T năm nay 27t , t sống trong cô nhi viện từ bé . Lớn hơn tí t đc mấy mẹ nuôi trong đó kể lại trong 1 buổi sáng lạnh ngày đông ai đó đã để lại t trong giỏ đi chợ đặt trc cửa viện . Trong đó chỉ ghi vỏn vẹn mảnh giấy nghệch ngoạc 09/12/1998 , mẹ xin lỗi , mong con bình an . Vậy là từ đó tới nay t chưa từng biết bố mẹ là ai . T vẫn giữ mảnh giấy đó . Hồi nhỏ t luôn đặt câu hỏi tại sao bố mẹ lại bỏ t lại ? Năm tao 18t t ra khỏi cô nhi viện và sống cuộc đời riêng . Suốt 5 năm trời t đi từ bắc vào nam tìm tung tích bố mẹ . Cái t chỉ muốn gặp bố mẹ 1 lần trong đời , cảm giác k biết họ là ai , còn sống hay k , tại sao lại bỏ tao , cảm giác thật k mấy dễ chịu. T lang thang khắp mọi nẻo đường , làm mọi cv để có tiền đi tìm họ nhưng vẫn k có tung tích gì . Chúng m biết k mỗi lần xem phim tam mao t lại khóc , khóc vì dường như t chính là nhân vật đó . T có nên bỏ cuộc không , t muốn gặp họ lắm



