T bắt bố t quỳ thì có trái đạo làm con không ?

meomeooi

Yếu sinh lý
T lớn lên ở vùng quê . Năm t 12t , t có đứa e gái 5t bị tật ở chân sau 1 cơn sốt co giật , mẹ đang mang thai e thứ ba đc hơn ba tháng . Cả nhà trông cậy vào vài sào ruộng và ao cá . Nhưng bố t nghiện cờ bạc , là 1 tên bượm rượu và bạo lực gia đình . Mỗi lần nhắm mắt đi ngủ là kí ức ấy lại hiện về , bất giác lại khóc . Tối hôm đó , cả vùng mất điện , mẹ t ra giếng rửa chân r k may trượt chân ngã . Tiếng mẹ thất thanh gọi , t cầm đèn dầu chạy ra thì thấy mẹ đang bấu vào thành giếng , máu từ váy chảy xuống hết chân . T lúc đó rất sợ , sợ mẹ chết , t chạy sang hàng xóm gọi giúp , t chạy như người mất hồn , vượt qua cả cánh đồng tới cái chòi ở sông - nơi bố t đang đánh bạc ở đó gọi ông về . T bảo bố về ngay mẹ bị ngã , chảy máu . Đáp lại , ông lấy ấm chè ném vào ng t , quát lớn : cút đi , giống đen đủi nhà m , t đang thua , m cứ lải nhải đừng trách tao . T lại chạy về nhà xem mẹ thế nào . Mẹ đc mấy cô bác hàng xóm đưa đi trạm xá nhưng k giữ đc đứa e . Mẹ nằm tới sáng thì xin về nhà . Đến chiều bố t mới lết về . Ông nghe tin mẹ sảy em liền lao vào định đánh mẹ nhưng được hai chú hàng xóm giữ lại . Những ngày sau đó , ông liên tục chửi mắng bằng những lời lẽ thậm tệ .
Bẵng đi 1 thời gian , bố t đi làm theo công trình trên huyện và phải lòng 1 ng đàn bà khác . Rồi ông về nhà thu gom tiền và đồ đạc để đi theo tình nhân về sống ở Bắc kan. Ông ra đi 1 nói 1 lời để lại ba mẹ con sống lủi thủi trong ngôi nhà cấp 4 cũ rách . Mẹ t sau đó sk yếu . K làm nông đc nữa nên chuyển sang bán hoa quả . Nhưng có những lúc ế hàng , hoa quả hỏng , mẹ tiếc k nỡ vứt đi nên để ăn trừ bữa và cấm k cho hai ae t ăn vì sợ hại sk . Cuối cùng mẹ mất vì ung thư dạ dày , mẹ mất vì chính thói quen tiếc của của mình . Hai mấy năm qua hai ae nương tựa vào nhau , chưa 1 lần quên đi hình ảnh mẹ quằn quại vì đau những lúc cuối đời cũng như căm hận ông bố tồi đã rời bỏ ra đình ra ấy .
Và hôm nay bố t - ông ấy đã quay trở lại . Ông mang theo con riêng của ô và ả nhân tình kia về . Ô nói ng phụ nữ đó đã mất vì tai nạn , bố đã già yếu nên muốn quay về quê hương sinh sống . Bố thật sự xin lỗi mẹ và các con . Ô ấy nói như mấy chục năm qua , lỗi lầm nói quên là quên , nói tha thứ là tha thứ đc vậy . T đã bắt ông quỳ trc bàn thờ mẹ cho tới bao giờ đầu gối chảy máu thì t mới cho ông vào nhà sống . Nhưng t k tha thứ cho ông vì tha thứ cho ông cũng đồng nghĩa với quên đi những nỗi đau mà mẹ từng trải , t không làm được ...
 

alone90

Tao là gay
Có * thì vẫn là bố mầy .Xem phim "Hương Vị Tình Thân " chưa ?
 

