Bài số 85
05/06/2025
Mấy ngày nghỉ lễ Đoan Ngọ trôi qua một cách chán ngắt, tôi với em gái đều rú rú ở xưởng trong nhà, chẳng buồn bước chân ra đường. Trong tủ lạnh thì có đủ cả đồ ăn thức uống, thế là hai đứa cứ thế đi qua một kỳ nghỉ lễ bình bình lặng lặng. Nhìn người ta cứ nô nức đi thăm hỏi hết nhà này đến nhà khác, còn hai anh em tôi thì cũng chẳng có nơi nào để đi, thành ra dứt khoát không làm gì cả, cứ tĩnh lặng nằm ườn ở nhà xem phim với cày truyện cho qua ngày. Lúc nào em gái đói thì tự đi nấu chút cơm ăn, rồi tiện mồm hỏi tôi có ăn cùng không. Tôi thì cứ lười vận động nên chẳng thấy đói, người không tiêu hao chút năng lượng nào thành ra cũng mất luôn cảm giác thèm ăn. Em gái thấy tôi cứ ủ rũ chán chường quá, liền mở lời hỏi xem có muốn ra ngoài thay đổi không khí không, tiện thể em ấy muốn đi cắt tóc. Tôi nghe vậy liền gật đầu đồng ý, thế là hai đứa ăn qua loa chút đồ lót dạ rồi chuẩn bị đồ đạc bước ra khỏi nhà.
Ngay dưới chân tòa nhà khu chung cư có một tiệm cắt tóc, tình hình kinh doanh ở đấy nhìn chung khá khẩm lắm, lần nào đi ngang qua tôi cũng thấy có người đứng ngồi xếp hàng chờ đến lượt. Bảo là xuất sắc xuất chúng thì không hẳn, nhưng tính quanh khu này thì tiệm đó chắc chắn là ổn áp nhất rồi, tay nghề thợ thuyền chắc cũng không phải dạng vừa. Em gái tôi ngày thường vốn chẳng mặn mà gì với mấy chuyện tạo kiểu cầu kỳ, ra tiệm cũng chỉ quanh đi quẩn lại gội đầu với bấm tỉa đuôi tóc cho gọn gàng. Thường thì chỉ có dịp cuối tuần em ấy về nhà, lười tự vò đầu bứt tai ở nhà mới rủ tôi ra tiệm gội cho khỏe. Hai anh em có làm chung một cái thẻ hội viên nạp tiền trước, dùng mãi từ dạo ấy đến giờ vẫn chưa thấy hết. Bản thân tôi bình thường đi cắt tóc cũng dùng thẻ này, lại được cắn thêm mấy cái voucher giảm giá nữa, thành ra một tài khoản mà chi tiêu xông xênh được bao nhiêu là lâu.
Gội đầu xong xuôi thì vẫn phải tiếp tục ngồi đợi vì chưa đến lượt cắt. Em gái liền rút điện thoại ra rồi bắt đầu cắm mặt vào chơi game, tôi thì cũng đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm. Nhìn em ấy chơi một cách say sưa, hứng thú, trong đầu tôi bỗng nhiên lại nảy ra ham muốn muốn "chơi" em gái. Lúc đi ra ngoài em ấy vậy mà lại không thèm mặc đồ lót, ngày thường ở nhà vốn đã quen thả rông như thế rồi, lúc nãy vội vội vàng vàng ra đường cũng giữ nguyên cái trạng thái trống rỗng ấy luôn. Đúng là cạn lời, có cần phải vội vã đến mức ấy không cơ chứ. Cái máu dâm đãng trong người tôi lại bắt đầu trỗi dậy và sục sôi, tôi đưa tay ra rồi bắt đầu mân mê, mơn trớn đầu ngực của em gái. Em ấy thì vẫn cứ chăm chú tự chơi game của mình, hoàn toàn ngó lơ, chẳng thèm để ý gì đến hành động của tôi. Tôi liền tiện tay chụp lại vài tấm ảnh, coi như là chút phúc lợi gửi tặng cho các anh em chiến hữu vậy!
Không ngờ là ở một nơi công cộng như thế này mà em gái vẫn có thể thản nhiên và bình tĩnh đến vậy. Xem ra em ấy thực sự không có chút phòng bị nào với tôi cả, hay là đã thực sự coi tôi như người yêu rồi nhỉ? Sự hiện diện của tôi bây giờ giống như là chỗ dựa tinh thần của em ấy, hiện tại gần như là phụ thuộc hoàn toàn vào tôi luôn. Em gái dạo này lại càng ngày càng bám người hơn nữa, sau này mà muốn dứt ra xem chừng cũng là một việc nan giải đây. Phụ nữ một khi đã trao đi lần đầu tiên cho người đàn ông nào, có phải là sẽ định sẵn là theo người đó cả đời luôn không các bác? Các bậc đại thần xin cho tôi lời khuyên với, bây giờ tôi thực sự đang mông lung không biết nên đi đâu về đâu nữa đây!
05/06/2025
Mấy ngày nghỉ lễ Đoan Ngọ trôi qua một cách chán ngắt, tôi với em gái đều rú rú ở xưởng trong nhà, chẳng buồn bước chân ra đường. Trong tủ lạnh thì có đủ cả đồ ăn thức uống, thế là hai đứa cứ thế đi qua một kỳ nghỉ lễ bình bình lặng lặng. Nhìn người ta cứ nô nức đi thăm hỏi hết nhà này đến nhà khác, còn hai anh em tôi thì cũng chẳng có nơi nào để đi, thành ra dứt khoát không làm gì cả, cứ tĩnh lặng nằm ườn ở nhà xem phim với cày truyện cho qua ngày. Lúc nào em gái đói thì tự đi nấu chút cơm ăn, rồi tiện mồm hỏi tôi có ăn cùng không. Tôi thì cứ lười vận động nên chẳng thấy đói, người không tiêu hao chút năng lượng nào thành ra cũng mất luôn cảm giác thèm ăn. Em gái thấy tôi cứ ủ rũ chán chường quá, liền mở lời hỏi xem có muốn ra ngoài thay đổi không khí không, tiện thể em ấy muốn đi cắt tóc. Tôi nghe vậy liền gật đầu đồng ý, thế là hai đứa ăn qua loa chút đồ lót dạ rồi chuẩn bị đồ đạc bước ra khỏi nhà.
Ngay dưới chân tòa nhà khu chung cư có một tiệm cắt tóc, tình hình kinh doanh ở đấy nhìn chung khá khẩm lắm, lần nào đi ngang qua tôi cũng thấy có người đứng ngồi xếp hàng chờ đến lượt. Bảo là xuất sắc xuất chúng thì không hẳn, nhưng tính quanh khu này thì tiệm đó chắc chắn là ổn áp nhất rồi, tay nghề thợ thuyền chắc cũng không phải dạng vừa. Em gái tôi ngày thường vốn chẳng mặn mà gì với mấy chuyện tạo kiểu cầu kỳ, ra tiệm cũng chỉ quanh đi quẩn lại gội đầu với bấm tỉa đuôi tóc cho gọn gàng. Thường thì chỉ có dịp cuối tuần em ấy về nhà, lười tự vò đầu bứt tai ở nhà mới rủ tôi ra tiệm gội cho khỏe. Hai anh em có làm chung một cái thẻ hội viên nạp tiền trước, dùng mãi từ dạo ấy đến giờ vẫn chưa thấy hết. Bản thân tôi bình thường đi cắt tóc cũng dùng thẻ này, lại được cắn thêm mấy cái voucher giảm giá nữa, thành ra một tài khoản mà chi tiêu xông xênh được bao nhiêu là lâu.
Gội đầu xong xuôi thì vẫn phải tiếp tục ngồi đợi vì chưa đến lượt cắt. Em gái liền rút điện thoại ra rồi bắt đầu cắm mặt vào chơi game, tôi thì cũng đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm. Nhìn em ấy chơi một cách say sưa, hứng thú, trong đầu tôi bỗng nhiên lại nảy ra ham muốn muốn "chơi" em gái. Lúc đi ra ngoài em ấy vậy mà lại không thèm mặc đồ lót, ngày thường ở nhà vốn đã quen thả rông như thế rồi, lúc nãy vội vội vàng vàng ra đường cũng giữ nguyên cái trạng thái trống rỗng ấy luôn. Đúng là cạn lời, có cần phải vội vã đến mức ấy không cơ chứ. Cái máu dâm đãng trong người tôi lại bắt đầu trỗi dậy và sục sôi, tôi đưa tay ra rồi bắt đầu mân mê, mơn trớn đầu ngực của em gái. Em ấy thì vẫn cứ chăm chú tự chơi game của mình, hoàn toàn ngó lơ, chẳng thèm để ý gì đến hành động của tôi. Tôi liền tiện tay chụp lại vài tấm ảnh, coi như là chút phúc lợi gửi tặng cho các anh em chiến hữu vậy!
Không ngờ là ở một nơi công cộng như thế này mà em gái vẫn có thể thản nhiên và bình tĩnh đến vậy. Xem ra em ấy thực sự không có chút phòng bị nào với tôi cả, hay là đã thực sự coi tôi như người yêu rồi nhỉ? Sự hiện diện của tôi bây giờ giống như là chỗ dựa tinh thần của em ấy, hiện tại gần như là phụ thuộc hoàn toàn vào tôi luôn. Em gái dạo này lại càng ngày càng bám người hơn nữa, sau này mà muốn dứt ra xem chừng cũng là một việc nan giải đây. Phụ nữ một khi đã trao đi lần đầu tiên cho người đàn ông nào, có phải là sẽ định sẵn là theo người đó cả đời luôn không các bác? Các bậc đại thần xin cho tôi lời khuyên với, bây giờ tôi thực sự đang mông lung không biết nên đi đâu về đâu nữa đây!



