Vợ tao mất 7 tháng rồi , mất trên bàn mổ , vừa nghe tiếng con chào đời cũng là lúc vợ t nhắm mắt . Khoảnh khắc đó có lẽ rất khó diễn tả . T chỉ khóc lúc đó , rồi những ngày sau mọi thứ lại diễn ra bình thường . T tạm thời xin nghỉ việc ở cty để chăm con . Mỗi lần nhìn thấy con là hình bóng thu nhỏ của vợ nên k quá trống trải . Nói sao nhỉ , từ hôm tang vợ xong t cũng k khóc thêm lần nào , nhớ có nhớ , thi thoảng cầm lon bia ra hiên nhà uống r ngồi thẫn thờ vài tiếng r đi ngủ . Thỉnh thoảng xem đc vài clip hay t lại bất giác gửi vào mess của vợ r nhận ra vợ k còn xem đc nữa . Những cây hoa vợ trồng ngoài sân vẫn còn đó , nhưng cỏ đã mọc cao vì k còn ai dọn . Những tờ note vợ dán trên tủ lạnh nhắc nhở mở tủ phải đóng , quần áo đi làm về để máy giặt , nấu ăn xong lau bếp ga .... vẫn còn đó , ngay cả quần áo vợ trong tủ , mĩ phẩm trên bàn trang điểm vẫn còn đó từ ngày vợ ra đi . Đôi lúc đi chợ mua đồ về lại bất giác nhìn vào trong nhà gọi tên vợ, có lẽ là thói quen hoặc cũng có thể là mong chờ 1 tiếng đáp lại như ngày ấy . Mỗi lần như vậy trong lòng lại thêm khoảng lặng .Tại sao t lại k khóc , t lại k buồn vật vã như mấy người khác hoặc như trên phim nhỉ , phải chăng t k thật sự yêu vợ ? Hay tao là ng vô cảm ? Hay thật sự t chưa thích nghi , chưa chấp nhận đc chuyện vợ mình đã mất ? Dù gì đi nữa thì t rất nhớ cô ấy ...