ChickenColonel

Yếu sinh lý
Tao đoán sẽ có thằng hãm l nào đấy vào bảo thằng thớt là m đối xử vs bố m như nào thì con m sẽ đối xử vs m thế {feel_good}

Quan điểm của tao thì đéo có đạo làm con đạo làm cha gì hết, chỉ có Đạo Làm Người. Ai tử tế với mình thì mình tử tế lại, còn kể cả máu mủ ruột thịt mà đéo ra gì thì cũng next hết, nên trong th này nếu m nói thật thì đéo có gì phải lăn tăn, mà m còn hiền đấy chứ như t thì có con cặc tao cho vào nhà, lúc sống còn đ đối xử tử tế thì lúc chết sám với hối tích sự clg.
 

louderxd

Yếu sinh lý
Ý là, loại thất đức ntn mà m còn để một phần nể trọng là t con m giống phật sống r đó :)))
 

heoheo123

Yếu sinh lý
Thật sự rất mong mày sẽ tha thứ cho bố mày dù biết rằng điều đó rất khó, thôi tao cầu xin Chúa ban cho mày được hồn an xác mạnh để trao đi 1 chút tình yêu và sự tha thứ còn sót lại của mày. Mẹ mày cũng đã mất rồi và tao nghĩ bà ở trên trời cũng không muốn mày căm thù đâu. Vì sự căm thù nó như căn bệnh ung thư suốt ngày sẽ dày vò tâm trí mày. Mong mày bình an
 

mukbangtreem

Tao là gay
T lớn lên ở vùng quê . Năm t 12t , t có đứa e gái 5t bị tật ở chân sau 1 cơn sốt co giật , mẹ đang mang thai e thứ ba đc hơn ba tháng . Cả nhà trông cậy vào vài sào ruộng và ao cá . Nhưng bố t nghiện cờ bạc , là 1 tên bượm rượu và bạo lực gia đình . Mỗi lần nhắm mắt đi ngủ là kí ức ấy lại hiện về , bất giác lại khóc . Tối hôm đó , cả vùng mất điện , mẹ t ra giếng rửa chân r k may trượt chân ngã . Tiếng mẹ thất thanh gọi , t cầm đèn dầu chạy ra thì thấy mẹ đang bấu vào thành giếng , máu từ váy chảy xuống hết chân . T lúc đó rất sợ , sợ mẹ chết , t chạy sang hàng xóm gọi giúp , t chạy như người mất hồn , vượt qua cả cánh đồng tới cái chòi ở sông - nơi bố t đang đánh bạc ở đó gọi ông về . T bảo bố về ngay mẹ bị ngã , chảy máu . Đáp lại , ông lấy ấm chè ném vào ng t , quát lớn : cút đi , giống đen đủi nhà m , t đang thua , m cứ lải nhải đừng trách tao . T lại chạy về nhà xem mẹ thế nào . Mẹ đc mấy cô bác hàng xóm đưa đi trạm xá nhưng k giữ đc đứa e . Mẹ nằm tới sáng thì xin về nhà . Đến chiều bố t mới lết về . Ông nghe tin mẹ sảy em liền lao vào định đánh mẹ nhưng được hai chú hàng xóm giữ lại . Những ngày sau đó , ông liên tục chửi mắng bằng những lời lẽ thậm tệ .
Bẵng đi 1 thời gian , bố t đi làm theo công trình trên huyện và phải lòng 1 ng đàn bà khác . Rồi ông về nhà thu gom tiền và đồ đạc để đi theo tình nhân về sống ở Bắc kan. Ông ra đi 1 nói 1 lời để lại ba mẹ con sống lủi thủi trong ngôi nhà cấp 4 cũ rách . Mẹ t sau đó sk yếu . K làm nông đc nữa nên chuyển sang bán hoa quả . Nhưng có những lúc ế hàng , hoa quả hỏng , mẹ tiếc k nỡ vứt đi nên để ăn trừ bữa và cấm k cho hai ae t ăn vì sợ hại sk . Cuối cùng mẹ mất vì ung thư dạ dày , mẹ mất vì chính thói quen tiếc của của mình . Hai mấy năm qua hai ae nương tựa vào nhau , chưa 1 lần quên đi hình ảnh mẹ quằn quại vì đau những lúc cuối đời cũng như căm hận ông bố tồi đã rời bỏ ra đình ra ấy .
Và hôm nay bố t - ông ấy đã quay trở lại . Ông mang theo con riêng của ô và ả nhân tình kia về . Ô nói ng phụ nữ đó đã mất vì tai nạn , bố đã già yếu nên muốn quay về quê hương sinh sống . Bố thật sự xin lỗi mẹ và các con . Ô ấy nói như mấy chục năm qua , lỗi lầm nói quên là quên , nói tha thứ là tha thứ đc vậy . T đã bắt ông quỳ trc bàn thờ mẹ cho tới bao giờ đầu gối chảy máu thì t mới cho ông vào nhà sống . Nhưng t k tha thứ cho ông vì tha thứ cho ông cũng đồng nghĩa với quên đi những nỗi đau mà mẹ từng trải , t không làm được ...
còn người thân bên cạnh cũng là một loại hạnh phúc. m hận m có thể không nhìn mặt, không nói chuyện, không gì hết. chứ m làm vậy khó cho cả m và cả ổng. t chả biết phải khuyên gì cả, t đéo giỏi hơn ai chỉ là t biết còn cha còn mẹ dù không thân thiết cũng là 1 loại hạnh phúc
 
