Bình An

Lê Nin

Tao là gay
Dạo này rảnh rỗi nghèo như chó nên quay tay ra bài, post tạm anh em thấy hay thì post tiếp. Lưu ý truyện là hư cấu, không nhân vật nào có thật, không được học làm theo ngoài đời.

Chap 1:
Bình An đẩy cửa bước vào nhà bác Hùng, đôi giày thể thao trắng để lại vài vệt bẩn trên sàn gỗ bóng loáng. Cô vừa đi chơi về, vẫn mặc nguyên áo bó sát màu xanh sọc trắng, quần dài ống rộng, tóc buộc cao lộ ra cần cổ trắng ngần mịn màng. Mùi hương sữa tắm thoang thoảng theo từng bước chân cô lan tỏa trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà. Với thân hình cao 1m6, Bình An sở hữu vẻ đẹp khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn: khuôn mặt nhỏ nhắn baby face điển hình của các cô gái Việt trẻ trung, đôi mắt to long lanh mí rõ, hàng mi cong vút, mũi cao thanh tú, môi dày tự nhiên son hồng nhạt, làn da trắng hồng mịn màng không tì vết. Vòng một đầy đặn, căng tròn khiến áo căng phồng, eo thon nhỏ, hông rộng vừa phải và cặp mông cong vểnh tạo nên đường cong hoàn hảo, khiến cô trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ chết người.

“Bác Hùng ơi… cháu vào được không ạ?” Giọng Bình An nhỏ nhẹ, hơi run run, nhưng vẫn ngọt ngào như mật.

Từ phòng khách vọng ra tiếng cười khàn khàn quen thuộc. “Vào đi con, cửa không khóa mà.”

Bình An khẽ khàng bước vào. Bác Hùng, người đàn ông 38 tuổi thấp bé chỉ 1m55, nhưng bù lại có khuôn mặt hiền lành, da trắng sáng, mắt sáng sau cặp kính cận, đang ngồi trên ghế sofa, chân gác lên bàn trà, tay cầm cốc cà phê còn bốc khói. Ông mặc bộ vét doanh nhân, trông thoải mái nhưng vẫn toát lên vẻ chỉn chu thường ngày. Ánh mắt ông lướt qua cháu gái, dừng lại ở bộ ngực căng tròn dưới chiếc áo, rồi xuống eo thon cùng dáng vẻ nhí nhảnh tuổi teen, khiến ông nuốt nước bọt.

Bình An đứng cách ông vài bước, hai tay đan vào nhau trước bụng, cúi đầu. “Cháu… cháu lại cần mượn tiền ạ. Concert của nhóm NewJeans tuần sau, vé soundcheck với meet & greet thôi. Cháu thiếu… 8 triệu ạ.”

Hùng đặt cốc cà phê xuống, chậm rãi gật đầu. Ông không ngạc nhiên. Đây đã là lần thứ ba trong vòng hai tháng Bình An đến xin tiền vì concert. Ông biết rõ cô nghiện K-pop đến mức nào – điện thoại cô lúc nào cũng đầy ảnh idol, lịch concert được note chi chít, thậm chí còn thức khuya để săn vé. Ông cũng biết, cô không dám nói với bố mẹ vì sợ bị mắng.

“Ngồi xuống đi.” Hùng vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình.

Bình An do dự một giây rồi ngồi xuống, cách ông một khoảng vừa đủ để không chạm vào nhau. Cô cúi mặt, mái tóc dài xõa xuống che một bên má hồng hào. Khuôn mặt cô đẹp đến mức khiến Hùng phải nhìn trộm – đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, hàng mi cong, môi dày mọng tự nhiên, làn da trắng hồng không tì vết dưới ánh đèn phòng khách.

Hùng nghiêng người lấy ví da từ túi quần, rút ra một xấp tiền mới tinh. “Đây, 10 triệu. Đủ cho vé soundcheck và ăn uống luôn. Bác không muốn con phải thiếu thốn.”

Mắt Bình An sáng lên, cô vội vàng đưa tay nhận. “Cảm ơn bác nhiều lắm ạ! Cháu sẽ trả lại bác sớm nhất có thể, cháu hứa!”

Hùng mỉm cười, nhưng không buông tay ngay. Ngón tay ông khẽ siết lấy cổ tay cô, giữ lại. Bình An ngẩng lên, ngơ ngác. “Dạ… cái gì ạ?”

Hùng không trả lời ngay. Ông kéo nhẹ tay cô, khiến cô phải nghiêng người về phía ông. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp chỉ còn vài phân. Bình An cảm nhận được hơi thở ấm nóng của ông phả vào mặt mình. Tim cô đập thình thịch, không rõ vì sợ hay vì cái gì khác.

