Lê Nin
Tao là gay
Dạo này rảnh rỗi nghèo như chó nên quay tay ra bài, post tạm anh em thấy hay thì post tiếp. Lưu ý truyện là hư cấu, không nhân vật nào có thật, không được học làm theo ngoài đời.
Chap 1:
Bình An đẩy cửa bước vào nhà bác Hùng, đôi giày thể thao trắng để lại vài vệt bẩn trên sàn gỗ bóng loáng. Cô vừa đi chơi về, vẫn mặc nguyên áo bó sát màu xanh sọc trắng, quần dài ống rộng, tóc buộc cao lộ ra cần cổ trắng ngần mịn màng. Mùi hương sữa tắm thoang thoảng theo từng bước chân cô lan tỏa trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà. Với thân hình cao 1m6, Bình An sở hữu vẻ đẹp khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn: khuôn mặt nhỏ nhắn baby face điển hình của các cô gái Việt trẻ trung, đôi mắt to long lanh mí rõ, hàng mi cong vút, mũi cao thanh tú, môi dày tự nhiên son hồng nhạt, làn da trắng hồng mịn màng không tì vết. Vòng một đầy đặn, căng tròn khiến áo căng phồng, eo thon nhỏ, hông rộng vừa phải và cặp mông cong vểnh tạo nên đường cong hoàn hảo, khiến cô trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ chết người.
“Bác Hùng ơi… cháu vào được không ạ?” Giọng Bình An nhỏ nhẹ, hơi run run, nhưng vẫn ngọt ngào như mật.
Từ phòng khách vọng ra tiếng cười khàn khàn quen thuộc. “Vào đi con, cửa không khóa mà.”
Bình An khẽ khàng bước vào. Bác Hùng, người đàn ông 38 tuổi thấp bé chỉ 1m55, nhưng bù lại có khuôn mặt hiền lành, da trắng sáng, mắt sáng sau cặp kính cận, đang ngồi trên ghế sofa, chân gác lên bàn trà, tay cầm cốc cà phê còn bốc khói. Ông mặc bộ vét doanh nhân, trông thoải mái nhưng vẫn toát lên vẻ chỉn chu thường ngày. Ánh mắt ông lướt qua cháu gái, dừng lại ở bộ ngực căng tròn dưới chiếc áo, rồi xuống eo thon cùng dáng vẻ nhí nhảnh tuổi teen, khiến ông nuốt nước bọt.
Bình An đứng cách ông vài bước, hai tay đan vào nhau trước bụng, cúi đầu. “Cháu… cháu lại cần mượn tiền ạ. Concert của nhóm NewJeans tuần sau, vé soundcheck với meet & greet thôi. Cháu thiếu… 8 triệu ạ.”
Hùng đặt cốc cà phê xuống, chậm rãi gật đầu. Ông không ngạc nhiên. Đây đã là lần thứ ba trong vòng hai tháng Bình An đến xin tiền vì concert. Ông biết rõ cô nghiện K-pop đến mức nào – điện thoại cô lúc nào cũng đầy ảnh idol, lịch concert được note chi chít, thậm chí còn thức khuya để săn vé. Ông cũng biết, cô không dám nói với bố mẹ vì sợ bị mắng.
“Ngồi xuống đi.” Hùng vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình.
Bình An do dự một giây rồi ngồi xuống, cách ông một khoảng vừa đủ để không chạm vào nhau. Cô cúi mặt, mái tóc dài xõa xuống che một bên má hồng hào. Khuôn mặt cô đẹp đến mức khiến Hùng phải nhìn trộm – đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, hàng mi cong, môi dày mọng tự nhiên, làn da trắng hồng không tì vết dưới ánh đèn phòng khách.
Hùng nghiêng người lấy ví da từ túi quần, rút ra một xấp tiền mới tinh. “Đây, 10 triệu. Đủ cho vé soundcheck và ăn uống luôn. Bác không muốn con phải thiếu thốn.”
Mắt Bình An sáng lên, cô vội vàng đưa tay nhận. “Cảm ơn bác nhiều lắm ạ! Cháu sẽ trả lại bác sớm nhất có thể, cháu hứa!”
Hùng mỉm cười, nhưng không buông tay ngay. Ngón tay ông khẽ siết lấy cổ tay cô, giữ lại. Bình An ngẩng lên, ngơ ngác. “Dạ… cái gì ạ?”
Hùng không trả lời ngay. Ông kéo nhẹ tay cô, khiến cô phải nghiêng người về phía ông. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp chỉ còn vài phân. Bình An cảm nhận được hơi thở ấm nóng của ông phả vào mặt mình. Tim cô đập thình thịch, không rõ vì sợ hay vì cái gì khác.
“Bác muốn hôn con một cái.” Giọng Hùng trầm xuống, gần như thì thầm. “Chỉ một cái thôi. Được không?”
Bình An cứng người. Cô chưa từng hôn ai, dù chỉ là nụ hôn má. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh sân khấu lấp lánh, tiếng nhạc dồn dập, những cô gái idol xinh đẹp đang vẫy tay chào fan. 8 triệu… vé soundcheck… gặp idol ngoài đời thật…
Cô khẽ gật đầu, mắt nhắm tịt lại.