Đ

Đoàn Tâm

Guest
T lớn lên ở vùng quê . Năm t 12t , t có đứa e gái 5t bị tật ở chân sau 1 cơn sốt co giật , mẹ đang mang thai e thứ ba đc hơn ba tháng . Cả nhà trông cậy vào vài sào ruộng và ao cá . Nhưng bố t nghiện cờ bạc , là 1 tên bượm rượu và bạo lực gia đình . Mỗi lần nhắm mắt đi ngủ là kí ức ấy lại hiện về , bất giác lại khóc . Tối hôm đó , cả vùng mất điện , mẹ t ra giếng rửa chân r k may trượt chân ngã . Tiếng mẹ thất thanh gọi , t cầm đèn dầu chạy ra thì thấy mẹ đang bấu vào thành giếng , máu từ váy chảy xuống hết chân . T lúc đó rất sợ , sợ mẹ chết , t chạy sang hàng xóm gọi giúp , t chạy như người mất hồn , vượt qua cả cánh đồng tới cái chòi ở sông - nơi bố t đang đánh bạc ở đó gọi ông về . T bảo bố về ngay mẹ bị ngã , chảy máu . Đáp lại , ông lấy ấm chè ném vào ng t , quát lớn : cút đi , giống đen đủi nhà m , t đang thua , m cứ lải nhải đừng trách tao . T lại chạy về nhà xem mẹ thế nào . Mẹ đc mấy cô bác hàng xóm đưa đi trạm xá nhưng k giữ đc đứa e . Mẹ nằm tới sáng thì xin về nhà . Đến chiều bố t mới lết về . Ông nghe tin mẹ sảy em liền lao vào định đánh mẹ nhưng được hai chú hàng xóm giữ lại . Những ngày sau đó , ông liên tục chửi mắng bằng những lời lẽ thậm tệ .
Bẵng đi 1 thời gian , bố t đi làm theo công trình trên huyện và phải lòng 1 ng đàn bà khác . Rồi ông về nhà thu gom tiền và đồ đạc để đi theo tình nhân về sống ở Bắc kan. Ông ra đi 1 nói 1 lời để lại ba mẹ con sống lủi thủi trong ngôi nhà cấp 4 cũ rách . Mẹ t sau đó sk yếu . K làm nông đc nữa nên chuyển sang bán hoa quả . Nhưng có những lúc ế hàng , hoa quả hỏng , mẹ tiếc k nỡ vứt đi nên để ăn trừ bữa và cấm k cho hai ae t ăn vì sợ hại sk . Cuối cùng mẹ mất vì ung thư dạ dày , mẹ mất vì chính thói quen tiếc của của mình . Hai mấy năm qua hai ae nương tựa vào nhau , chưa 1 lần quên đi hình ảnh mẹ quằn quại vì đau những lúc cuối đời cũng như căm hận ông bố tồi đã rời bỏ ra đình ra ấy .
Và hôm nay bố t - ông ấy đã quay trở lại . Ông mang theo con riêng của ô và ả nhân tình kia về . Ô nói ng phụ nữ đó đã mất vì tai nạn , bố đã già yếu nên muốn quay về quê hương sinh sống . Bố thật sự xin lỗi mẹ và các con . Ô ấy nói như mấy chục năm qua , lỗi lầm nói quên là quên , nói tha thứ là tha thứ đc vậy . T đã bắt ông quỳ trc bàn thờ mẹ cho tới bao giờ đầu gối chảy máu thì t mới cho ông vào nhà sống . Nhưng t k tha thứ cho ông vì tha thứ cho ông cũng đồng nghĩa với quên đi những nỗi đau mà mẹ từng trải , t không làm được ...
Tốt nhất m đừng làm.. Nếu như là đàn ông.. Đã có gan đi cặp bồ thì phải lo đc cho hết.. Ko thì chê chết mẹ đi
 

aquatoka

Tao là gay
Tao đoán sẽ có thằng hãm l nào đấy vào bảo thằng thớt là m đối xử vs bố m như nào thì con m sẽ đối xử vs m thế {feel_good}

