Kiến thức VÌ SAO TÔI NGOẠI TÌNH MÀ KHÔNG AI GHEN, KHÔNG AI BẮT TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM

BÀI 1 – TÔI NGOẠI TÌNH, VÀ NHỮNG NGƯỜI TRANH CÃI VỀ ĐẠO ĐỨC LÀM TÔI BUỒN CƯỜI
Tôi ngoại tình. Không phải một người, mà nhiều người. Công khai. Không lén lút. Không sợ bị phát hiện. Và điều làm tôi buồn cười nhất là nhìn các bạn tranh cãi với nhau về nỗi đau của người ngoại tình, về dằn vặt lương tâm, về tội lỗi đạo đức. Xin lỗi, đó là câu chuyện của những người đàn ông còn được phép yếu. Còn tôi thì không. Tôi không ngoại tình để trốn trách nhiệm, tôi ngoại tình trong khi vẫn gánh nguyên mọi thứ trên vai. Mỗi sáng mở mắt ra là mất sẵn 30 triệu, có ngày 100 triệu, kiếm được hay không cũng vẫn mất. Tôi không được phép chán, không được phép nghỉ, không được phép đổ lỗi. Sau lưng tôi là con cái, là bố mẹ, là anh em, là nhân viên, là gia đình của họ. Chỉ cần tôi chậm lại một nhịp, tất cả cùng ngã. Vậy nên khi các bạn nói ngoại tình là ích kỷ, tôi chỉ thấy buồn cười, vì các bạn đang nói từ vị trí chưa từng phải gánh cả một hệ thống.
Tôi không đau khổ vì ngoại tình. Tôi chỉ mệt vì phải gánh. Ban ngày tôi giải quyết stress của khách hàng, xử lý lỗi của nhân viên, xin lỗi thay cho những người khác, giữ cho dòng tiền không đứt. Ban đêm tôi chỉ cần một khoảng mà ở đó tôi không phải là trụ cột, không phải là người quyết định, không phải là người chịu trách nhiệm cho cảm xúc của cả thế giới. Nếu các bạn gọi đó là vô đạo đức, tôi chấp nhận. Nhưng đừng giả vờ rằng các bạn hiểu cái giá của việc đứng ở vị trí này.
BÀI 2 – VÌ SAO TÔI NGOẠI TÌNH MÀ KHÔNG AI GHEN, KHÔNG AI BẮT TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM
Nhiều người hỏi vì sao vợ tôi không ghen khi tôi ngoại tình. Câu trả lời rất đơn giản: ghen là đặc quyền của những mối quan hệ còn cân bằng. Khi một người gánh toàn bộ gia đình, gánh tài chính, gánh quyết định, gánh rủi ro, thì khái niệm “của riêng” không còn tồn tại nữa. Tôi không thuộc về một ai, tôi thuộc về cả hệ thống này. Miễn là tiền vẫn về, nhà vẫn yên, con cái vẫn học, người lớn vẫn sống ổn, thì chuyện tôi ngủ với ai không còn là ưu tiên. Đó không phải sự cao thượng, cũng không phải là tha thứ. Đó là sự thỏa hiệp lạnh lùng của những người hiểu rằng nếu tôi sụp, tất cả cùng sụp.
Tôi vừa bị đòi tiền, vừa bị đòi thời gian, vừa bị đòi cảm xúc. Vợ muốn đi làm thì tôi sợ áp lực nên bảo nghỉ, đưa tiền mua đồ không cần nhìn giá. Vợ ở nhà thì trách tôi mất tích, không quan tâm gia đình. Con cái không ngoan, lỗi tại bố. Gia đình lục đục, gọi tên tôi đầu tiên. Tôi giống như một cái hố rác, nơi mọi căng thẳng được đổ vào rồi yêu cầu phải xử lý cho sạch. Trong bối cảnh đó, các bạn mong tôi sống đúng chuẩn mực đạo đức của một người đàn ông rảnh rỗi à? Tôi không trốn tránh nghĩa vụ, tôi đã làm xong nghĩa vụ rồi. Phần còn lại, tôi tự cho phép mình thở.
BÀI 3 – NGƯỜI NGOẠI TÌNH KHÔNG PHẢI LÚC NÀO CŨNG ĐAU KHỔ, CÓ NHỮNG NGƯỜI CHỈ ĐANG SỐNG SÓT
Tôi để ý thấy một điều rất thú vị: những người chửi ngoại tình hăng nhất thường là những người không phải nuôi ai ngoài bản thân họ. Họ có quyền đạo đức, có quyền lý tưởng, có quyền sống đúng. Còn tôi thì không. Tôi không có quyền chọn sống đẹp, tôi chỉ có quyền chọn sống sót. Trung bình một người đi làm để nuôi một người khác, khá hơn thì hai, còn tôi là bảy tám người. Tôi gánh cả phần đời của những người không dám gánh, và đổi lại, tôi bị tước mất quyền được yếu. Than thì không ai thương. Người thì nói muốn như tôi không được. Người thì bảo áp lực vậy mà không chịu nổi à. Không ai hỏi tôi có cần nghỉ không, vì nếu tôi nghỉ, họ phải đứng lên, và họ không muốn.
Tôi không xin ai thông cảm. Tôi cũng không biện minh cho ngoại tình. Tôi chỉ nói một sự thật mà nhiều người không muốn nghe: có những người như tôi, ngoại tình không phải là bi kịch, mà là một chi tiết rất nhỏ trong một đời sống bị bóp nghẹt bởi trách nhiệm. Điều đau nhất không phải là bị gọi là kẻ phản bội, mà là không bao giờ được phép sụp. Người ta gọi đó là bản lĩnh đàn ông, là trụ cột, là hy sinh. Tôi gọi đúng tên nó: một bản án chung thân được trao bằng lời khen.
Bao giờ thì tôi được quyền vô dụng, mà không làm ai thất vọng?
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo