T và vợ cưới nhau 12 năm . Cũng là 12 năm chưa đc nghe tiếng cười tiếng khóc của con mình . 12 năm chạy chữa , t bị chuẩn đoán tinh trùng yếu , vợ thì rối loạn hocmoon , chạy đông chạy tây , kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần . Tháng nào cũng lên chùa thành tâm mong trời đất thương lấy 2vck cho 1 mụn con . Có những đêm cả hai ôm nhau khóc , cũng từng nghĩ tới li hôn cho vợ đi bước nữa nhưng mỗi lần lại dặn lòng biết đâu mai ngày kia đón tin vui . Lại thêm 1 lần đợi . Đúng hôm 30 tết , vợ thử thai lên 2 vạch . Hai vck vui sướng thử đi thử lại hơn chục lần sợ que sai nhưng cuối cùng trời đất cũng thương cho vck 1 mụn con . Niềm vui chưa tày gang thì hôm rồi đi siêu âm phát hiện con bị dị tật ở hai chân , nếu đẻ ra chắc chắn cả đời tàn tật . Hai vck ôm nhau khóc ngay trc cổng viện . Ông trời thật biết thử thách . Hai vck cũng 37t rồi , mệt mỏi lắm rồi , bỏ con thì thương , thương con 1 sinh linh bé bỏng , thương vợ vì vợ cũng vất vả và hi vọng rất nhiều nhưng nếu đẻ thì có tội với cả tương lai của con .