Quan điểm của tao thì đéo có đạo làm con đạo làm cha gì hết, chỉ có Đạo Làm Người. Ai tử tế với mình thì mình tử tế lại, còn kể cả máu mủ ruột thịt mà đéo ra gì thì cũng next hết, nên trong th này nếu m nói thật thì đéo có gì phải lăn tăn, mà m còn hiền đấy chứ như t thì có con cặc tao cho vào nhà, lúc sống còn đ đối xử tử tế thì lúc chết sám với hối tích sự clg.
Bây giờ đéo có chỗ bấu víu thì mới mò về chứ thử giàu có mà xem, có cl ý m nhể
 

alaba

Yếu sinh lý
Không, cuộc sống m đã đủ khổ từ bé đến giờ rồi, bây giờ nguôi ngoai được tí thì tự nhiên rước thêm ông kia vào làm gì. Đuổi ra khỏi nhà, tự ông ấy lo cho ông ấy là xong.
 

boyhutech

Yếu sinh lý
Đừng nghe mấy thằng chiên con bảo tha thứ nhé. Lúc trẻ còn sức cặp bồ cho sướng cái thân rồi già cả quay về cho con cháu lo. Đéo ai sướng bằng ý nhể
 

TrìnhCa

Chim TO
Tôi đọc câu chuyện của bạn và thật sự cảm thấy rất nặng lòng.

Những gì bạn trải qua khi còn nhỏ, bạo lực, mất mát, cảm giác bất lực khi mẹ đau đớn, là những tổn thương rất sâu.

Việc bạn vẫn mang theo ký ức đó và cảm xúc bạn mạnh mẽ tới tận bây giờ là điều hoàn toàn dễ hiểu, không phải là bạn yếu đuối hay sai gì cả.

Bạn hỏi, bắt bố bạn quỳ có trái đạo làm con không?

Tôi nghĩ là điều bạn làm xuất phát từ nỗi đau, sự giận dữ và cảm giác bất công tích tụ suốt nhiều năm của mình.

Cảm xúc đó là thật và nó có lý do tồn tại.

Nhưng đồng thời, việc bắt ông quỳ để trả giá thường không giúp bạn nhẹ lòng lâu dài đâu, vì nó không thực sự chữa lành những gì bạn đã phải chịu đúng ko nào?

Bạn, không có nghĩa vụ phải tha thứ cho ông ấy

Vì yha thứ không phải là điều bắt buộc, và cũng không phải thước đo bạn có tốt hay không.

Có những người chọn không tha thứ nhưng vẫn sống bình an,

vì họ chọn đặt ranh giới thay vì tiếp tục mở vết thương ra nữa

Nhưng bạn à, giữ hận thù lâu dài thường làm người đau nhất vẫn là bạn đấy.


Không phải là để bênh ông ấy, mà vì cảm xúc giận dữ kéo dài nhiều năm có thể khiến bạn luôn bị mắc kẹt trong quá khứ, trong khi bạn xứng đáng có một cuộc sống nhẹ hơn đúng ko

Tôi nghĩ bạn không phải bchỉ có 2 lựa chọn là tha thứ hoàn toàn hoặc cắt đứt đâu.

Bạn có thể cho ông ấy ở lại, nhưng giữ khoảng cách cảm xúc của mình.

Và không nhắc lại quá khứ nếu bạn chưa sẵn sàng để tiếp tục

Hoặc thậm chí không sống chung nếu điều đó khiến bạn tổn thương nhiều.

Ranh giới rõ ràng sẽ giúp bạn cảm thấy kiểm soát được cuộc đời hơn nè.

Nếu bạn muốn tôi nói lên một góc nhìn chân thành thì tôi nghĩ

Điều bạn cảm nhận không phải là bạn sai, mà là bạn vẫn đang đau.

Và phản ứng của bạn là phản ứng của một người chưa từng được xin lỗi, chưa từng được bảo vệ khi còn nhỏ.

🥺🥺
 

quatolu

Yếu sinh lý
Mày làm vậy sau những gì bố mày hành xử với mẹ con mày thì ko ai trách đc mày cả. Nhưng nếu mày có thể làm khác hơn, thì sẽ có nhiều người phục mày.
 

ChatLGPT

Yếu sinh lý
Đuổi mẹ đi, mà nhà đất đứng tên mày chưa ,hắn mon men vào cướp đất thì sao
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo