Vũ Thị Kim Dung
Yếu sinh lý
Phần 1 :
“Mẹ, con đi đây.
”Một thiếu niên đứng giữa trận pháp truyền tống, vẫy tay chào tạm biệt người phụ nữ đẹp tuyệt trần.
Cậu ta tuấn tú xuất chúng, khí chất hơn người, đúng kiểu “mặt như ngọc, công tử thế vô song”.Còn người phụ nữ kia mặc bộ y phục thường ngày rộng thùng thình, nhưng quần áo chẳng chỉnh tề chút nào. Áo trượt xuống tận vai, để lộ ra cặp ngực đồ sộ trắng nõn như tuyết, dưới ánh nắng lấp lánh tia sáng chói mắt.
Thiếu Phụ đẹp đến mức khiến người ta nghĩ tới một trái cây chín mọng, ngọt ngào và đầy nhựa sống: mày liễu, mắt hạnh, miệng anh đào, ngực căng mọng, eo con kiến, mông đào mật – một mỹ phụ nhân đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cung Tiêu Nguyệt bước tới, đưa tay vuốt nhẹ má con trai, dặn dò:“Thiên nhi, lần này lão tổ trong triều suy tính ra, hạ giới sắp xuất hiện một cơ duyên liên quan tới Tổ Long. Dù không hiểu sao thứ tốt như vậy lại rơi vào cái nơi man di này, nhưng con nhất định phải giành lấy. Với con mà nói, nó quan trọng cực kỳ. Mẹ đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi rồi, con về nhanh nhé.
”Tần Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của mẹ, một tay vòng qua eo thon, kéo bà sát vào lòng, cười gian:“Tối qua mới cho mẹ no nê xong, sao nào? Mới xa con có tí đã thấy trống vắng rồi hả?”Cung Tiêu Nguyệt chẳng hề kháng cự cái cử chỉ vô lễ của con trai, thậm chí còn chủ động ép cặp ngực khủng vào ngực cậu, giọng điệu nửa trách móc nửa nũng nịu:“Mẹ mới chẳng nhớ cái thằng oắt con này đâu.
Con không ở đây mẹ còn được nghỉ ngơi vài ngày, xử lý chút việc triều chính. Từ ngày con về, mẹ nghỉ triều cả tháng trời, suốt ngày nằm ì trên giường chẳng buồn dậy. Cứ thế này nữa thì đám đại thần kia sắp dâng sớ chết lên mất. ”Tần Thiên bắt đầu không thành thật, bàn tay quấy rối khắp người mẹ, tận hưởng cơ thể hoàn mỹ ấy. Cậu nâng cằm mẹ lên, cười khẩy:“Bọn chúng nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ, Thiên Ngân đế quốc uy nghiêm lẫm liệt, vị nữ đế lạnh lùng kia lại là một dâm phụ loạn luân với chính con trai mình chứ? Haha.
”“Hừ~ Còn dám nói, chẳng phải tại cái thằng oắt này làm mẹ thành ra thế này sao.”Cung Tiêu Nguyệt liếc con trai một cái đầy yêu chiều, đưa tay gỡ móng vuốt đang bóp mông mình ra, nhẹ nhàng đẩy cậu, rồi kéo áo lên chỉnh lại:“Thôi đừng giỡn nữa, đi nhanh đi. Chưa gì đã đòi ở lại chơi tiếp à? Với thân phận của con, hạ giới toàn là đồ chơi của con thôi. Thấy cô nào ưng ý thì cứ mang về, làm thiếp, làm thị nữ gì đó cũng được.
”“Mẹ mới là người phụ nữ đẹp nhất trên đời. Có mẹ rồi, mấy cô gái khác làm sao lọt nổi mắt con chứ?
”Nghe con trai khen, Cung Tiêu Nguyệt vui ra mặt, che miệng cười khẽ:“Miệng lưỡi ngọt như mật. Mẹ tốt xấu gì cũng là mẹ con, đừng có giống cái thằng cha vô dụng của con.”Người mà bà gọi là “cha vô dụng” chính là gia chủ tiên cổ Tần tộc – Tần Hoàng, kẻ được xưng tụng vô địch đồng giai, áp chế cả một thời đại, khiến bao thiên kiêu phải nghẹt thở.
Nhiều năm trước vì một sự kiện, Tần Hoàng và Cung Tiêu Nguyệt trở mặt thành thù, hầu như chẳng còn liên hệ. Thỉnh thoảng bà chỉ nghe con trai kể lại vài câu về tình hình của ông ta.“Thôi mẹ, con đi đây.”“Ừ, đi đường cẩn thận. Mẹ đã bảo Ảnh Cơ theo bảo vệ con rồi.”Tần Thiên liếc nhìn cái bóng của mình một cái, chẳng nói gì thêm. Cậu trao cho mẹ một nụ hôn dài thật sâu, rồi bước vào trận pháp truyền tống, hóa thành một vệt sáng, biến mất trước mặt mỹ phụ.
Cung Tiêu Nguyệt má ửng hồng, đưa tay luồn vào trong váy sờ một cái, rút ra ngón tay ướt đẫm, khẽ thở dài:“Thằng oắt này, chỉ biết bắt nạt mẹ…”Nói thì nói vậy, nhưng khóe miệng lại cong lên nụ cười. Thực ra ngay từ lúc bị con vuốt ve rồi hôn lưỡi cuối cùng, bà đã ướt nhẹp từ lâu, chỉ cố nhịn thôi. Nếu không nhịn, chắc Tần Thiên lại chẳng đi được đâu.
Bà vung tay, y phục thường ngày lập tức biến thành bảo bào đỏ thẫm thêu nhật nguyệt sơn hà, bách điểu triều phượng, uy nghiêm lẫm liệt. Miện quan đội lên đầu, khí thế hoàng đế bùng nổ, khoảnh khắc ấy, Cung Tiêu Nguyệt trở lại là vị nữ đế khiến thiên hạ khiếp sợ, một cơn thịnh nộ có thể khiến máu chảy thành sông, chúa tể hàng tỷ sinh linh.“Thượng triều!”Giọng nói như tiếng phượng hót vang vọng khắp Thiên Ngân đế quốc. Các đại thần nghe thấy, kẻ thì nước mắt giàn giụa, kẻ vội vàng lên ngựa lao về hoàng cung. Có vị đang “ân ái” với phu nhân, nghe tiếng “thượng triều” thì lập tức… bặt vô thanh, vội vã chạy thẳng tới cung.
Đã bao ngày nữ đế nghỉ triều, chẳng màng quốc sự, khiến đám đại thần oán thán ngút trời, tấu chương chất thành đống trong nhà.Nước không thể một ngày vô quân. Cung Tiêu Nguyệt thì ngược lại, bà trực tiếp “bãi công”, một lòng ở trong cung cùng con trai hoan lạc, hầu hạ “con cưng”. Thiên Ngân đế quốc, quốc gia đại sự gì chứ, trước “côn thịt” của con trai bà, tất cả đều là cát bụi.…
Hạ giới – Thiên Kiếm Thánh Địa.Tại quảng trường Thiên Kiếm Thánh khổng lồ, hơn vạn đệ tử toàn Thánh Địa tập trung đông đủ. Ở trung tâm quảng trường là tông chủ, các trưởng lão, thậm chí vài vị lão tổ khí huyết đã suy tàn cũng phá quan mà ra, đứng chờ nghiêm trang.Đệ tử bình thường chưa từng thấy cảnh này bao giờ, ai nấy đều tò mò: Rốt cuộc là đại nhân vật gì mới khiến cả lão tổ cũng phải xuất quan nghênh đón thế này?Thiên Kiếm Thánh Địa ở Thiên Thương giới đã là thế lực đỉnh cao, bình thường lão tổ của các thế lực khác tới cũng chẳng được đãi ngộ thế này.
Đúng lúc ấy, một vị lão tổ đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt, khẽ nói:“Đến rồi.”Lời vừa dứt, một cột sáng thất thải từ trên trời giáng xuống. Lực xung kích khủng khiếp khiến nhiều đệ tử suýt ngã nhào, người tu vi thấp thậm chí đứng không vững.Thánh chủ Thiên Kiếm nhíu mày, linh lực bùng phát, nâng những đệ tử ngã dậy, quát lớn:“Đứng vững hết cho ta! Thế này còn ra thể thống gì!”Cột sáng tan đi, trên không trung quảng trường xuất hiện một thiếu niên áo trắng. Bạch y phiêu đãng, đón gió tung bay, lá bay qua chẳng dính thân. Mi tâm hơi nhíu, khóe môi mang nụ cười nhàn nhạt đầy ý vị.“Trời ơi… Trên đời làm sao có nam nhân đẹp đến mức này chứ?”“Quá đẹp trai… đẹp trai đến mức chân em khép không lại luôn…”“Công tử thế vô song, mạch thượng nhân như ngọc… Đúng là sinh ra để dùng từ này mô tả mà!
”Tần Thiên vừa xuất hiện đã khiến nữ đệ tử Thiên Kiếm Thánh Địa phát cuồng. So với cậu, các sư huynh sư đệ trong Thánh Địa bỗng chốc trở thành “cá thối tôm rữa”.Cảnh này làm đám nam đệ tử há hốc mồm, cằm suýt rơi xuống đất. Những sư tỷ sư muội ngày thường cao lãnh giờ lại như kỹ nữ lầu xanh, trước mặt một nam nhân xa lạ mà xuân tình ý động, đưa mắt đưa tình.
Một vị lão tổ bước tới trước mặt Tần Thiên, hành lễ cung kính, lớn tiếng:“Cung nghênh công tử đại giá quang lâm Thiên Kiếm Thánh Địa chúng ta! Thánh Địa vô cùng vinh hạnh!”Lời vừa dứt, cả quảng trường im phăng phắc. Vị lão tổ này nhiều người chưa từng gặp mặt, nhưng ai cũng từng thấy họa tượng của ông ở cung phụng điện – lão tổ cổ xưa nhất, bối phận cao nhất của Thiên Kiếm Thánh Địa!Cả đám đệ tử lại càng kinh hãi, suy đoán thân phận Tần Thiên càng thêm khủng khiếp.
Tần Thiên liếc nhìn lão giả, nhàn nhạt nói:“Ngươi khí huyết khô kiệt, nằm yên trong quan tài thì còn sống được vài tháng. Cưỡng ép xuất quan thế này, chắc chỉ còn vài ngày là tắt thở. Đáng không?”Thiên Kiếm lão tổ cúi đầu, không dám ngẩng lên:“Được tự mình nghênh đón công tử, thiếu sống vài ngày cũng đáng.”“Vỗ mông ngựa cũng khá đấy.” Tần Thiên cười không cười.
Thiên Kiếm lão tổ vội vàng thanh minh:“Công tử… tiểu lão mỗi câu đều là thật lòng, tuyệt không có ý nịnh bợ!”“Thôi được, ta cũng chẳng phải ác quỷ ăn thịt người. Cái này thưởng cho ngươi.”Tần Thiên lấy ra một viên đan dược màu vàng kim ném qua. Thiên Kiếm lão tổ nhận lấy, mặt đầy nghi hoặc – với kiến thức của ông cũng chẳng nhận ra đây là đan gì.“Long Nguyên Đan. Ngươi nuốt vào có thể đột phá Hóa Hồn cảnh, đủ để ngươi sống thêm cả đời.”Đan dược từ Đại Thiên Đạo vực, hạ giới man di sao nhận ra được.
Nghe nói có thể đột phá Hóa Hồn, đôi mắt đục ngầu của lão tổ lập tức sáng rực, hai tay run run nâng viên đan.“Tiểu lão tạ ơn công tử!”Ông định quỳ xuống, nhưng bị Tần Thiên đưa tay đỡ lấy.“Ngươi tuổi cao, trước mặt bao đồ tử đồ tôn, đại lễ này miễn đi.”“Tốt… tốt lắm…”
Thiên Kiếm lão tổ cảm kích nhìn Tần Thiên.Đám đệ tử đứng xa không nghe được nội dung cuộc nói chuyện, nhưng nhìn lão tổ cổ xưa nhất, cường đại nhất của Thánh Địa lại gật gù, cúi đầu, suýt quỳ trước thiếu niên kia, ai nấy đều khiếp sợ, trong lòng sinh ra sự kính sợ tột độ với thân phận của Tần Thiên.Lúc này Thánh chủ bước lên, cung kính bẩm:“Công tử, Thiên Kiếm Thánh Địa toàn thể đệ tử cộng 17.231 người, đồng loạt nghênh đón công tử.
”Tần Thiên tùy ý nói:“17.231 người? Sao ta thấy ở đây chỉ có 17.230 thôi?”Thánh chủ thân hình chấn động, sắc mặt thoáng hoảng loạn. Thiên Kiếm lão tổ bên cạnh cũng biến sắc. Họ đã nhận thông tri từ thượng giới từ mấy ngày trước, nghiêm lệnh toàn thể đệ tử phải có mặt đông đủ. Vậy mà vẫn thiếu một người!Thiên Kiếm lão tổ lập tức thả thần thức quét qua, quả nhiên… chỉ có 17.230 người.
Tần Thiên nhàn nhạt nói tiếp:“Thôi, trước dẫn ta tới hành cung nghỉ ngơi. Ta hơi mệt.”“Vâng! Công tử mời theo ta!”Thánh chủ và lão tổ vội vàng dẫn Tần Thiên về phía hành cung xa hoa nhất Thánh Địa.
Nhìn bóng lưng cậu biến mất, hai người mới thở phào.Thiên Kiếm lão tổ lúc này mới thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh nhìn Thánh chủ:“Chuyện gì xảy ra? Sao lại thiếu một người!”Thánh chủ lau mồ hôi trán:“Ta… ta cũng không biết. Ta đã dặn dò kỹ càng rồi mà…”“Hừ, may mà công tử chưa truy cứu. Nếu công tử nổi giận, cả Thiên Kiếm Thánh Địa chúng ta đều tiêu đời. Lần sau không được để xảy ra chuyện tương tự nữa. Ta đi bế quan đây. Nhớ kỹ: Dù công tử bảo ngươi chết, ngươi cũng phải chết không do dự trước mặt công tử! Hiểu chưa?”“Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi!”Đợi mọi người đi hết, trên mặt Thiên Kiếm Thánh chủ hiện lên tia giận dữ:“Người đâu! Đi điều tra ngay cho ta! Ta muốn biết rốt cuộc là ai dám không đến!”…Trong hành cung, Tần Thiên ngồi trên ghế dài bọc da thú, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn.
“Ra đây.”
“Mẹ, con đi đây.
”Một thiếu niên đứng giữa trận pháp truyền tống, vẫy tay chào tạm biệt người phụ nữ đẹp tuyệt trần.
Cậu ta tuấn tú xuất chúng, khí chất hơn người, đúng kiểu “mặt như ngọc, công tử thế vô song”.Còn người phụ nữ kia mặc bộ y phục thường ngày rộng thùng thình, nhưng quần áo chẳng chỉnh tề chút nào. Áo trượt xuống tận vai, để lộ ra cặp ngực đồ sộ trắng nõn như tuyết, dưới ánh nắng lấp lánh tia sáng chói mắt.
Thiếu Phụ đẹp đến mức khiến người ta nghĩ tới một trái cây chín mọng, ngọt ngào và đầy nhựa sống: mày liễu, mắt hạnh, miệng anh đào, ngực căng mọng, eo con kiến, mông đào mật – một mỹ phụ nhân đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cung Tiêu Nguyệt bước tới, đưa tay vuốt nhẹ má con trai, dặn dò:“Thiên nhi, lần này lão tổ trong triều suy tính ra, hạ giới sắp xuất hiện một cơ duyên liên quan tới Tổ Long. Dù không hiểu sao thứ tốt như vậy lại rơi vào cái nơi man di này, nhưng con nhất định phải giành lấy. Với con mà nói, nó quan trọng cực kỳ. Mẹ đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi rồi, con về nhanh nhé.
”Tần Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của mẹ, một tay vòng qua eo thon, kéo bà sát vào lòng, cười gian:“Tối qua mới cho mẹ no nê xong, sao nào? Mới xa con có tí đã thấy trống vắng rồi hả?”Cung Tiêu Nguyệt chẳng hề kháng cự cái cử chỉ vô lễ của con trai, thậm chí còn chủ động ép cặp ngực khủng vào ngực cậu, giọng điệu nửa trách móc nửa nũng nịu:“Mẹ mới chẳng nhớ cái thằng oắt con này đâu.
Con không ở đây mẹ còn được nghỉ ngơi vài ngày, xử lý chút việc triều chính. Từ ngày con về, mẹ nghỉ triều cả tháng trời, suốt ngày nằm ì trên giường chẳng buồn dậy. Cứ thế này nữa thì đám đại thần kia sắp dâng sớ chết lên mất. ”Tần Thiên bắt đầu không thành thật, bàn tay quấy rối khắp người mẹ, tận hưởng cơ thể hoàn mỹ ấy. Cậu nâng cằm mẹ lên, cười khẩy:“Bọn chúng nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ, Thiên Ngân đế quốc uy nghiêm lẫm liệt, vị nữ đế lạnh lùng kia lại là một dâm phụ loạn luân với chính con trai mình chứ? Haha.
”“Hừ~ Còn dám nói, chẳng phải tại cái thằng oắt này làm mẹ thành ra thế này sao.”Cung Tiêu Nguyệt liếc con trai một cái đầy yêu chiều, đưa tay gỡ móng vuốt đang bóp mông mình ra, nhẹ nhàng đẩy cậu, rồi kéo áo lên chỉnh lại:“Thôi đừng giỡn nữa, đi nhanh đi. Chưa gì đã đòi ở lại chơi tiếp à? Với thân phận của con, hạ giới toàn là đồ chơi của con thôi. Thấy cô nào ưng ý thì cứ mang về, làm thiếp, làm thị nữ gì đó cũng được.
”“Mẹ mới là người phụ nữ đẹp nhất trên đời. Có mẹ rồi, mấy cô gái khác làm sao lọt nổi mắt con chứ?
”Nghe con trai khen, Cung Tiêu Nguyệt vui ra mặt, che miệng cười khẽ:“Miệng lưỡi ngọt như mật. Mẹ tốt xấu gì cũng là mẹ con, đừng có giống cái thằng cha vô dụng của con.”Người mà bà gọi là “cha vô dụng” chính là gia chủ tiên cổ Tần tộc – Tần Hoàng, kẻ được xưng tụng vô địch đồng giai, áp chế cả một thời đại, khiến bao thiên kiêu phải nghẹt thở.
Nhiều năm trước vì một sự kiện, Tần Hoàng và Cung Tiêu Nguyệt trở mặt thành thù, hầu như chẳng còn liên hệ. Thỉnh thoảng bà chỉ nghe con trai kể lại vài câu về tình hình của ông ta.“Thôi mẹ, con đi đây.”“Ừ, đi đường cẩn thận. Mẹ đã bảo Ảnh Cơ theo bảo vệ con rồi.”Tần Thiên liếc nhìn cái bóng của mình một cái, chẳng nói gì thêm. Cậu trao cho mẹ một nụ hôn dài thật sâu, rồi bước vào trận pháp truyền tống, hóa thành một vệt sáng, biến mất trước mặt mỹ phụ.
Cung Tiêu Nguyệt má ửng hồng, đưa tay luồn vào trong váy sờ một cái, rút ra ngón tay ướt đẫm, khẽ thở dài:“Thằng oắt này, chỉ biết bắt nạt mẹ…”Nói thì nói vậy, nhưng khóe miệng lại cong lên nụ cười. Thực ra ngay từ lúc bị con vuốt ve rồi hôn lưỡi cuối cùng, bà đã ướt nhẹp từ lâu, chỉ cố nhịn thôi. Nếu không nhịn, chắc Tần Thiên lại chẳng đi được đâu.
Bà vung tay, y phục thường ngày lập tức biến thành bảo bào đỏ thẫm thêu nhật nguyệt sơn hà, bách điểu triều phượng, uy nghiêm lẫm liệt. Miện quan đội lên đầu, khí thế hoàng đế bùng nổ, khoảnh khắc ấy, Cung Tiêu Nguyệt trở lại là vị nữ đế khiến thiên hạ khiếp sợ, một cơn thịnh nộ có thể khiến máu chảy thành sông, chúa tể hàng tỷ sinh linh.“Thượng triều!”Giọng nói như tiếng phượng hót vang vọng khắp Thiên Ngân đế quốc. Các đại thần nghe thấy, kẻ thì nước mắt giàn giụa, kẻ vội vàng lên ngựa lao về hoàng cung. Có vị đang “ân ái” với phu nhân, nghe tiếng “thượng triều” thì lập tức… bặt vô thanh, vội vã chạy thẳng tới cung.
Đã bao ngày nữ đế nghỉ triều, chẳng màng quốc sự, khiến đám đại thần oán thán ngút trời, tấu chương chất thành đống trong nhà.Nước không thể một ngày vô quân. Cung Tiêu Nguyệt thì ngược lại, bà trực tiếp “bãi công”, một lòng ở trong cung cùng con trai hoan lạc, hầu hạ “con cưng”. Thiên Ngân đế quốc, quốc gia đại sự gì chứ, trước “côn thịt” của con trai bà, tất cả đều là cát bụi.…
Hạ giới – Thiên Kiếm Thánh Địa.Tại quảng trường Thiên Kiếm Thánh khổng lồ, hơn vạn đệ tử toàn Thánh Địa tập trung đông đủ. Ở trung tâm quảng trường là tông chủ, các trưởng lão, thậm chí vài vị lão tổ khí huyết đã suy tàn cũng phá quan mà ra, đứng chờ nghiêm trang.Đệ tử bình thường chưa từng thấy cảnh này bao giờ, ai nấy đều tò mò: Rốt cuộc là đại nhân vật gì mới khiến cả lão tổ cũng phải xuất quan nghênh đón thế này?Thiên Kiếm Thánh Địa ở Thiên Thương giới đã là thế lực đỉnh cao, bình thường lão tổ của các thế lực khác tới cũng chẳng được đãi ngộ thế này.
Đúng lúc ấy, một vị lão tổ đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt, khẽ nói:“Đến rồi.”Lời vừa dứt, một cột sáng thất thải từ trên trời giáng xuống. Lực xung kích khủng khiếp khiến nhiều đệ tử suýt ngã nhào, người tu vi thấp thậm chí đứng không vững.Thánh chủ Thiên Kiếm nhíu mày, linh lực bùng phát, nâng những đệ tử ngã dậy, quát lớn:“Đứng vững hết cho ta! Thế này còn ra thể thống gì!”Cột sáng tan đi, trên không trung quảng trường xuất hiện một thiếu niên áo trắng. Bạch y phiêu đãng, đón gió tung bay, lá bay qua chẳng dính thân. Mi tâm hơi nhíu, khóe môi mang nụ cười nhàn nhạt đầy ý vị.“Trời ơi… Trên đời làm sao có nam nhân đẹp đến mức này chứ?”“Quá đẹp trai… đẹp trai đến mức chân em khép không lại luôn…”“Công tử thế vô song, mạch thượng nhân như ngọc… Đúng là sinh ra để dùng từ này mô tả mà!
”Tần Thiên vừa xuất hiện đã khiến nữ đệ tử Thiên Kiếm Thánh Địa phát cuồng. So với cậu, các sư huynh sư đệ trong Thánh Địa bỗng chốc trở thành “cá thối tôm rữa”.Cảnh này làm đám nam đệ tử há hốc mồm, cằm suýt rơi xuống đất. Những sư tỷ sư muội ngày thường cao lãnh giờ lại như kỹ nữ lầu xanh, trước mặt một nam nhân xa lạ mà xuân tình ý động, đưa mắt đưa tình.
Một vị lão tổ bước tới trước mặt Tần Thiên, hành lễ cung kính, lớn tiếng:“Cung nghênh công tử đại giá quang lâm Thiên Kiếm Thánh Địa chúng ta! Thánh Địa vô cùng vinh hạnh!”Lời vừa dứt, cả quảng trường im phăng phắc. Vị lão tổ này nhiều người chưa từng gặp mặt, nhưng ai cũng từng thấy họa tượng của ông ở cung phụng điện – lão tổ cổ xưa nhất, bối phận cao nhất của Thiên Kiếm Thánh Địa!Cả đám đệ tử lại càng kinh hãi, suy đoán thân phận Tần Thiên càng thêm khủng khiếp.
Tần Thiên liếc nhìn lão giả, nhàn nhạt nói:“Ngươi khí huyết khô kiệt, nằm yên trong quan tài thì còn sống được vài tháng. Cưỡng ép xuất quan thế này, chắc chỉ còn vài ngày là tắt thở. Đáng không?”Thiên Kiếm lão tổ cúi đầu, không dám ngẩng lên:“Được tự mình nghênh đón công tử, thiếu sống vài ngày cũng đáng.”“Vỗ mông ngựa cũng khá đấy.” Tần Thiên cười không cười.