“Bác muốn hôn con một cái.” Giọng Hùng trầm xuống, gần như thì thầm. “Chỉ một cái thôi. Được không?”

Bình An cứng người. Cô chưa từng hôn ai, dù chỉ là nụ hôn má. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh sân khấu lấp lánh, tiếng nhạc dồn dập, những cô gái idol xinh đẹp đang vẫy tay chào fan. 8 triệu… vé soundcheck… gặp idol ngoài đời thật…

Cô khẽ gật đầu, mắt nhắm tịt lại.

Hùng mỉm cười, đưa tay nâng cằm cô lên. Ngón tay cái ông lướt nhẹ qua môi dưới của Bình An, cảm nhận độ mềm mại, đầy đặn. Rồi ông cúi xuống.

Nụ hôn đầu tiên không nhẹ nhàng như cô tưởng. Môi ông áp sát, mạnh mẽ, ép môi cô hé ra. Bình An giật mình, định đẩy ra nhưng tay ông đã vòng qua gáy cô, giữ chặt. Lưỡi ông luồn vào, quấn lấy lưỡi cô, mang theo vị cà phê đắng nhẹ. Bình An hoảng loạn, nhưng cơ thể lại không kháng cự. Cô để mặc ông khám phá khoang miệng mình.

Rồi, bất ngờ, Hùng ngậm lấy lưỡi cô, hút mạnh một cái. Bình An rên khẽ trong cổ họng. Ông nhả ra một ít nước bọt ấm nóng, đẩy vào miệng cô. Chất lỏng trơn nhẫy chảy xuống lưỡi cô, mang theo mùi đàn ông trưởng thành. Bình An nuốt theo phản xạ, cảm giác nhục nhã xen lẫn một thứ gì đó rất lạ – nóng ran từ bụng dưới lan ra.

Hùng rời môi cô, kéo một sợi nước bọt mảnh nối giữa hai người. Ông dùng ngón tay quệt nhẹ sợi nước đó, rồi đưa lên môi mình liếm. “Ngọt lắm, cháu gái của bác.”

Bình An ngồi im, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Cô cảm nhận rõ ràng giữa hai đùi mình đang tê dại. Cô xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, nhưng đồng thời… một cảm giác len lỏi, khó tả.

Hùng vuốt nhẹ tóc cô, giọng dịu dàng trở lại. “Đi concert vui nhé. Nhớ chụp ảnh gửi bác xem.”

Bình An gật đầu máy móc, cầm tiền đứng dậy. Chân cô hơi run khi bước ra cửa. Trên đường về nhà, cô không dám nhìn ai, chỉ cúi gằm mặt, hai tay siết chặt xấp tiền.

Về đến phòng, Bình An đóng sầm cửa, tựa lưng vào tường thở hổn hển. Cô cởi quần, rồi tụt quần lót xuống. Chiếc quần lót cotton màu hồng nhạt đã ướt sũng ở giữa, một vệt nước trong suốt loang rộng. Cô chạm tay vào, ngón tay dính nhớp nháp.

Bình An ngồi phịch xuống giường, hai tay ôm mặt.

1773392106122.png
 

Lê Nin

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 2:

Bình An sống trong căn nhà nhỏ hai tầng ngay cạnh nhà bác Hùng, chỉ cách một bức tường rào thấp và vài bụi chuối xanh um tùm. Nhà cô có ba phòng ngủ, nhưng từ khi bố mẹ đi công tác dài ngày ở miền Nam, căn nhà rộng thênh thang chỉ còn lại tiếng quạt trần kêu vo vo và tiếng bước chân nhẹ của chính cô. Bố mẹ gửi tiền hàng tháng đủ sống, nhưng họ bận rộn, ít khi gọi điện hỏi han. Bình An 18 tuổi, vừa đủ lớn để tự lo cho bản thân, nhưng cũng đủ trẻ để cảm thấy cô đơn mỗi khi đêm xuống.

Với vẻ đẹp khiến ai cũng phải ngoái nhìn – khuôn mặt baby face nhỏ nhắn, đôi mắt to long lanh mí rõ, hàng mi cong vút, mũi cao thanh tú, môi dày mọng tự nhiên, làn da trắng hồng mịn màng không tì vết – Bình An thường tự soi gương và mỉm cười hài lòng. Vòng một đầy đặn căng tròn, eo thon nhỏ, hông rộng vừa phải, cặp mông cong vểnh tạo nên đường cong hoàn hảo, khiến cô trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ chết người. Cô biết mình đẹp, và điều đó khiến cô tự tin hơn mỗi khi đi concert hay chụp ảnh đăng story.

Bác Hùng – người mà cả xóm vẫn gọi là “bác Hùng hàng xóm tốt bụng” – thường sang chơi. Ông không có gia đình riêng, vợ cũ đã ly hôn từ lâu, con cái thì theo mẹ đi nước ngoài. Ông sống một mình trong ngôi nhà sạch sẽ, gọn gàng, lúc nào cũng thơm mùi cà phê rang. Thi thoảng ông sang gõ cửa nhà Bình An, mang theo ít trái cây hoặc đồ ăn vặt, hỏi han cô ăn uống thế nào, học hành ra sao. Ban đầu Bình An chỉ thấy vui vì có người lớn trò chuyện, dần dần cô quen với sự hiện diện của ông. Thậm chí, có những buổi chiều mưa, ông sang ngồi xem phim cùng cô, hai người chia nhau hộp bim bim và cười đùa như bạn bè.

Hôm nay là một buổi chiều thứ Bảy oi bức. Bình An vừa tắm xong, mặc chiếc áo thun rộng thùng thình in hình nhóm NewJeans và chiếc quần short cotton mỏng, tóc còn ướt nhỏ giọt xuống vai. Cô đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, lướt điện thoại xem lại lịch concert, lòng thấp thỏm vì vé soundcheck vẫn chưa chắc chắn. Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

“Bình An ơi, bác sang chơi một lát được không?” Giọng bác Hùng quen thuộc.

Cô vội chạy ra mở cửa, nở nụ cười tươi rạng rỡ. “Dạ được chứ bác! Vào đi ạ, nhà cháu đang mát lắm.”

Hùng bước vào, tay xách một túi nhựa đựng vài quả xoài chín và hộp sữa chua. Ông mặc áo polo màu xanh navy, quần kaki, trông vẫn chỉn chu như mọi khi dù chỉ là đi hàng xóm. Ông thấp bé, chỉ ngang ngực Bình An khi cô đứng thẳng, nhưng ánh mắt ông luôn nhìn lên, chăm chú và đầy ý tứ.

Hai người ngồi xuống sofa. Bình An ngồi khoanh chân, ôm gối ôm, tóc ướt xõa xuống một bên vai. Hùng đặt túi đồ lên bàn, rồi quay sang nhìn cô. Ông không vội nói gì ngay, chỉ lặng lẽ ngắm.

Bình An nhận ra ánh mắt ấy. Cô hơi ngại, nhưng cũng không né tránh. Cô biết mình đẹp – da trắng hồng, mắt to long lanh, môi dày tự nhiên, và đặc biệt là thân hình nở nang dù mới 18 tuổi. Vòng một đầy đặn khiến áo thun căng phồng, eo thon nhỏ, cặp đùi mịn màng lộ ra dưới mép quần short. Cô từng nghe bạn bè khen, từng thấy trai cùng lớp nhìn trộm, và cô tự hào về điều đó. Nó khiến cô tự tin hơn khi đi concert, khi chụp ảnh đăng story.

“Bác nhìn gì mà chăm chú thế ạ?” Bình An cười khúc khích, giả vờ lườm ông.

Hùng mỉm cười, giọng trầm ấm. “Bác ngắm cháu thôi. Cháu lớn thật rồi, đẹp quá. Da trắng mịn, mắt sáng, tóc dài óng ả… Nhìn cháu là bác thấy vui cả ngày.”

Bình An đỏ mặt, cúi đầu nghịch mép áo. “Bác khen quá lời rồi. Cháu bình thường thôi mà.”

“Không đâu. Cháu đẹp nhất xóm này. Bác ở cạnh nhà mà ngày nào cũng thấy cháu đi học về, mặc đồng phục hay mặc đồ ở nhà… đều xinh hết. Đặc biệt là hôm nay, tóc ướt thế này, nhìn như hot girl idol ấy. Khuôn mặt cháu nhỏ nhắn, mắt to long lanh, môi dày mọng, da trắng hồng không tì vết… Body cháu thì… eo thon, ngực đầy, chân dài… Cháu mà đi thi hoa hậu chắc chắn top đầu.”

Lời khen của ông khiến Bình An ấm lòng. Cô ít được ai khen trực tiếp thế này, bố mẹ thì bận, bạn bè thì hay đùa giỡn. Cô ngẩng lên, cười rạng rỡ. “Thật hả bác? Cháu thích nghe bác khen lắm. Cháu tự chăm sóc da, tập thể dục nữa để body đẹp hơn.”

Hùng gật đầu, mắt lướt từ khuôn mặt xuống cổ, rồi dừng lại ở khe ngực lộ ra dưới cổ áo thun rộng. “Ừ, body cháu đẹp thật. Eo nhỏ, ngực đầy, chân dài… Cháu mà đi thi hoa hậu chắc chắn top đầu.”

