Dục vọng trở về sau 18 năm

Vũ Thị Kim Dung

Yếu sinh lý
Bác nào ở đây chắc cũng từng xem Tazan X . Em đang có ý tưởng viết bộ hậu Tazzan X , nghĩa là sau khi Tazzan trở về rừng và Jane phát hiện ra mình mang thai, sau đó cô làm mẹ đơn thân kiểu như ở việt nam và nuôi con 1 mình . Đoạn này chỉ là sườn và muốn mở rộng viết chậm hơn, sâu hơn, nhiều tình tiết và nhân vật phụ hơn .
Jane có lẽ là nhân vật nữ phim sex đẹp nhất em từng xem nên rất ấp ủ bộ này
Chương: Dục Vọng Trở Về (18 năm sau) :
Mưa rơi lộp độp trên mái hiên gỗ cũ kỹ, tiếng nước nhỏ giọt từ tán lá rừng vọng vào căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm giữa rìa khu rừng nhiệt đới. Jane đứng bên cửa sổ, tay ôm tách trà nguội ngắt, mắt nhìn ra khoảng tối mịt mù. Đã 19 năm kể từ ngày Tarzan – người đàn ông hoang dã ấy – quay lưng bước vào rừng sâu, để lại trong cô một đứa con trai và một khoảng trống không gì lấp đầy được. Cô vẫn đẹp, dường như 18 năm qua không làm cho cô thay đổi gì nhiều, có chăng thời gian chỉ làm cô thêm đằm thắm quyến rũ và có khí chất hơn, làn da vẫn mịn màng, thân hình vẫn đầy đặn, căng tròn như ngày nào. Nhưng đôi mắt xanh ấy giờ mang vẻ cô đơn sâu thẳm, như hồ nước bị bỏ quên. Cô chưa từng lấy chồng. Chưa từng để ai chạm vào mình sau đêm cuối cùng với Tarzan – đêm mà cơ thể cô run rẩy dưới sức mạnh nguyên thủy của hắn, và hắn thì gầm gừ tên cô như lời thề chiếm hữu.Michel bước vào từ cửa sau, áo sơ mi ướt sũng dính sát cơ thể săn chắc. Cậu vừa 19 tuổi, cao lớn, vai rộng, mái tóc đen rối bù giống hệt cha. Nhưng đôi mắt – đôi mắt ấy là của cô, xanh thẳm và sâu hun hút. Cậu lau mặt bằng tay áo, giọng trầm ấm:"Mẹ, mưa to quá. Con vừa kiểm tra hàng rào sau vườn, chắc chắn rồi."Jane quay lại, mỉm cười nhẹ. "Cảm ơn con. Vào thay đồ đi, kẻo lạnh."Michel dừng lại, nhìn mẹ lâu hơn bình thường. Gần đây, cậu hay làm thế. Những cái nhìn lén lút, những khoảnh khắc tay chạm tay lâu hơn cần thiết khi đưa đồ, hay khi cậu vô tình thấy mẹ thay đồ qua khe cửa – thân hình vẫn quyến rũ đến mức khiến cậu phải quay mặt đi, tim đập thình thịch.Cậu biết. Cậu luôn biết mẹ chưa từng có ai khác. Mẹ dành cả đời cho cậu, cho khu vườn, cho những ký ức về người cha mà cậu chỉ nghe kể qua những câu chuyện mơ hồ: "Cha con là người của rừng. Cha con mạnh mẽ, hoang dã, và yêu mẹ rất nhiều... nhưng rừng gọi cha về."Tối đó, sau bữa cơm im lặng, Michel ngồi bên lò sưởi, Jane ngồi đối diện, đọc sách cũ. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt cô, làm nổi bật đường cong cổ, xương quai xanh mảnh mai. Michel nuốt khan."Mẹ... mẹ có bao giờ nhớ cha không?"Jane khựng lại, sách rơi nhẹ xuống đùi. "Mẹ nhớ. Mỗi ngày.""Vậy sao mẹ không tìm cha? Hay... tìm ai đó khác?"Cô cười buồn. "Không ai thay thế được. Và mẹ có con rồi. Con là tất cả."Michel đứng dậy, tiến lại gần. Cậu quỳ một gối trước ghế cô, tay đặt lên đầu gối mẹ. "Mẹ cô đơn lắm phải không? Con thấy mẹ hay thức khuya, hay thở dài. Con... con không muốn mẹ như vậy nữa."Jane run nhẹ dưới bàn tay cậu. Bàn tay ấy to lớn, ấm áp, giống hệt Tarzan. "Michel... đừng nói vậy."Nhưng cậu không dừng. Cậu ngẩng lên, mắt nhìn thẳng vào mắt mẹ. "Con không phải trẻ con nữa. Con 19 rồi. Con biết mẹ cần gì. Và con... con cũng cần mẹ. Không phải như mẹ con. Mà là... đàn ông và phụ nữ."Không khí đột ngột đặc quánh. Jane thở gấp, má đỏ bừng. Cô định đẩy tay cậu ra, nhưng ngón tay siết chặt lấy vải quần cậu."Không được... Michel, chúng ta không thể...""Chúng ta có thể," cậu thì thầm, giọng khàn đục. "Không ai biết. Chỉ hai ta. Mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Bây giờ để con... bù đắp."Cậu cúi xuống, môi chạm nhẹ lên môi mẹ – một nụ hôn thăm dò, run rẩy. Jane cứng người, nhưng rồi môi cô hé ra, đáp lại. Nụ hôn đầu tiên vụng về, rồi nhanh chóng trở nên đói khát. Michel ôm chặt lấy mẹ, kéo cô đứng dậy, ép sát vào người mình. Cô cảm nhận được độ cứng của cậu qua lớp quần, nóng bỏng, đòi hỏi.Họ ngã xuống thảm trước lò sưởi. Michel cởi áo mẹ chậm rãi, từng nút áo bung ra để lộ làn da trắng mịn, bộ ngực đầy đặn vẫn săn chắc dù thời gian trôi qua. Cậu cúi xuống, ngậm lấy một bên núm vú, mút mạnh, lưỡi xoáy tròn. Jane rên lên, tay bấu chặt tóc con trai."Ôi Chúa ơi... Michel..."Cậu không dừng. Tay luồn xuống dưới váy mẹ, chạm vào vùng ẩm ướt giữa hai đùi. Ngón tay cậu trượt vào, cảm nhận sự siết chặt, nóng bỏng. Jane cong người, rên rỉ:"Con... con giống cha quá..."Michel gầm gừ, cởi quần mình ra. Cậu to lớn, cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng. Jane nhìn xuống, mắt mờ đi vì dục vọng. "Con... con lớn hơn cả cha ngày xưa..."Cậu đẩy mẹ nằm ngửa, dạng chân cô ra. Miệng cậu cúi xuống, liếm láp vùng kín mẹ – chậm rãi, say mê, như đang khám phá một bí mật cấm kỵ. Jane quằn quại, tay bấu chặt thảm, tiếng rên vang vọng trong căn phòng."Con... vào đi... mẹ không chịu nổi nữa..."Michel nâng hông mẹ lên, đầu khấc chạm vào cửa mình. Cậu đẩy mạnh một cái – sâu, tận cùng. Jane hét lên, nửa đau nửa khoái lạc. Cậu bắt đầu di chuyển, chậm rồi nhanh dần, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, nguyên thủy như Tarzan ngày nào.Họ lăn lộn trên thảm, thay đổi tư thế: Jane cưỡi lên cậu, ngực đung đưa, tay bấu vai con trai. Michel ôm chặt eo mẹ, đẩy hông lên, đâm sâu. Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng lửa tí tách."Con yêu mẹ... yêu mẹ nhiều lắm..." cậu thì thầm giữa những cú thúc.Jane khóc, nước mắt lẫn mồ hôi. "Mẹ cũng yêu con... yêu con hơn tất cả..."Cao trào đến như cơn bão. Michel gầm lên, bắn sâu vào trong mẹ, Jane co giật, đạt cực khoái dữ dội, siết chặt lấy cậu.Họ nằm đó, thở hổn hển, ôm nhau. Jane vuốt tóc con trai, thì thầm:"Chúng ta đã làm gì vậy, Michel..."Cậu hôn lên trán mẹ. "Chúng ta đã tìm lại những gì đã mất. Và con sẽ không để mẹ cô đơn nữa. Không bao giờ."Mưa vẫn rơi ngoài kia, nhưng trong căn nhà, chỉ còn hơi ấm cấm kỵ và dục vọng vừa được giải phóng.
Đây chỉ là đoạn sơ sơ viết vui một chút, có thời gian em sẽ viết chi tiết bộ này khoảng 100 hoặc hơn 100 chương, chậm rãi nhưng cũng sẽ gay cấn và xxxx sâu hơn
 

Đính kèm

  • 069ad475311f770fc044ebcffa4dc075.jpg
    069ad475311f770fc044ebcffa4dc075.jpg
    11 KB · Xem: 36
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo