Tao chạy grap 4 năm trời k kể nắng mưa nuôi ny học đại học . Hai đứa trong căn trọ chật trội từng mơ mộng về cuộc sống sau này đẹp đẽ , về gia đình về những đứa con . Nhớ những ngày nóng bức vẫn địt nhau mồ hôi đổ như mưa ướt hết cả chăn chiếu , hay những ngày đông lạnh lôi nhau ra địt chống rét . Vậy mà ra trường e vào làm cty , e cặp với sếp r nói chia tay tao . Buồn. Cay . Tao k tiếc người , t chỉ tiếc năm tháng đó , công sức chăm e học đại học . Đúng là khi ng mù thấy đc ánh sáng thứ họ vứt đi là đôi mắt . Đôi mắt chỉ đường , mất đôi mắt rồi sẽ dễ lầm đường lạc lối , mất đôi mắt rồi sẽ k phân biệt được bất nghĩa . Gửi em