Bình An cười lớn, nhưng tim đập nhanh hơn. Cô cảm nhận được ánh mắt ông không còn đơn thuần là ngắm nghía nữa. Nó mang theo một thứ gì đó nóng bỏng, khiến da cô nổi gai ốc. Nhưng cô không ghét. Ngược lại, cô thấy thích thú – cảm giác được ngưỡng mộ, được chú ý.

Hùng bất ngờ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải của Bình An đang đặt trên đùi. Ngón tay ông to, ấm, siết nhẹ. Bình An giật mình, nhưng không rút tay lại. Cô nhìn xuống bàn tay mình bị ông nắm, cảm giác lạ lẫm lan tỏa.

“Bác… bác làm gì vậy ạ?” Giọng cô nhỏ đi.

“Chỉ nắm tay thôi. Bác thấy cháu xinh quá, muốn gần cháu một chút.” Hùng nói chậm rãi, mắt vẫn nhìn thẳng vào mắt cô. “Con không thích à?”

Bình An cắn môi dưới. Cô ngại ngùng thật sự – mặt nóng bừng, tim đập thình thịch. Nhưng cô cũng không muốn làm ông phật ý. Bác Hùng tốt với cô lắm, lần nào cô cần gì ông cũng giúp, tiền concert cũng do ông cho. Nếu rút tay lại bây giờ, biết đâu ông buồn, ông không cho nữa thì sao?

Cô khẽ lắc đầu. “Dạ… không sao ạ. Cháu… cháu không ghét đâu.”

Hùng mỉm cười, siết tay chặt hơn một chút. Ngón cái ông vuốt nhẹ mu bàn tay cô, vòng tròn chậm rãi. Bình An cảm thấy da tay mình nóng lên dưới cái chạm ấy. Cô cố giữ giọng bình thường, hỏi vu vơ: “Bác… bác hay sang nhà cháu thế này, không sợ hàng xóm dị nghị à?”

Hùng cười khẽ. “Xóm này ai cũng biết bác coi cháu như con gái. Sang chơi bình thường mà. Với lại, bác thích sang đây. Ở nhà bác một mình buồn lắm.”

Bình An gật đầu, nhưng trong lòng cô đang rối bời. Bàn tay ông vẫn nắm chặt, và giờ ông còn kéo nhẹ, khiến cô phải nghiêng người về phía ông hơn. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài tấc. Cô ngửi thấy mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ người ông – mùi gỗ và cà phê, rất đàn ông.

“Cháu biết không,” Hùng thì thầm, “mỗi lần cháu cười, bác thấy cả thế giới sáng lên. Cháu đẹp thật sự, Bình An ạ. Đẹp từ trong ra ngoài.”

Lời khen ấy khiến Bình An ngượng đến mức muốn chui xuống gối. Nhưng đồng thời, một cảm giác tự hào dâng trào. Cô thích được khen, thích được chú ý. Cô khẽ cười, mắt long lanh. “Cảm ơn bác… Cháu cũng thích bác sang chơi. Có bác ở đây, cháu đỡ buồn.”

Hùng không nói gì nữa. Ông chỉ nắm tay cô chặt hơn, ngón tay đan xen vào kẽ tay cô. Bình An để mặc ông làm thế. Cô không dám rút tay, không dám nói gì. Cô sợ nếu từ chối, ông sẽ không vui, sẽ không giúp cô nữa. Và sâu thẳm, cô cũng… thích cảm giác này một chút. Cảm giác được một người đàn ông lớn tuổi, chững chạc nhìn mình với ánh mắt thèm muốn.

Hai người ngồi im lặng như vậy một lúc lâu. Bình An cảm nhận nhịp tim mình đập nhanh, hơi thở dồn dập. Giữa hai đùi cô lại bắt đầu có cảm giác ướt át quen thuộc – giống như lần trước khi ông hôn cô.

Cuối cùng, Hùng buông tay cô ra, vỗ nhẹ lên đầu gối cô như an ủi. “Thôi, bác về đây. Cháu nghỉ ngơi đi. Concert sắp tới nhớ chụp ảnh gửi bác nhé.”

Bình An gật đầu, đứng dậy tiễn ông ra cửa. Khi ông bước qua ngưỡng cửa, ông quay lại, nhìn cô lần nữa. “Cháu đẹp lắm. Đừng quên điều đó.”

Cửa đóng lại. Bình An tựa lưng vào cửa, thở hắt ra. Cô đưa tay lên chạm vào mu bàn tay – nơi ông vừa nắm. Da vẫn còn ấm.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo