CHƯƠNG 20
00:01:59
Con số đỏ chói bật sáng trên màn hình điện thoại.
Đếm ngược. Từng giây một.
Giống nhịp tim bị bóp nghẹt.
Gió lùa qua mái kính vỡ.
Máu từ cổ tay Tống Dã nhỏ xuống nền.
Tách.
Tách.
Rất nhẹ. Nhưng không ai để ý.
Bởi vì cả thế giới của Lạc Tranh vừa khựng lại ở ba chữ:
PHÒNG 307
Lục Trầm nhìn cô.
Lần đầu tiên anh thấy ánh mắt Lạc Tranh thực sự dao động.
Không phải giận.
Không phải lạnh.
Mà là một kiểu đau bị kéo từ rất sâu lên.
Rất cũ. Rất tối.
“307 là ở đâu?”
Anh hỏi lại.Giọng thấp hơn.
Lạc Tranh không đáp ngay.
Điếu thuốc trong tay đã cháy đến đầu ngón.
Nhưng cô không thấy đau. Mắt vẫn dừng ở màn hình.
Rất lâu sau...mới khàn giọng:
“…nơi tôi tìm thấy xác Từ Ninh.”
Không khí im bặt.
Tống Dã tựa lưng vào lan can. Máu chảy đầy bàn tay.
Nhưng hắn vẫn cười.
Giống như ..đã chờ khoảnh khắc này rất lâu.
“Không đúng.”
Lục Trầm nhíu chặt mày.
“Hồ sơ ghi nhận cô ấy chết do cháy nổ tầng hầm.”
“Đó là báo cáo công khai.”
Lạc Tranh cắt ngang.
Giọng rất thấp.
“Không phải sự thật.”
Anh khựng lại.
“Ý cô là gì?”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Sau đó, Lạc Tranh ngẩng đầu. Ánh mắt cô tối đi.
Giống người đang bước ngược về địa ngục cũ.
—
Bảy năm trước.
Vụ án tầng hầm. Mười ba nạn nhân mất tích.
Một bác sĩ tâm thần.
Một đường dây thí nghiệm người.
Và...một đêm cuối cùng.
Lạc Tranh cùng cộng sự Từ Ninh tiến vào bệnh viện Thanh Hải.
Phòng 307.
Nơi giữ hồ sơ mật.
Nơi đáng lẽ không tồn tại.
Nhưng họ bị phản bội.
Có người trong đội báo tin.
Khi cánh cửa mở ra...toàn bộ tầng bị khóa.
Khí mê. Điện.
Lửa.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Từ Ninh đẩy cô ra ngoài.
Tự khóa cửa.
Giọng cuối cùng trong bộ đàm:
“Sống tiếp đi.”
“Cậu giỏi hơn tôi.”
Sau đó—nổ.
Lạc Tranh quay lại.
Chỉ thấy...một thi thể cháy đen. Đeo vòng cổ của Từ Ninh. Chiều cao giống.
Nhóm máu trùng.
Không ai nghi ngờ.
Chỉ có cô...suốt bảy năm là...không tin.
Không muốn tin.
Bởi vì...thi thể ấy…
không có chiếc nhẫn bạc Từ Ninh luôn đeo.
Một chi tiết nhỏ.
Nhỏ đến mức chẳng ai quan tâm.
Nhưng cô nhớ.
Vì chính cô từng mua cho cô ấy.
—
Hiện tại.
Nhà kính lạnh đến đáng sợ.
Lục Trầm nhìn cô thật lâu.
“…Cho nên cô luôn nghĩ cô ấy còn sống?”
Lạc Tranh cười nhạt.
Rất mệt.
“Không.”
“Tôi nghĩ…”
“…mình điên.”
Một người chết bảy năm.
Làm sao còn sống?
Cô từng tự thôi miên bản thân rằng...nó chỉ là ám ảnh.
Là cảm giác tội lỗi.
Nhưng...
Tống Dã vừa đập nát điều đó.
“Tại sao?”
Lục Trầm quay sang Tống Dã.
Giọng lạnh xuống.
“Tại sao giữ cô ấy?”
Tống Dã cúi mắt nhìn máu trên tay.
Rồi khẽ cười.
“Vì anh ghét nhìn em đau."
Một câu rất nhẹ. Nhưng khiến người ta lạnh gáy.
