T lớn lên ở vùng quê . Năm t 12t , t có đứa e gái 5t bị tật ở chân sau 1 cơn sốt co giật , mẹ đang mang thai e thứ ba đc hơn ba tháng . Cả nhà trông cậy vào vài sào ruộng và ao cá . Nhưng bố t nghiện cờ bạc , là 1 tên bượm rượu và bạo lực gia đình . Mỗi lần nhắm mắt đi ngủ là kí ức ấy lại hiện về , bất giác lại khóc . Tối hôm đó , cả vùng mất điện , mẹ t ra giếng rửa chân r k may trượt chân ngã . Tiếng mẹ thất thanh gọi , t cầm đèn dầu chạy ra thì thấy mẹ đang bấu vào thành giếng , máu từ váy chảy xuống hết chân . T lúc đó rất sợ , sợ mẹ chết , t chạy sang hàng xóm gọi giúp , t chạy như người mất hồn , vượt qua cả cánh đồng tới cái chòi ở sông - nơi bố t đang đánh bạc ở đó gọi ông về . T bảo bố về ngay mẹ bị ngã , chảy máu . Đáp lại , ông lấy ấm chè ném vào ng t , quát lớn : cút đi , giống đen đủi nhà m , t đang thua , m cứ lải nhải đừng trách tao . T lại chạy về nhà xem mẹ thế nào . Mẹ đc mấy cô bác hàng xóm đưa đi trạm xá nhưng k giữ đc đứa e . Mẹ nằm tới sáng thì xin về nhà . Đến chiều bố t mới lết về . Ông nghe tin mẹ sảy em liền lao vào định đánh mẹ nhưng được hai chú hàng xóm giữ lại . Những ngày sau đó , ông liên tục chửi mắng bằng những lời lẽ thậm tệ .
Bẵng đi 1 thời gian , bố t đi làm theo công trình trên huyện và phải lòng 1 ng đàn bà khác . Rồi ông về nhà thu gom tiền và đồ đạc để đi theo tình nhân về sống ở Bắc kan. Ông ra đi 1 nói 1 lời để lại ba mẹ con sống lủi thủi trong ngôi nhà cấp 4 cũ rách . Mẹ t sau đó sk yếu . K làm nông đc nữa nên chuyển sang bán hoa quả . Nhưng có những lúc ế hàng , hoa quả hỏng , mẹ tiếc k nỡ vứt đi nên để ăn trừ bữa và cấm k cho hai ae t ăn vì sợ hại sk . Cuối cùng mẹ mất vì ung thư dạ dày , mẹ mất vì chính thói quen tiếc của của mình . Hai mấy năm qua hai ae nương tựa vào nhau , chưa 1 lần quên đi hình ảnh mẹ quằn quại vì đau những lúc cuối đời cũng như căm hận ông bố tồi đã rời bỏ ra đình ra ấy .
Và hôm nay bố t - ông ấy đã quay trở lại . Ông mang theo con riêng của ô và ả nhân tình kia về . Ô nói ng phụ nữ đó đã mất vì tai nạn , bố đã già yếu nên muốn quay về quê hương sinh sống . Bố thật sự xin lỗi mẹ và các con . Ô ấy nói như mấy chục năm qua , lỗi lầm nói quên là quên , nói tha thứ là tha thứ đc vậy . T đã bắt ông quỳ trc bàn thờ mẹ cho tới bao giờ đầu gối chảy máu thì t mới cho ông vào nhà sống . Nhưng t k tha thứ cho ông vì tha thứ cho ông cũng đồng nghĩa với quên đi những nỗi đau mà mẹ từng trải , t không làm được ...