Ngồi hóng ở xàm cũng lâu, nay tâm trạng quá nên mới lên đăng bài. Xin phép xưng tao cho nó thân thuộc.
T năm nay vừa qua 27, vừa mới chia tay người yêu hơn 2 năm. Cảm giác khó tả lắm, kiểu cả 2 cũng có vấn đề rồi, không còn mặn nồng như trước, gia đình tao cũng không ưng vì 2 đứa tứ hành xung nên thường xuyên gây áp lực lên tao. Giai đoạn vừa rồi 2,3 tháng bận quá không gặp mặt được và chính tao cũng cảm giác con bé nó dần dần né tránh tao hơn. Cuối cùng, gặp mặt hôm vừa rồi đi chơi và về bé nó kêu muốn dừng lại vì không còn cảm xúc gì cả.
Bé thuộc dạng người cũng ổn, không hẳn quá xinh, cao gần m7. Hai đứa lớn lên cùng nhau từ lúc con bé mới vào Đại học tới hiện tại, mọi thứ trôi qua quá nhiều kỉ niệm, có điều sau này tính cách em nó bồng bột quá làm tao dần sợ hãi nên bắt đầu xa cách, có hôm đòi tự tử, có hôm đòi giết tao. T cũng suy nghĩ tới kịch bản chia tay nhiều lần lắm rồi nhưng không nghĩ tới người chia tay cuối cùng lại là em nó.
Thật sự trong khoảng thời gian nửa năm nay tao không có nhiều cảm xúc lắm rồi nhưng chẳng hiểu sao khi lời chia tay nói ra xong tao mất ngủ nguyên 1 ngày, mọi thứ cứ flashback lại trong đầu tao từ lúc bắt đầu quen, cho tới những kỉ niệm lúc ở căn trọ thuê cho tới tao qua nhà hiện tại, từng góc phố, từng góc nhà, từng món quà tặng nhau, mà tao không thể nào ngăn chặn được. T cầm con gấu bông em tặng nhân dịp tốt nghiệp ThS, ảnh chụp photo booth mà nước mắt rơi lần đầu tiên sau rất nhiều năm, vì trước giờ tao là con người cực kì lí trí.
Tới ngày hôm nay, mọi thứ bắt đầu nguôi ngoai nhưng tao chả biết mình phải làm gì bây giờ. Ước gì bố mẹ còn trẻ 1 tí, ông bà 60 - 70 rồi nên không có nhiều thời gian cho tao bay nhảy. Mỗi lần về nhà nhìn bố mình yếu đi thấy kìm lòng không nổi. Cuộc sống tao xoay quanh quá nhiều thứ, 1 công việc fulltime làm remote ở nhà, tối thì đi dạy, đêm thì nghiên cứu để viết paper, cuối tuần lên lab làm việc và báo cáo, dăm ba tháng lại phải bay đi tham gia hội nghị. Thật sự tao chán ngấy cái cảnh đi lên app hẹn hò quẹt toàn mấy đứa câu đầu, câu thứ 2 là đòi cái này cái kia rồi, cảm giác rẻ tiền thật. Còn môi trường làm việc thì ở nhà cả ngày nên cực kì nhạt nhẽo, ít mối quan hệ.
Về phần tao, cao m75 - 70kg, mặt tiền sáng sủa là con một trong gia đình và có mức thu nhập tạm ổn khoảng 30tr vì còn đang trong giai đoạn học Nghiên cứu sinh (1 ngành STEM đang hot, được đầu tư từ nguồn nhà nước rất nhiều), định hướng làm giảng viên. Bố mẹ cho 1 căn 2pn ở Vinhomes Bình Thạnh ~ 11 tỷ. Ở quê ông bà cũng ở biệt thự, quản lý 2 cơ sở trường mẫu giáo tư thục. Tính ra tổng tài sản để lại cho tao khá lớn, bán giá đất không tính cơ ngơi thì cũng ngót nghét 30 tỷ. T muốn tìm 1 đứa có ngoại hình ổn và thương tao thật lòng, có khả năng quản lý chi tiêu chứ không phải chưa gì đã tiền tiền bạc bạc, cơ đồ của bố mẹ tao cày từ thời làm nông, đan len sau giải phóng tới giờ (ai ở miền trong sau giải phóng là hiểu nhà có lí lịch xấu thì phải nỗ lực gấp 10 20 lần người khác), tao cần phải có trách nhiệm với nó. Chưa kể đến học tới Tiến sĩ rồi nên thật sự bị khó giao tiếp với mấy đứa nhỏ quá ấy, không phải chê gì nhưng kiểu như những cái mình nói nó không hiểu nên riết không muốn nói nữa. Học cao càng kén là như vậy phải không nhỉ?
Thực sự ở tuổi 27, những cái tao đang có, tao biết khá nhiều người mong muốn. Nhưng tao không thể tìm được 1 người đúng gu về ngoại hình, đồng điệu về mặt tâm hồn, có thể hiểu những gì tao muốn nói, biết chăm lo cho gia đình và hỗ trợ tao trong công việc vì sau này tao phải đi nước ngoài theo diện trao đổi để học hỏi liên tục.
T năm nay vừa qua 27, vừa mới chia tay người yêu hơn 2 năm. Cảm giác khó tả lắm, kiểu cả 2 cũng có vấn đề rồi, không còn mặn nồng như trước, gia đình tao cũng không ưng vì 2 đứa tứ hành xung nên thường xuyên gây áp lực lên tao. Giai đoạn vừa rồi 2,3 tháng bận quá không gặp mặt được và chính tao cũng cảm giác con bé nó dần dần né tránh tao hơn. Cuối cùng, gặp mặt hôm vừa rồi đi chơi và về bé nó kêu muốn dừng lại vì không còn cảm xúc gì cả.
Bé thuộc dạng người cũng ổn, không hẳn quá xinh, cao gần m7. Hai đứa lớn lên cùng nhau từ lúc con bé mới vào Đại học tới hiện tại, mọi thứ trôi qua quá nhiều kỉ niệm, có điều sau này tính cách em nó bồng bột quá làm tao dần sợ hãi nên bắt đầu xa cách, có hôm đòi tự tử, có hôm đòi giết tao. T cũng suy nghĩ tới kịch bản chia tay nhiều lần lắm rồi nhưng không nghĩ tới người chia tay cuối cùng lại là em nó.
Thật sự trong khoảng thời gian nửa năm nay tao không có nhiều cảm xúc lắm rồi nhưng chẳng hiểu sao khi lời chia tay nói ra xong tao mất ngủ nguyên 1 ngày, mọi thứ cứ flashback lại trong đầu tao từ lúc bắt đầu quen, cho tới những kỉ niệm lúc ở căn trọ thuê cho tới tao qua nhà hiện tại, từng góc phố, từng góc nhà, từng món quà tặng nhau, mà tao không thể nào ngăn chặn được. T cầm con gấu bông em tặng nhân dịp tốt nghiệp ThS, ảnh chụp photo booth mà nước mắt rơi lần đầu tiên sau rất nhiều năm, vì trước giờ tao là con người cực kì lí trí.
Tới ngày hôm nay, mọi thứ bắt đầu nguôi ngoai nhưng tao chả biết mình phải làm gì bây giờ. Ước gì bố mẹ còn trẻ 1 tí, ông bà 60 - 70 rồi nên không có nhiều thời gian cho tao bay nhảy. Mỗi lần về nhà nhìn bố mình yếu đi thấy kìm lòng không nổi. Cuộc sống tao xoay quanh quá nhiều thứ, 1 công việc fulltime làm remote ở nhà, tối thì đi dạy, đêm thì nghiên cứu để viết paper, cuối tuần lên lab làm việc và báo cáo, dăm ba tháng lại phải bay đi tham gia hội nghị. Thật sự tao chán ngấy cái cảnh đi lên app hẹn hò quẹt toàn mấy đứa câu đầu, câu thứ 2 là đòi cái này cái kia rồi, cảm giác rẻ tiền thật. Còn môi trường làm việc thì ở nhà cả ngày nên cực kì nhạt nhẽo, ít mối quan hệ.
Về phần tao, cao m75 - 70kg, mặt tiền sáng sủa là con một trong gia đình và có mức thu nhập tạm ổn khoảng 30tr vì còn đang trong giai đoạn học Nghiên cứu sinh (1 ngành STEM đang hot, được đầu tư từ nguồn nhà nước rất nhiều), định hướng làm giảng viên. Bố mẹ cho 1 căn 2pn ở Vinhomes Bình Thạnh ~ 11 tỷ. Ở quê ông bà cũng ở biệt thự, quản lý 2 cơ sở trường mẫu giáo tư thục. Tính ra tổng tài sản để lại cho tao khá lớn, bán giá đất không tính cơ ngơi thì cũng ngót nghét 30 tỷ. T muốn tìm 1 đứa có ngoại hình ổn và thương tao thật lòng, có khả năng quản lý chi tiêu chứ không phải chưa gì đã tiền tiền bạc bạc, cơ đồ của bố mẹ tao cày từ thời làm nông, đan len sau giải phóng tới giờ (ai ở miền trong sau giải phóng là hiểu nhà có lí lịch xấu thì phải nỗ lực gấp 10 20 lần người khác), tao cần phải có trách nhiệm với nó. Chưa kể đến học tới Tiến sĩ rồi nên thật sự bị khó giao tiếp với mấy đứa nhỏ quá ấy, không phải chê gì nhưng kiểu như những cái mình nói nó không hiểu nên riết không muốn nói nữa. Học cao càng kén là như vậy phải không nhỉ?
Thực sự ở tuổi 27, những cái tao đang có, tao biết khá nhiều người mong muốn. Nhưng tao không thể tìm được 1 người đúng gu về ngoại hình, đồng điệu về mặt tâm hồn, có thể hiểu những gì tao muốn nói, biết chăm lo cho gia đình và hỗ trợ tao trong công việc vì sau này tao phải đi nước ngoài theo diện trao đổi để học hỏi liên tục.




. Dài dòng văn tự vkl. Tâm với chả sự
.