“Lúc đó em khóc nhiều quá.”
Ánh mắt hắn dừng trên Lạc Tranh mềm đến kỳ lạ.
“Anh nghĩ…”
“…nếu giữ cô ấy lại.”
“…một ngày nào đó em sẽ vui.”
Lục Trầm siết chặt tay.
“Anh bắt cóc người suốt bảy năm gọi là giúp?”
“Không.”
Tống Dã nhìn anh. Ánh mắt trở lạnh.
“Là bảo vệ.”
“Khỏi thế giới.”
“Khỏi những kẻ từng phản bội em.”
Một nhịp.
Khóe môi hắn nhếch lên.
“Trong đó…”
“…có cả người trong cảnh sát.”
Không khí đóng băng.
Lục Trầm đổi sắc mặt.
“Ý anh là gì?”
Tống Dã cười.
Không trả lời trực tiếp.
Chỉ nhìn Lạc Tranh.
“Em nghĩ vì sao vụ 307 bị chôn nhanh vậy?”
“Ai sửa hồ sơ?”
“Ai đổi xác?”
Đồng tử cô co lại.
Không. Không thể nào.
Nếu thật...là người năm đó vẫn còn trong đội.
Hoặc...ở vị trí rất cao.
Một kẻ che được hồ sơ pháp y. Đổi danh tính thi thể.
Chôn cả vụ án.
Sống lưng Lục Trầm lạnh đi. Đây không còn là vụ giết người.
Mà là...một hệ thống mục ruỗng.
Ẩn suốt bảy năm.
—
00:01:07
Đếm ngược tiếp tục.
Lạc Tranh siết điện thoại. Ánh mắt lạnh hẳn.
“Địa chỉ thật.”
“Tống Dã.”
“Ngay bây giờ.”
Hắn nhìn cô rất lâu.
Rồi chậm rãi nói:
“Em hôn anh một lần.”
Không khí chết lặng.
Lục Trầm bước tới ngay.
Ánh mắt tối sầm.
“Anh muốn chết?”
Tống Dã bật cười.
Khóe môi đầy máu.
“Không.”
Hắn nhìn Lạc Tranh.
Rất nhẹ và rất buồn.
“Chỉ muốn biết…”
“…bảy năm của anh có đáng không.”
Một khoảng im lặng kéo dài. Không ai nói gì.
Chỉ còn...
00:00:51
00:00:50
00:00:49
Từng giây trôi như dao cứa.
Rồi...
Lạc Tranh chậm rãi bước tới.
Lục Trầm khựng lại.
“Lạc Tranh.”
Giọng anh khàn hẳn.
“Đừng.”
Cô không nhìn anh.
Chỉ đứng trước mặt Tống Dã. Khoảng cách rất gần.
Rất lâu.
Sau đó...cô khẽ cúi đầu.
Tống Dã nhắm mắt.
Lần đầu tiên...trông giống một người bình thường.
Giống một người chỉ đơn giản đang chờ được yêu.
Nhưng...ngay giây cuối.
Lạc Tranh ghé sát tai hắn.
Giọng rất khẽ.
“Tống Dã.”
“Tình yêu không phải xiềng xích.”
RẮC.
Một cú bẻ tay cực mạnh. Tiếng xương trật khớp vang lên.
Bộ điều khiển phụ trong tay áo hắn rơi xuống.
Cùng lúc...
Lục Trầm lao tới.
Khóa ngược hắn xuống đất.
TÁCH!
Còng số 8 siết chặt cổ tay đầy máu.
Tống Dã nằm trên nền kính. Không chống cự.
Chỉ nhìn cô. Rất lâu.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Một nụ cười kỳ lạ. Đau.
Nhưng dịu dàng.
“Em vẫn là em.”
Một giây sau..điện thoại Lạc Tranh rung mạnh.
Tin nhắn mới.
Không tên.
Không số.
Chỉ có một ảnh.
Phòng 307.
Một người phụ nữ bị trói trên ghế. Mặt đầy máu.
Lần này...rõ đến mức không thể nhầm.
Là Từ Ninh.
Phía sau cô ấy..mcó một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát.
Đang quay lưng.
Trên vai áo...hiện rõ cấp hiệu.
Thanh tra cấp cao.
Và dòng chữ cuối:
“Muốn cứu cô ấy…”
“Đừng tin bất kỳ ai.”
.....Hết chương20...
00:01:59
Con số đỏ chói bật sáng trên màn hình điện thoại.
Đếm ngược. Từng giây một.
Giống nhịp tim bị bóp nghẹt.
Gió lùa qua mái kính vỡ.
Máu từ cổ tay Tống Dã nhỏ xuống nền.
Tách.
Tách.
Rất nhẹ. Nhưng không ai để ý.
Bởi vì cả thế giới của Lạc Tranh vừa khựng lại ở ba chữ:
PHÒNG 307
Lục Trầm nhìn cô.
Lần đầu tiên anh thấy ánh mắt Lạc Tranh thực sự dao động.
Không phải giận.
Không phải lạnh.
Mà là một kiểu đau bị kéo từ rất sâu lên.
Rất cũ. Rất tối.
“307 là ở đâu?”
Anh hỏi lại.Giọng thấp hơn.
Lạc Tranh không đáp ngay.
Điếu thuốc trong tay đã cháy đến đầu ngón.
Nhưng cô không thấy đau. Mắt vẫn dừng ở màn hình.
Rất lâu sau...mới khàn giọng:
“…nơi tôi tìm thấy xác Từ Ninh.”
Không khí im bặt.
Tống Dã tựa lưng vào lan can. Máu chảy đầy bàn tay.
Nhưng hắn vẫn cười.
Giống như ..đã chờ khoảnh khắc này rất lâu.
“Không đúng.”
Lục Trầm nhíu chặt mày.
“Hồ sơ ghi nhận cô ấy chết do cháy nổ tầng hầm.”
“Đó là báo cáo công khai.”
Lạc Tranh cắt ngang.
Giọng rất thấp.
“Không phải sự thật.”
Anh khựng lại.
“Ý cô là gì?”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Sau đó, Lạc Tranh ngẩng đầu. Ánh mắt cô tối đi.
Giống người đang bước ngược về địa ngục cũ.
—
Bảy năm trước.
Vụ án tầng hầm. Mười ba nạn nhân mất tích.
Một bác sĩ tâm thần.
Một đường dây thí nghiệm người.
Và...một đêm cuối cùng.
Lạc Tranh cùng cộng sự Từ Ninh tiến vào bệnh viện Thanh Hải.
Phòng 307.
Nơi giữ hồ sơ mật.
Nơi đáng lẽ không tồn tại.
Nhưng họ bị phản bội.
Có người trong đội báo tin.
Khi cánh cửa mở ra...toàn bộ tầng bị khóa.
Khí mê. Điện.
Lửa.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Từ Ninh đẩy cô ra ngoài.
Tự khóa cửa.
Giọng cuối cùng trong bộ đàm:
“Sống tiếp đi.”
“Cậu giỏi hơn tôi.”
Sau đó—nổ.
Lạc Tranh quay lại.
Chỉ thấy...một thi thể cháy đen. Đeo vòng cổ của Từ Ninh. Chiều cao giống.
Nhóm máu trùng.
Không ai nghi ngờ.
Chỉ có cô...suốt bảy năm là...không tin.
Không muốn tin.
Bởi vì...thi thể ấy…
không có chiếc nhẫn bạc Từ Ninh luôn đeo.
Một chi tiết nhỏ.
Nhỏ đến mức chẳng ai quan tâm.
Nhưng cô nhớ.
Vì chính cô từng mua cho cô ấy.
—
Hiện tại.
Nhà kính lạnh đến đáng sợ.
Lục Trầm nhìn cô thật lâu.
“…Cho nên cô luôn nghĩ cô ấy còn sống?”
Lạc Tranh cười nhạt.
Rất mệt.
“Không.”
“Tôi nghĩ…”
“…mình điên.”
Một người chết bảy năm.
Làm sao còn sống?
Cô từng tự thôi miên bản thân rằng...nó chỉ là ám ảnh.
Là cảm giác tội lỗi.
Nhưng...
Tống Dã vừa đập nát điều đó.
“Tại sao?”
Lục Trầm quay sang Tống Dã.
Giọng lạnh xuống.
“Tại sao giữ cô ấy?”
Tống Dã cúi mắt nhìn máu trên tay.
Rồi khẽ cười.
“Vì anh ghét nhìn em đau."
Một câu rất nhẹ. Nhưng khiến người ta lạnh gáy.
“Lúc đó em khóc nhiều quá.”
Ánh mắt hắn dừng trên Lạc Tranh mềm đến kỳ lạ.
“Anh nghĩ…”
“…nếu giữ cô ấy lại.”
“…một ngày nào đó em sẽ vui.”
Lục Trầm siết chặt tay.
“Anh bắt cóc người suốt bảy năm gọi là giúp?”
“Không.”
Tống Dã nhìn anh. Ánh mắt trở lạnh.
“Là bảo vệ.”
“Khỏi thế giới.”
“Khỏi những kẻ từng phản bội em.”
Một nhịp.
Khóe môi hắn nhếch lên.
“Trong đó…”
“…có cả người trong cảnh sát.”
Không khí đóng băng.
Lục Trầm đổi sắc mặt.
“Ý anh là gì?”
Tống Dã cười.
Không trả lời trực tiếp.
Chỉ nhìn Lạc Tranh.
“Em nghĩ vì sao vụ 307 bị chôn nhanh vậy?”
“Ai sửa hồ sơ?”
“Ai đổi xác?”
Đồng tử cô co lại.
Không. Không thể nào.
Nếu thật...là người năm đó vẫn còn trong đội.
Hoặc...ở vị trí rất cao.
Một kẻ che được hồ sơ pháp y. Đổi danh tính thi thể.
Chôn cả vụ án.
Sống lưng Lục Trầm lạnh đi. Đây không còn là vụ giết người.
Mà là...một hệ thống mục ruỗng.
Ẩn suốt bảy năm.
—
00:01:07
Đếm ngược tiếp tục.
Lạc Tranh siết điện thoại. Ánh mắt lạnh hẳn.
“Địa chỉ thật.”
“Tống Dã.”
“Ngay bây giờ.”
Hắn nhìn cô rất lâu.
Rồi chậm rãi nói:
“Em hôn anh một lần.”
Không khí chết lặng.
Lục Trầm bước tới ngay.
Ánh mắt tối sầm.
“Anh muốn chết?”
Tống Dã bật cười.
Khóe môi đầy máu.
“Không.”
Hắn nhìn Lạc Tranh.
Rất nhẹ và rất buồn.
“Chỉ muốn biết…”
“…bảy năm của anh có đáng không.”
Một khoảng im lặng kéo dài. Không ai nói gì.
Chỉ còn...
00:00:51
00:00:50
00:00:49
Từng giây trôi như dao cứa.
Rồi...
Lạc Tranh chậm rãi bước tới.
Lục Trầm khựng lại.
“Lạc Tranh.”
Giọng anh khàn hẳn.
“Đừng.”
Cô không nhìn anh.
Chỉ đứng trước mặt Tống Dã. Khoảng cách rất gần.
Rất lâu.
Sau đó...cô khẽ cúi đầu.
Tống Dã nhắm mắt.
Lần đầu tiên...trông giống một người bình thường.
Giống một người chỉ đơn giản đang chờ được yêu.
Nhưng...ngay giây cuối.
Lạc Tranh ghé sát tai hắn.
Giọng rất khẽ.
“Tống Dã.”
“Tình yêu không phải xiềng xích.”
RẮC.
Một cú bẻ tay cực mạnh. Tiếng xương trật khớp vang lên.
Bộ điều khiển phụ trong tay áo hắn rơi xuống.
Cùng lúc...
Lục Trầm lao tới.
Khóa ngược hắn xuống đất.
TÁCH!
Còng số 8 siết chặt cổ tay đầy máu.
Tống Dã nằm trên nền kính. Không chống cự.
Chỉ nhìn cô. Rất lâu.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Một nụ cười kỳ lạ. Đau.
Nhưng dịu dàng.
“Em vẫn là em.”
Một giây sau..điện thoại Lạc Tranh rung mạnh.
Tin nhắn mới.
Không tên.
Không số.
Chỉ có một ảnh.
Phòng 307.
Một người phụ nữ bị trói trên ghế. Mặt đầy máu.
Lần này...rõ đến mức không thể nhầm.
Là Từ Ninh.
Phía sau cô ấy..mcó một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát.
Đang quay lưng.
Trên vai áo...hiện rõ cấp hiệu.
Thanh tra cấp cao.
Và dòng chữ cuối:
“Muốn cứu cô ấy…”
“Đừng tin bất kỳ ai.”
.....Hết chương20...



