CHƯƠNG 34 — NGƯỜI ĐI SĂN
Mưa như trút.
Kim đồng hồ còn:
08 phút 42 giây.
“Đừng tin cảm xúc lúc này.”
Giọng Lạc Tranh lạnh như dao.
“…Hắn đang kéo anh vào bẫy.”
Lục Trầm đứng yên.
Mắt vẫn dừng trên màn hình. Cha anh đang ở đó.
Gọi tên anh.
Xin lỗi.
Mười hai năm.
Một câu “xin lỗi” thôi..đủ khiến mọi lý trí lung lay.
Nhưng Lạc Tranh chưa từng sai trong vụ án.
Chưa từng.
Điều đó đáng sợ ở chỗ
khi cô lạnh nhất…
thường là lúc cô nhìn thấy thứ người khác không thấy.
“Anh nhìn tay ông ấy chưa?”
Cô hỏi.nLục Trầm khựng lại.
“…Tay?”
“Ngón áp út.”
“Vết chai.”
“Chuyển động lặp.”
Giọng cô cực nhanh.
Đầu óc bắt đầu vận hành như máy. Không cảm xúc. Không dao động.
“Ông ấy đang phát tín hiệu.”
Lục Trầm giật mình.
“Cái gì?”
“Người lo lắng thật sẽ xoay nhẫn vô thức.”
“Nhưng ông ấy không đeo nhẫn.”
Một khoảng chết lặng.
Đồng tử anh co lại.
Đúng. Cha anh bỏ nhẫn cưới từ lúc mẹ mất.
Mười ba năm trước.
Vậy mà ông vẫn xoay ngón áp út.
Theo nhịp.
Đều.
Lặp lại.
Không phải thói quen.
Là...mật mã.
“Tống Dã.”
Lạc Tranh quay phắt lại.
“Thanh Hải có mã liên lạc nội bộ?”
Hắn khựng một giây.
Rồi ánh mắt đổi khác.
Hiểu ngay.
“…Morse bằng đốt ngón tay.”
Lạc Tranh lập tức tua video. Zoom cận tay Lục Chính Quốc.
Một.
Ngừng.
Ba.
Hai.
Một.
Một.
Tay cô dừng lại.
Tim siết mạnh.
Chết tiệt.
“Ông ấy đang nói gì?”
Lục Trầm gần như gằn giọng.
Lạc Tranh ngẩng đầu.
Mắt tối đi.
“Đừng vào cửa chính.”
Một nhịp.
“B3 có bẫy.”
Không khí đóng băng.
Tống Dã chửi thề.
“…Không thể.”
“Hàn Kỳ biết đường B3 bị lộ.”
Lạc Tranh siết điện thoại.
“Không.”
“Hắn cố tình để lộ.”
“Hắn muốn chúng ta nghĩ mình thông minh hơn.”
“Đi đường bí mật…”
“…rồi chết trong đó.”
Một khoảng yên.
Lạnh ngắt.
Lần đầu tiên mọi người cùng hiểu:
Từ đầu đến cuối…
Hàn Kỳ luôn đi trước một bước.
Video rung nhẹ.
Lục Chính Quốc bỗng ho dữ dội. Rồi ngẩng đầu. Mắt nhìn thẳng camera.
Lần này không còn run.
Không còn yếu.
Chỉ còn rất lạnh.
Rất nhanh.
Ông khẽ chạm tay lên bàn.
Ba lần.
Ngắt.
Hai lần.
Ngắt.
Một lần.
Lạc Tranh cứng người.
“Không…”
“Tại sao?”
Lục Trầm siết mạnh tay.
“Cái gì?”
Giọng cô hạ rất thấp.
Rất chậm. Giống chính mình cũng không muốn tin.
“Ông ấy đang đếm ngược.”
Một khoảng ngắn.
“06 phút.”
Ngay lúc ấy.
Video đột nhiên nhiễu mạnh. Một bóng người xuất hiện sau lưng.
Hàn Kỳ.
Không còn cười.
Chỉ đặt tay lên vai Lục Chính Quốc. Nhẹ như người thân. Rồi cúi xuống. Kề sát tai ông.
Giọng rất nhẹ.
Nhưng đủ nghe.
“Thầy luôn mềm lòng.”
Ông không đáp.
Chỉ nhìn camera.
Rất lâu.
Rất lâu.
Giống như đang nhìn đứa con trai lần cuối.
Rồi..rất khẽ.
Chỉ động môi.
Không thành tiếng.
Nhưng Lục Trầm đọc được.
Từ bé anh luôn giỏi đọc khẩu hình của cha.
Hai chữ.
Rõ ràng.
“ĐỪNG TỚI.”
Màn hình tắt phụt.
05 phút 38 giây.
Không còn thời gian.
“Tôi vẫn đi.”
Lục Trầm nói.
Giọng rất thấp. Nhưng không dao động nữa.
Lạc Tranh nhìn anh
“Biết.”
“Nhưng không đi theo luật hắn.”
Cô quay sang Tống Dã.
“Nếu anh là Hàn Kỳ…”
“…anh giết người kiểu gì?”
Tống Dã khựng lại.
Ánh mắt thay đổi.
Bởi vì ...đây mới là câu hỏi đúng.
Không phải “ở đâu”.
Mà là...hắn nghĩ thế nào.
“Hàn Kỳ không đánh trực diện.”
“Ông ta tạo lựa chọn giả.”
“Bắt người ta tin mình còn cơ hội.”
“Sau đó…”
Giọng hắn chậm lại.
“…giết ở điểm rút lui.”
Đồng tử Lạc Tranh co lại. Rút lui.
Không phải B3.
Không phải cửa chính.
Là...đường thoát cuối cùng.
“Hồ chứa.”
Cô nói ngay.
“Hắn muốn dồn chúng ta xuống hồ.”
“Tại đó mới là điểm khóa.”
Lục Trầm hiểu ra ngay.
“Vậy nơi giữ người…”
“…không phải trung tâm?”
“Không.”
Cô cười rất nhạt.
Lần đầu tiên tối nay...kiểu cười khiến người ta lạnh gáy.
“Là nơi ai cũng nghĩ đã bỏ hoang.”
Ba phút sau.
Xe lao khỏi nhà kính.
Mưa quất trắng kính chắn gió.
Lục Trầm lái. Một tay giữ vô lăng.
Máu từ vai vẫn chảy.
Lạc Tranh ngồi ghế phụ.
Mắt không rời sơ đồ Thanh Hải cũ.
Tống Dã ở ghế sau.
Đột nhiên lên tiếng:
“…Em đang nghĩ đến phòng đông lạnh.”
Cô không quay đầu.
“Ừ.”
“Phòng số 9.”
Không khí chợt im.
Tống Dã khẽ cười.
Đắng.
Bởi vì .đó là nơi đáng sợ nhất ở Thanh Hải.
Nơi không ai muốn quay lại.
Nơi..Lạc Tranh từng suýt chết.
Và...nơi Hàn Kỳ thích nhất.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn cuối cùng hiện lên.
Không số.
Không tên.
Chỉ có ảnh camera trực tiếp.
TỪ NINH đang tỉnh.
Mặt đầy máu.
Nhưng lần này..cô không nhìn camera.
Mà dùng ngón tay run rẩy…
viết lên nền kính mờ hơi nước.
Ba chữ.
Rất vội.
Rất méo.
“TIN ÔNG ẤY”
Phía sau cô..một bàn tay đeo găng trắng…
đang chậm rãi đặt lên vai...
Hết chương 34...
Mưa như trút.
Kim đồng hồ còn:
08 phút 42 giây.
“Đừng tin cảm xúc lúc này.”
Giọng Lạc Tranh lạnh như dao.
“…Hắn đang kéo anh vào bẫy.”
Lục Trầm đứng yên.
Mắt vẫn dừng trên màn hình. Cha anh đang ở đó.
Gọi tên anh.
Xin lỗi.
Mười hai năm.
Một câu “xin lỗi” thôi..đủ khiến mọi lý trí lung lay.
Nhưng Lạc Tranh chưa từng sai trong vụ án.
Chưa từng.
Điều đó đáng sợ ở chỗ
khi cô lạnh nhất…
thường là lúc cô nhìn thấy thứ người khác không thấy.
“Anh nhìn tay ông ấy chưa?”
Cô hỏi.nLục Trầm khựng lại.
“…Tay?”
“Ngón áp út.”
“Vết chai.”
“Chuyển động lặp.”
Giọng cô cực nhanh.
Đầu óc bắt đầu vận hành như máy. Không cảm xúc. Không dao động.
“Ông ấy đang phát tín hiệu.”
Lục Trầm giật mình.
“Cái gì?”
“Người lo lắng thật sẽ xoay nhẫn vô thức.”
“Nhưng ông ấy không đeo nhẫn.”
Một khoảng chết lặng.
Đồng tử anh co lại.
Đúng. Cha anh bỏ nhẫn cưới từ lúc mẹ mất.
Mười ba năm trước.
Vậy mà ông vẫn xoay ngón áp út.
Theo nhịp.
Đều.
Lặp lại.
Không phải thói quen.
Là...mật mã.
“Tống Dã.”
Lạc Tranh quay phắt lại.
“Thanh Hải có mã liên lạc nội bộ?”
Hắn khựng một giây.
Rồi ánh mắt đổi khác.
Hiểu ngay.
“…Morse bằng đốt ngón tay.”
Lạc Tranh lập tức tua video. Zoom cận tay Lục Chính Quốc.
Một.
Ngừng.
Ba.
Hai.
Một.
Một.
Tay cô dừng lại.
Tim siết mạnh.
Chết tiệt.
“Ông ấy đang nói gì?”
Lục Trầm gần như gằn giọng.
Lạc Tranh ngẩng đầu.
Mắt tối đi.
“Đừng vào cửa chính.”
Một nhịp.
“B3 có bẫy.”
Không khí đóng băng.
Tống Dã chửi thề.
