Con trym nhỏ
Tao là gay
6 tháng đếm ngược và không có thuốc nào cứu nổi đâu. Mua moocphin về cho ông dùng giảm đau đợi đến ngày thôi. Đừng có nghe thầy bà nào hết, chỉ tốn tiền để mua sự yên tâm báo hiếu lúc này thôi. Chia buồn cùng gia đình.
Nên làm ng con có hiếu.Bố tao năm nay gần 70t , năm ngoái đột nhiên ông yếu hẳn , đi lại khó khăn nhưng chủ quan nghĩ tuổi già nên k đi khám , t thì ở trong nam làm việc . Đầu năm nay t về t mới đưa bố đi khám thì ông bị ung thư dạ dày giai đoạn 4 , đã lan ra nhiều cơ quan xung quanh. Nhà t chỉ có mảnh đất với ngôi nhà hai tầng , t còn có thằng e bị tật ở tay và chân do hồi bé lên cơn co giật . Từ hôm khám ra bệnh bố t cũng k nói gì vì ông biết giờ bán đất đi chữa cũng chẳng sống đc bao lâu , bán đi rồi thì cả nhà ở đâu ? Ông cứ bảo k chữa về nhà sống như bthg thôi , t biết ông nói vậy chứ ông cũng k muốn chết, nhìn cơ thể bố như này mà k chữa có lẽ k sống nổi qua năm nay . Buồn quá chúng m , làm con mà nhìn bố mẹ bệnh tật k chữa đc thật bất lực , bố t nói cũng đúng , bán đất đi xạ trị , sống đc vài năm nhưng sau đó cả nhà k còn nhà càng khổ
T hiểu khi mày phải nghĩ đến việc bán nhà, đất để lo chữa bệnh cho bố. Rồi cái dằn vặt, day dứt trong đầu khi chọn có hay ko. Cho dù chọn ko bán nhà để chữa thì cũng ko thể nói mày là 1 đứa bất hiếu đc, chỉ là khổ tâm vì đkien kte nhất là khi còn mẹ và em đều có bệnh. Bố m 70, lại đến gd4 nữa thì riêng việc đến viện khám ban đầu chạy đi chạy lại rồi chờ đợi đc vào khám ở cái viện K đấy cũng đã đủ khổ nếu đi theo tuyến Bh. Vì nó đông vl luôn và nếu gặp bsi tận tâm thì nta còn cho mày biết phải làm gì, làm gì. Còn ko thì chạy lên chạy xuống hỏi đông hỏi tây vl ra. Làm đc hết các xét nghiệm rồi thì mới lên phác đồ điều trị. Ko biết thể chất bố m thế nào chứ làm nếu làm hoá trị thì các tác dụng phụ của nó cũng làm ông vật vã đau đớn nhiều đấy, mua thuốc thì casc loại bổ trợ hầu như ko có bảo hiểm nên đắt. Rồi tuỳ vào ông mắc thể gì nữa thì thuốc nó cũng khác nhau, giá thành khác nhau. Bị di căn nhiều rồi thì tỉ lệ tái phát cũng cao. K nó là điều trị trường kì mẹ rồi, ko phải cứ bán đất bán nhà đi điều trị 1 phát là xong đc đâu. Rồi sau đấy cả nhà ăn ở thế nào? Đkien lại thiếu thốn thêm, vẫn là lại khổ hơn cho người gánh vác. Mày khổ tâm thì cứ chia sẻ, tâm sự với ông nỗi khổ của mày để ông hiểu thôi. Có thể mày ko phải là đứa con bất hiếu vì ko muốn lo cho bố, chỉ là mày còn có quá nhiều thứ phải gánh vác lâu dài về sau này.Bố tao năm nay gần 70t , năm ngoái đột nhiên ông yếu hẳn , đi lại khó khăn nhưng chủ quan nghĩ tuổi già nên k đi khám , t thì ở trong nam làm việc . Đầu năm nay t về t mới đưa bố đi khám thì ông bị ung thư dạ dày giai đoạn 4 , đã lan ra nhiều cơ quan xung quanh. Nhà t chỉ có mảnh đất với ngôi nhà hai tầng , t còn có thằng e bị tật ở tay và chân do hồi bé lên cơn co giật . Từ hôm khám ra bệnh bố t cũng k nói gì vì ông biết giờ bán đất đi chữa cũng chẳng sống đc bao lâu , bán đi rồi thì cả nhà ở đâu ? Ông cứ bảo k chữa về nhà sống như bthg thôi , t biết ông nói vậy chứ ông cũng k muốn chết, nhìn cơ thể bố như này mà k chữa có lẽ k sống nổi qua năm nay . Buồn quá chúng m , làm con mà nhìn bố mẹ bệnh tật k chữa đc thật bất lực , bố t nói cũng đúng , bán đất đi xạ trị , sống đc vài năm nhưng sau đó cả nhà k còn nhà càng khổ



