Nhớ gì thì ghi linh tinh lại vậy thôi mà ae cũng muốn đọc à

Nhiều đoạn nói chuyện thì nhớ mang máng viết lại thôi, không chính xác hoàn toàn như lúc đó. Trưa rảnh ngồi viết dài dài xí. Đọc lại thấy cũng hơi lan man mà thôi kệ. Ghi ra xem như ôn lại kỉ niệm cũ với cho topic đỡ loãng. Ae thích thì đọc cho vui, không thì bỏ qua nhé.
----
Hè lớp 8 thì cả nhà em nó đi du lịch để thưởng cho thành tích tốt. Mình thì đăng ký tập tạ với chơi thêm thể thao với mấy thằng bạn cho khỏe người. Tối tối hai anh em chat với nhau thì nghe nó kể đủ thứ diễn ra trong này, mình thì làm tốt vai trò khán giả, im lặng đọc, lâu lâu ừ, vậy à, hay hè

xong thấy nó còn nói: tự nhiên thấy hơi nhớ anh á. Mình thì chọc lại: nhớ anh hay là nhớ tay anh

Thế là em nó dỗi: anh kì quá à, cứ nghĩ bậy không, hồi về em không đi chơi với anh nữa giờ. Mình liền dỗ: Hì hì, chọc em xíu thôi, anh cũng thấy nhớ em mà. Đi chơi thỏa thích chứ năm sau cuối cấp rồi đó. Em nó liền nói: tuân lệnh thầy giáo, nhờ thầy giáo hỗ trợ nhiều hơn, hihi.
Khi vào lớp 9 thì em nó cao cỡ 1m6, ngực lùm lùm, eo thon, mông tròn. Nhìn nó tung tăng ở nhà mặc quần đùi vải ngắn, áo sát nách hơi hở eo trông mướt kinh khủng. Có điều mình kiểu sờ zú với bóp mông nó được rồi, dù là bên ngoài, nên cũng không còn cấn quần nhiều như hồi đầu. Nghe nó kể là mới đi học lại cũng có nhiều ku cùng lớp để ý nó lắm, hay sán lại gần kiếm cớ nói chuyện. Mấy buổi học kèm buổi tối cũng vẫn tiếp tục. Cậu mợ nói để gửi mình ít tiền mà mình nói thôi không cần đâu, còn nghĩ thầm trong đầu: học phí trả kiểu khác rồi.
Mà nói cũng hài, lần đầu tiên mình bị ghen là bị em nó ghen ae ạ

Chả là nơi cái sân mình hay chơi cầu lông có 1 bé mới xin vào hội. Lúc mời cả hội đi cafe ra mắt thì hỏi ra mới biết em nó học cùng c1 với mình mà mình thì chả có ấn tượng gì, trí nhớ mấy vụ này thì đúng là kém thật. Đành lôi ra một câu chữa cháy quen thuộc: Hèn gì hồi mới gặp thấy mặt quen quen mà không nhớ gặp ở đâu

Bạn cũ lâu ngày gặp lại thì cũng add nick 8 chuyện hỏi han tình hình thôi, sau bé kia add thêm vài đứa khác nữa tạo thành group chém gió cho vui. Mình mải 8 bên này quá cái đâm ra sao nhãng bên em họ. Thế là có đợt nó ướm ướm hỏi: Sao dạo này thấy anh ít tập trung chat với em lắm nhé, ít đi chơi hơn nữa á. Mình thì nói: À, anh mới gặp lại mấy đứa bạn C1 nên dạo này anh hay chat hỏi thăm tình hình bọn nó ấy mà. Thấy nó im im chứ không nói gì.
Đến một hôm tự nhiên thấy mợ mình nhắn là em nó mệt nên hôm nay không học kèm. Mình nhắn qua hỏi thăm nó mà không thấy nói gì. Hôm sau lượn qua thử thì thấy em nó ngồi nơi ghế im im liếc liếc kiểu giận dỗi không thèm nói chuyện. Thấy cậu mợ mình không ở gần cái mình tới cầm tay hỏi làm sao vậy thì bị hất ra. Xong em nó nói: anh giỏi thì đi chơi cầu lông tiếp đi, tối em thấy anh đi về cùng với chị nào đó xinh xinh cười nói vui vẻ lắm mà, có thèm quan tâm em đâu, về còn kêu mệt quá đi ngủ không chat với em nữa, hứ. Mình ủa lên trong đầu: wtf, sao giống như bị ny ghen thế này

Thế là nói với nó: Ơ, em có phải là ny của anh đâu mà sao nghe như đang ghen vậy, kì nha. Cái là nó tức mình lên vừa rơm rớm khóc vừa gắt nhỏ nhỏ, chắc sợ bị nghe thấy: Uh, thì em là em của anh mà, có phải ny đâu, ai cho phép ghen chứ. Hứ, em biết là không đúng nhưng em mà không xem anh như ny thì có mà cho làm mấy hành động nớ mà không méc à, có chuyện gì vui buồn cũng tâm sự với anh hết à. Chứ anh xem em là gì, đứa nhóc để anh chọc cho vui thôi phải không. Mình nghe vậy thì cũng đứng hình chút, suy nghĩ đầu tiên trong đầu không phải là mấy lời em nó nói mà là: ơ vãi chưởng, hôm nay sao nói năng nghe người lớn ghê hè, xem như ny này nọ nữa chứ. Sau đó mình ôm cứng lấy nó vào lòng, không cho đẩy ra. Vừa xoa đầu vừa dỗ: Anh xin lỗi mà, em hiểu lầm rồi. Hôm đó bạn anh nhờ đi cùng về cả sợ trễ nên anh đi thôi chứ đâu có ý gì đâu. Thấy em nó còn rấm rứt khóc cái mình hôn luôn môi nó, đang định thi triển chiêu bú lưỡi để dỗ thì bị cắn phát chảy máu môi. Thế là vừa á một tiếng vừa thả em nó ra vừa bặm môi lại. Em nó còn đang tức mình nên nói: hứ, cho đáng đời. Mình bỗng nhiên thấy có 1 sự quyết tâm lớn trong người, liền đi tới cầm hai tay em nó kéo lại gần rồi vừa nhìn vào mắt nó vừa thì thầm nói: Vậy cho anh hỏi 1 câu này, em có đồng ý làm ny của anh không, bí mật thôi, không cho ai biết hết ? Em nó nghe vậy là trúng định thân thuật liền, chắc không nghĩ là mình dám nói ra câu đó luôn, mặt đang rơm rớm khóc mà chuyển qua hồng hồng, cúi đầu lí nhí đáp: Anh, anh nói cái gì thế. Em còn nhỏ xíu mà với mình là anh em họ mà. Sao lại hỏi em vậy, lúc nãy em tức mình nên nói vậy thôi. Ba mẹ em với ba mẹ anh mà biết là đánh chết đó. Mình nghe thế thì nói: Thì đừng nói ra thôi, anh em mình yêu thương, động viên nhau trong mọi việc, trong học tập này, không làm gì quá giới hạn sai trái là được. Thấy em nó im im nghĩ gì đó rồi gật nhẹ đầu nói nhỏ nhỏ: Vậy thì em đồng ý...
----
Viết hơi dài rồi, đợi khi nào rảnh thì kể tiếp....