“…Không thể.”
“Hàn Kỳ biết đường B3 bị lộ.”
Lạc Tranh siết điện thoại.
“Không.”
“Hắn cố tình để lộ.”
“Hắn muốn chúng ta nghĩ mình thông minh hơn.”
“Đi đường bí mật…”
“…rồi chết trong đó.”
Một khoảng yên.
Lạnh ngắt.
Lần đầu tiên mọi người cùng hiểu:
Từ đầu đến cuối…
Hàn Kỳ luôn đi trước một bước.
Video rung nhẹ.
Lục Chính Quốc bỗng ho dữ dội. Rồi ngẩng đầu. Mắt nhìn thẳng camera.
Lần này không còn run.
Không còn yếu.
Chỉ còn rất lạnh.
Rất nhanh.
Ông khẽ chạm tay lên bàn.
Ba lần.
Ngắt.
Hai lần.
Ngắt.
Một lần.
Lạc Tranh cứng người.
“Không…”
“Tại sao?”
Lục Trầm siết mạnh tay.
“Cái gì?”
Giọng cô hạ rất thấp.
Rất chậm. Giống chính mình cũng không muốn tin.
“Ông ấy đang đếm ngược.”
Một khoảng ngắn.
“06 phút.”
Ngay lúc ấy.
Video đột nhiên nhiễu mạnh. Một bóng người xuất hiện sau lưng.
Hàn Kỳ.
Không còn cười.
Chỉ đặt tay lên vai Lục Chính Quốc. Nhẹ như người thân. Rồi cúi xuống. Kề sát tai ông.
Giọng rất nhẹ.
Nhưng đủ nghe.
“Thầy luôn mềm lòng.”
Ông không đáp.
Chỉ nhìn camera.
Rất lâu.
Rất lâu.
Giống như đang nhìn đứa con trai lần cuối.
Rồi..rất khẽ.
Chỉ động môi.
Không thành tiếng.
Nhưng Lục Trầm đọc được.
Từ bé anh luôn giỏi đọc khẩu hình của cha.
Hai chữ.
Rõ ràng.
“ĐỪNG TỚI.”
Màn hình tắt phụt.
05 phút 38 giây.
Không còn thời gian.
“Tôi vẫn đi.”
Lục Trầm nói.
Giọng rất thấp. Nhưng không dao động nữa.
Lạc Tranh nhìn anh
“Biết.”
“Nhưng không đi theo luật hắn.”
Cô quay sang Tống Dã.
“Nếu anh là Hàn Kỳ…”
“…anh giết người kiểu gì?”
Tống Dã khựng lại.
Ánh mắt thay đổi.
Bởi vì ...đây mới là câu hỏi đúng.
Không phải “ở đâu”.
Mà là...hắn nghĩ thế nào.
“Hàn Kỳ không đánh trực diện.”
“Ông ta tạo lựa chọn giả.”
“Bắt người ta tin mình còn cơ hội.”
“Sau đó…”
Giọng hắn chậm lại.
“…giết ở điểm rút lui.”
Đồng tử Lạc Tranh co lại. Rút lui.
Không phải B3.
Không phải cửa chính.
Là...đường thoát cuối cùng.
“Hồ chứa.”
Cô nói ngay.
“Hắn muốn dồn chúng ta xuống hồ.”
“Tại đó mới là điểm khóa.”
Lục Trầm hiểu ra ngay.
“Vậy nơi giữ người…”
“…không phải trung tâm?”
“Không.”
Cô cười rất nhạt.
Lần đầu tiên tối nay...kiểu cười khiến người ta lạnh gáy.
“Là nơi ai cũng nghĩ đã bỏ hoang.”
Ba phút sau.
Xe lao khỏi nhà kính.
Mưa quất trắng kính chắn gió.
Lục Trầm lái. Một tay giữ vô lăng.
Máu từ vai vẫn chảy.
Lạc Tranh ngồi ghế phụ.
Mắt không rời sơ đồ Thanh Hải cũ.
Tống Dã ở ghế sau.
Đột nhiên lên tiếng:
“…Em đang nghĩ đến phòng đông lạnh.”
Cô không quay đầu.
“Ừ.”
“Phòng số 9.”
Không khí chợt im.
Tống Dã khẽ cười.
Đắng.
Bởi vì .đó là nơi đáng sợ nhất ở Thanh Hải.
Nơi không ai muốn quay lại.
Nơi..Lạc Tranh từng suýt chết.
Và...nơi Hàn Kỳ thích nhất.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn cuối cùng hiện lên.
Không số.
Không tên.
Chỉ có ảnh camera trực tiếp.
TỪ NINH đang tỉnh.
Mặt đầy máu.
Nhưng lần này..cô không nhìn camera.
Mà dùng ngón tay run rẩy…
viết lên nền kính mờ hơi nước.
Ba chữ.
Rất vội.
Rất méo.
“TIN ÔNG ẤY”
Phía sau cô..một bàn tay đeo găng trắng…
đang chậm rãi đặt lên vai...
Hết chương 34...