Thiên Kiếm lão tổ vội vàng thanh minh:“Công tử… tiểu lão mỗi câu đều là thật lòng, tuyệt không có ý nịnh bợ!”“Thôi được, ta cũng chẳng phải ác quỷ ăn thịt người. Cái này thưởng cho ngươi.”Tần Thiên lấy ra một viên đan dược màu vàng kim ném qua. Thiên Kiếm lão tổ nhận lấy, mặt đầy nghi hoặc – với kiến thức của ông cũng chẳng nhận ra đây là đan gì.“Long Nguyên Đan. Ngươi nuốt vào có thể đột phá Hóa Hồn cảnh, đủ để ngươi sống thêm cả đời.”Đan dược từ Đại Thiên Đạo vực, hạ giới man di sao nhận ra được.
Nghe nói có thể đột phá Hóa Hồn, đôi mắt đục ngầu của lão tổ lập tức sáng rực, hai tay run run nâng viên đan.“Tiểu lão tạ ơn công tử!”Ông định quỳ xuống, nhưng bị Tần Thiên đưa tay đỡ lấy.“Ngươi tuổi cao, trước mặt bao đồ tử đồ tôn, đại lễ này miễn đi.”“Tốt… tốt lắm…”
Thiên Kiếm lão tổ cảm kích nhìn Tần Thiên.Đám đệ tử đứng xa không nghe được nội dung cuộc nói chuyện, nhưng nhìn lão tổ cổ xưa nhất, cường đại nhất của Thánh Địa lại gật gù, cúi đầu, suýt quỳ trước thiếu niên kia, ai nấy đều khiếp sợ, trong lòng sinh ra sự kính sợ tột độ với thân phận của Tần Thiên.Lúc này Thánh chủ bước lên, cung kính bẩm:“Công tử, Thiên Kiếm Thánh Địa toàn thể đệ tử cộng 17.231 người, đồng loạt nghênh đón công tử.
”Tần Thiên tùy ý nói:“17.231 người? Sao ta thấy ở đây chỉ có 17.230 thôi?”Thánh chủ thân hình chấn động, sắc mặt thoáng hoảng loạn. Thiên Kiếm lão tổ bên cạnh cũng biến sắc. Họ đã nhận thông tri từ thượng giới từ mấy ngày trước, nghiêm lệnh toàn thể đệ tử phải có mặt đông đủ. Vậy mà vẫn thiếu một người!Thiên Kiếm lão tổ lập tức thả thần thức quét qua, quả nhiên… chỉ có 17.230 người.
Tần Thiên nhàn nhạt nói tiếp:“Thôi, trước dẫn ta tới hành cung nghỉ ngơi. Ta hơi mệt.”“Vâng! Công tử mời theo ta!”Thánh chủ và lão tổ vội vàng dẫn Tần Thiên về phía hành cung xa hoa nhất Thánh Địa.
Nhìn bóng lưng cậu biến mất, hai người mới thở phào.Thiên Kiếm lão tổ lúc này mới thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh nhìn Thánh chủ:“Chuyện gì xảy ra? Sao lại thiếu một người!”Thánh chủ lau mồ hôi trán:“Ta… ta cũng không biết. Ta đã dặn dò kỹ càng rồi mà…”“Hừ, may mà công tử chưa truy cứu. Nếu công tử nổi giận, cả Thiên Kiếm Thánh Địa chúng ta đều tiêu đời. Lần sau không được để xảy ra chuyện tương tự nữa. Ta đi bế quan đây. Nhớ kỹ: Dù công tử bảo ngươi chết, ngươi cũng phải chết không do dự trước mặt công tử! Hiểu chưa?”“Vâng! Thuộc hạ hiểu rồi!”Đợi mọi người đi hết, trên mặt Thiên Kiếm Thánh chủ hiện lên tia giận dữ:“Người đâu! Đi điều tra ngay cho ta! Ta muốn biết rốt cuộc là ai dám không đến!”…Trong hành cung, Tần Thiên ngồi trên ghế dài bọc da thú, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn.
“Ra đây.”



