám rau, hai chân dang rộng. Tôi thấy rõ dòng nước tiểu vàng óng chảy ra từ giữa hai đùi cô, nhỏ giọt xuống đất khô, tạo thành một vũng nhỏ, kèm theo tiếng thở dài khe khẽ như trút bỏ phần nào áp lực dồn nén, khuôn mặt cô vẫn đỏ ửng, mắt khép hờ trong khoái cảm lẫn lộn, như một nghi thức riêng tư để cân bằng lại cảm xúc. Xong xuôi, cô kéo quần lên, nhặt bó rau rơi vãi dưới đất, động tác vẫn run run, lá rau dính đất bẩn. Cô quay vào nhà, bước chân trần chậm chạp, nhưng trước khi khuất hẳn, cô liếc nhìn lần cuối qua khe cửa sổ, môi khẽ mỉm một nụ cười kín đáo, đầy ẩn ý – như thể cô đang nghĩ đến những gì có thể xảy ra tiếp theo, khi chồng vẫn còn đang làm ăn xa, và ranh giới giữa hai ngôi nhà ngày càng mờ nhạt.




)