Hùng mỉm cười, đưa tay nâng cằm cô lên. Ngón tay cái ông lướt nhẹ qua môi dưới của Bình An, cảm nhận độ mềm mại, đầy đặn. Rồi ông cúi xuống.
Nụ hôn đầu tiên không nhẹ nhàng như cô tưởng. Môi ông áp sát, mạnh mẽ, ép môi cô hé ra. Bình An giật mình, định đẩy ra nhưng tay ông đã vòng qua gáy cô, giữ chặt. Lưỡi ông luồn vào, quấn lấy lưỡi cô, mang theo vị cà phê đắng nhẹ. Bình An hoảng loạn, nhưng cơ thể lại không kháng cự. Cô để mặc ông khám phá khoang miệng mình.
Rồi, bất ngờ, Hùng ngậm lấy lưỡi cô, hút mạnh một cái. Bình An rên khẽ trong cổ họng. Ông nhả ra một ít nước bọt ấm nóng, đẩy vào miệng cô. Chất lỏng trơn nhẫy chảy xuống lưỡi cô, mang theo mùi đàn ông trưởng thành. Bình An nuốt theo phản xạ, cảm giác nhục nhã xen lẫn một thứ gì đó rất lạ – nóng ran từ bụng dưới lan ra.
Hùng rời môi cô, kéo một sợi nước bọt mảnh nối giữa hai người. Ông dùng ngón tay quệt nhẹ sợi nước đó, rồi đưa lên môi mình liếm. “Ngọt lắm, cháu gái của bác.”
Bình An ngồi im, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Cô cảm nhận rõ ràng giữa hai đùi mình đang tê dại. Cô xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, nhưng đồng thời… một cảm giác len lỏi, khó tả.
Hùng vuốt nhẹ tóc cô, giọng dịu dàng trở lại. “Đi concert vui nhé. Nhớ chụp ảnh gửi bác xem.”
Bình An gật đầu máy móc, cầm tiền đứng dậy. Chân cô hơi run khi bước ra cửa. Trên đường về nhà, cô không dám nhìn ai, chỉ cúi gằm mặt, hai tay siết chặt xấp tiền.
Về đến phòng, Bình An đóng sầm cửa, tựa lưng vào tường thở hổn hển. Cô cởi quần, rồi tụt quần lót xuống. Chiếc quần lót cotton màu hồng nhạt đã ướt sũng ở giữa, một vệt nước trong suốt loang rộng. Cô chạm tay vào, ngón tay dính nhớp nháp.
Bình An ngồi phịch xuống giường, hai tay ôm mặt.
Chap 1:
Bình An đẩy cửa bước vào nhà bác Hùng, đôi giày thể thao trắng để lại vài vệt bẩn trên sàn gỗ bóng loáng. Cô vừa đi chơi về, vẫn mặc nguyên áo bó sát màu xanh sọc trắng, quần dài ống rộng, tóc buộc cao lộ ra cần cổ trắng ngần mịn màng. Mùi hương sữa tắm thoang thoảng theo từng bước chân cô lan tỏa trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà. Với thân hình cao 1m6, Bình An sở hữu vẻ đẹp khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn: khuôn mặt nhỏ nhắn baby face điển hình của các cô gái Việt trẻ trung, đôi mắt to long lanh mí rõ, hàng mi cong vút, mũi cao thanh tú, môi dày tự nhiên son hồng nhạt, làn da trắng hồng mịn màng không tì vết. Vòng một đầy đặn, căng tròn khiến áo căng phồng, eo thon nhỏ, hông rộng vừa phải và cặp mông cong vểnh tạo nên đường cong hoàn hảo, khiến cô trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ chết người.
“Bác Hùng ơi… cháu vào được không ạ?” Giọng Bình An nhỏ nhẹ, hơi run run, nhưng vẫn ngọt ngào như mật.
Từ phòng khách vọng ra tiếng cười khàn khàn quen thuộc. “Vào đi con, cửa không khóa mà.”
Bình An khẽ khàng bước vào. Bác Hùng, người đàn ông 38 tuổi thấp bé chỉ 1m55, nhưng bù lại có khuôn mặt hiền lành, da trắng sáng, mắt sáng sau cặp kính cận, đang ngồi trên ghế sofa, chân gác lên bàn trà, tay cầm cốc cà phê còn bốc khói. Ông mặc bộ vét doanh nhân, trông thoải mái nhưng vẫn toát lên vẻ chỉn chu thường ngày. Ánh mắt ông lướt qua cháu gái, dừng lại ở bộ ngực căng tròn dưới chiếc áo, rồi xuống eo thon cùng dáng vẻ nhí nhảnh tuổi teen, khiến ông nuốt nước bọt.
Bình An đứng cách ông vài bước, hai tay đan vào nhau trước bụng, cúi đầu. “Cháu… cháu lại cần mượn tiền ạ. Concert của nhóm NewJeans tuần sau, vé soundcheck với meet & greet thôi. Cháu thiếu… 8 triệu ạ.”
