Ký ức mày có thể không nhớ! Nhưng có những thứ nó trường tồn đó là cái đau, cái cảm giác nóng lạnh, và một cái nữa là cái thấy, và nghe!
Cái đau nó ko đổi, nhỏ đánh vẫn đau già vẫn thế, con nghe đánh vẫn đi con bò vẫn thế nhé!
Tức thân thể già những những thứ này là bất di bất dịch!
Còn cái thấy ở đây không phải nói con mắt ko con mắt chỉ là công cụ chứ bản chất nằm mơ vẫn thấy!
Vậy có thể suy ra nếu có kiếp sau thì những thứ đó vẫn trường tồn!
Vậy điều kiện đầu thai đó cũng chỉ là sự suy đoán nhưng theo tao nghĩ! Dựa trên những thứ trường tồn thì sự khổ đau con người cũng dựa vào đó mà tuỳ điều kiện nào mày đã tạo nó sẽ khiến cái cảm giác ở hiện tại nó như vậy!
Còn nói sâu xa hơn thì tao nghĩ vạn vật khởi đầu là nhân duyên điều đó có thể đúng!
Nếu bản chất là chỉ có một đời vậy tất cả nó bình đẳng mẹ rồi thì làm gì có người sinh ra có người ngu đần độn có người thì lại có trí?
Có người tật nguyền có kẻ không, có giàu có nghèo, có khổ có sướng! Nó chẳng đồng đều!
Và cái thứ 2 nữa là duyên cha mẹ ở đây con sinh ra có đứa hiếu thảo, có đứa dù dạy vẫn ngỗ nghịch bất hiếu, có nhiều thằng đánh vợ như con vậy mà ko bỏ? Tại sao?
Bản chất đôi khi tao thấy thân thể chỉ là công cụ vận động, chứ có một cái trường tồn đó là tâm hồn! Và nó vậy mày xui thì có thể làm chó mà!