CHƯƠNG 6 — TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU
Căn hộ tầng 19.
3 giờ 41 phút sáng.
Không ai nói. Không khí lạnh đến mức gần như đông cứng. Màn hình điện thoại vẫn sáng.
Tấm ảnh vừa gửi tới.
Lục Trầm đứng sau lưng Lạc Tranh.
Góc chụp từ ngoài cửa kính.
Rất gần. Gần đến mức kẻ kia có thể vẫn đang nhìn họ lúc này.
Lục Trầm giật điện thoại khỏi tay cô.
“Phong tỏa tòa nhà.”
Giọng anh lạnh đến đáng sợ.
“Kiểm tra camera.”
“Không ai được rời đi.”
Một cảnh sát lập tức chạy ra ngoài.
Lạc Tranh đứng im.
Không nhìn điện thoại nữa. Mà nhìn điếu thuốc trong gạt tàn.
Loại cô hút. Cùng nhãn hiệu. Cùng mùi vị.
Thậm chí, đầu lọc còn bị bóp méo theo đúng thói quen của cô.
Như thể… ai đó đang bắt chước.
Cô chợt bật cười. Rất khẽ.
Lục Trầm quay lại:
“Cô cười cái gì?”
“Hắn tức giận.”
“Cái gì?”
Lạc Tranh ngước mắt.
“Tội phạm kiểm soát mạnh rất ghét việc người khác chen vào.”
“Anh xuất hiện.”
“Hắn thấy bị thay thế.”
Giọng cô rất nhạt.
Nhưng ánh mắt lạnh dần.
“Cho nên hắn bắt đầu mất bình tĩnh.”
Lục Trầm nhìn cô vài giây.
“Cô không sợ à?”
Lạc Tranh cúi đầu châm thuốc.
Tách.
Ánh lửa đỏ hắt lên gương mặt trắng lạnh.
“Sợ chứ.”
Cô rít một hơi.
Khói trắng tràn ra chậm rãi.
“Nhưng tôi ghét thua hơn.”
4 giờ 03 phút sáng.
Camera an ninh tầng 19 được mở lại. Màn hình tua nhanh.
3 giờ 17 phút.
Hành lang trống.
3 giờ 19 phút.
Một bóng người xuất hiện.
Nam. Mặc hoodie đen.
Đội mũ thấp. Không nhìn camera. Không vội vã.
Hắn đứng trước cửa nhà Lạc Tranh đúng 6 phút.
Không gõ cửa. Chỉ đứng đó.
Giống như… đang nghe bên trong.
Sau đó. Hắn lấy thứ gì đó từ túi áo.
Đặt xuống. Rời đi.
Mọi người căng mắt nhìn.
“Hắn không vào?”
Một cảnh sát lẩm bẩm.
Lạc Tranh lại nói:
“Không.”
“Đã vào.”
Mọi người quay phắt sang cô.
“Khóa điện tử.”
Cô chỉ màn hình.
“Ngón tay phải hắn đeo găng.”
“Nhưng tay trái không.”
“Hắn mở khóa bằng dấu vân tay giả.”
Lục Trầm nheo mắt.
“Cô chắc?”
Lạc Tranh chỉ một khung hình.
“Khoảnh khắc mở cửa…”
“Vai trái hơi hạ xuống.”
“Là động tác đẩy.”
Dừng một giây.
Cô nói tiếp:
“Và hắn biết mật khẩu dự phòng.”
Không khí lập tức trầm xuống.
Một cảnh sát lạnh gáy:
“Vậy hắn từng tới đây?”
Lạc Tranh không đáp.
Nhưng đầu ngón tay siết chặt điếu thuốc.
Quá khứ như một con dao cũ.
Chậm rãi kéo mở.
5 giờ 12 phút sáng.
Mọi người rời đi gần hết. Chỉ còn Lục Trầm.
Anh đứng ở cửa ban công. Áo sơ mi đen hơi ướt.
Gió đêm thổi mạnh.
Lạc Tranh ngồi trên sàn phòng khách.
Chân co lại. Điếu thuốc thứ năm. Không bật đèn.
Chỉ có ánh sáng từ thành phố hắt vào.
Lần đầu tiên, cô trông cô độc đến vậy.
Lục Trầm bước tới.
Ngồi xuống đối diện.
“Ba cộng sự trước…”
“Là chuyện gì?”
Lạc Tranh im lặng rất lâu. Đến khi điếu thuốc gần cháy hết.
“…Vụ án bảy năm trước.”
“Một bác sĩ tâm lý.”
“Hắn bắt cóc phụ nữ.”
“Nhốt họ.”
“Điều chỉnh hành vi.”
“Biến họ thành phiên bản hắn thích.”
Giọng cô khàn hơn bình thường.
“Ba người cùng tổ với tôi.”
“Một người chết vì nổ xe.”
“Một người bị đẩy khỏi tầng thượng.”
“Người cuối cùng…”
Cô dừng lại.
Khóe môi hơi trắng đi.
“…chết trước mặt tôi.”
Lục Trầm không nói gì.
Chỉ nhìn cô rất lâu.
Anh đột nhiên hiểu.
Vì sao cô không thân với ai. Vì sao luôn giữ khoảng cách.
Vì sao hút thuốc nhiều đến thế.
Có những người, sống sót bằng cách dựng tường quanh mình.
Lạc Tranh là kiểu như vậy.
Đúng lúc ấy. Điện thoại Lục Trầm reo lên.
Một tin khẩn.
Có phát hiện ADN trong căn phòng ở mỏ số 7.
Nhưng điều kỳ lạ là ADN khớp với một người…
đã chết sáu năm trước.
Tên:
Tống Dã.
Người sống sót duy nhất trong vụ sập mỏ số 7.
Nhưng hồ sơ ghi rõ, hắn đã tự sát trong bệnh viện tâm thần.
Lạc Tranh nhìn cái tên trên màn hình.
Tay cầm thuốc khựng lại. Ánh mắt lần đầu tiên hiện rõ lạnh lẽo.
“…Không thể nào.”
Lục Trầm lập tức nhận ra.
“Cô biết hắn?”
Lạc Tranh đứng bật dậy. Giọng trầm hẳn xuống.
“Không chỉ biết.”
“Mà từng suýt bị hắn giết.”
Không khí đứng yên.
Mưa ngoài cửa kính nặng hạt hơn.
Một lúc sau. Cô chậm rãi nói ra câu khiến sống lưng Lục Trầm lạnh đi:
“Tống Dã…”
“…là bệnh nhân cũ của bác sĩ tâm lý kia.”
“Và là người ám ảnh tôi nhất.”
Ngay lúc đó—Ting.
Tin nhắn mới xuất hiện trên điện thoại cô.
Lần này là video. Chỉ dài tám giây.
Khung hình tối đen.
Sau đó, một bóng người bị trói trên ghế.
Miệng dán băng.
Máu chảy dọc thái dương.
Camera chậm rãi zoom gần.
Là cảnh sát trẻ đi cùng họ ở mỏ số 7 tối nay.
Tiếng cười đàn ông rất khẽ vang lên. Rồi màn hình xuất hiện một dòng chữ:
6 giờ sáng.
Em tới một mình.
Hoặc cậu ta chết.
Video kết thúc.
Căn phòng im phăng phắc. Lục Trầm lạnh giọng:
“Không được đi.”
Lạc Tranh cúi đầu châm thuốc.
Lần này tay cô hơi run.
Nhưng giọng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
“Không.”
“Tôi phải đi.”
“Đó là bẫy.”
“Biết.”
Cô ngẩng đầu. Mắt tối như vực sâu.
“Nhưng lần này…”
“Đến lượt tôi săn hắn.”
.....Hết chương 6