Hùng đặt cốc cà phê xuống, chậm rãi gật đầu. Ông không ngạc nhiên. Đây đã là lần thứ ba trong vòng hai tháng Bình An đến xin tiền vì concert. Ông biết rõ cô nghiện K-pop đến mức nào – điện thoại cô lúc nào cũng đầy ảnh idol, lịch concert được note chi chít, thậm chí còn thức khuya để săn vé. Ông cũng biết, cô không dám nói với bố mẹ vì sợ bị mắng.
“Ngồi xuống đi.” Hùng vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình.
Bình An do dự một giây rồi ngồi xuống, cách ông một khoảng vừa đủ để không chạm vào nhau. Cô cúi mặt, mái tóc dài xõa xuống che một bên má hồng hào. Khuôn mặt cô đẹp đến mức khiến Hùng phải nhìn trộm – đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, hàng mi cong, môi dày mọng tự nhiên, làn da trắng hồng không tì vết dưới ánh đèn phòng khách.
Hùng nghiêng người lấy ví da từ túi quần, rút ra một xấp tiền mới tinh. “Đây, 10 triệu. Đủ cho vé soundcheck và ăn uống luôn. Bác không muốn con phải thiếu thốn.”
Mắt Bình An sáng lên, cô vội vàng đưa tay nhận. “Cảm ơn bác nhiều lắm ạ! Cháu sẽ trả lại bác sớm nhất có thể, cháu hứa!”
Hùng mỉm cười, nhưng không buông tay ngay. Ngón tay ông khẽ siết lấy cổ tay cô, giữ lại. Bình An ngẩng lên, ngơ ngác. “Dạ… cái gì ạ?”
Hùng không trả lời ngay. Ông kéo nhẹ tay cô, khiến cô phải nghiêng người về phía ông. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp chỉ còn vài phân. Bình An cảm nhận được hơi thở ấm nóng của ông phả vào mặt mình. Tim cô đập thình thịch, không rõ vì sợ hay vì cái gì khác.
“Bác muốn hôn con một cái.” Giọng Hùng trầm xuống, gần như thì thầm. “Chỉ một cái thôi. Được không?”
Bình An cứng người. Cô chưa từng hôn ai, dù chỉ là nụ hôn má. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh sân khấu lấp lánh, tiếng nhạc dồn dập, những cô gái idol xinh đẹp đang vẫy tay chào fan. 8 triệu… vé soundcheck… gặp idol ngoài đời thật…
Cô khẽ gật đầu, mắt nhắm tịt lại.
Hùng mỉm cười, đưa tay nâng cằm cô lên. Ngón tay cái ông lướt nhẹ qua môi dưới của Bình An, cảm nhận độ mềm mại, đầy đặn. Rồi ông cúi xuống.
Nụ hôn đầu tiên không nhẹ nhàng như cô tưởng. Môi ông áp sát, mạnh mẽ, ép môi cô hé ra. Bình An giật mình, định đẩy ra nhưng tay ông đã vòng qua gáy cô, giữ chặt. Lưỡi ông luồn vào, quấn lấy lưỡi cô, mang theo vị cà phê đắng nhẹ. Bình An hoảng loạn, nhưng cơ thể lại không kháng cự. Cô để mặc ông khám phá khoang miệng mình.
Rồi, bất ngờ, Hùng ngậm lấy lưỡi cô, hút mạnh một cái. Bình An rên khẽ trong cổ họng. Ông nhả ra một ít nước bọt ấm nóng, đẩy vào miệng cô. Chất lỏng trơn nhẫy chảy xuống lưỡi cô, mang theo mùi đàn ông trưởng thành. Bình An nuốt theo phản xạ, cảm giác nhục nhã xen lẫn một thứ gì đó rất lạ – nóng ran từ bụng dưới lan ra.
Hùng rời môi cô, kéo một sợi nước bọt mảnh nối giữa hai người. Ông dùng ngón tay quệt nhẹ sợi nước đó, rồi đưa lên môi mình liếm. “Ngọt lắm, cháu gái của bác.”
Bình An ngồi im, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Cô cảm nhận rõ ràng giữa hai đùi mình đang tê dại. Cô xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, nhưng đồng thời… một cảm giác len lỏi, khó tả.
Hùng vuốt nhẹ tóc cô, giọng dịu dàng trở lại. “Đi concert vui nhé. Nhớ chụp ảnh gửi bác xem.”
Bình An gật đầu máy móc, cầm tiền đứng dậy. Chân cô hơi run khi bước ra cửa. Trên đường về nhà, cô không dám nhìn ai, chỉ cúi gằm mặt, hai tay siết chặt xấp tiền.
Về đến phòng, Bình An đóng sầm cửa, tựa lưng vào tường thở hổn hển. Cô cởi quần, rồi tụt quần lót xuống. Chiếc quần lót cotton màu hồng nhạt đã ướt sũng ở giữa, một vệt nước trong suốt loang rộng. Cô chạm tay vào, ngón tay dính nhớp nháp.
Bình An ngồi phịch xuống giường, hai tay ôm mặt.



