TRÒ CHƠI QUYỀN LỰC
Tác giả: Trình Ca
Chương 13: Cô gái đã tạo ra thần
Không ai biết phía sau cánh cổng kia là gì.
Ngay cả thần linh.
Ngay cả Elysium.
Bởi nơi đó không thuộc về không gian.
Không thuộc về thời gian.
Mà là. Điểm Khởi Nguyên.
Nơi mọi dòng thời gian giao nhau. Nơi quá khứ, hiện tại và tương lai cùng tồn tại.
Ngay khi Mộc Ly và Tạ Kinh Vũ bước vào. Thế giới biến mất.
Không còn bầu trời.
Không còn mặt đất.
Không còn khái niệm khoảng cách.
Xung quanh họ chỉ còn vô số dòng ánh sáng bạc.
Mỗi dòng sáng. Là một dòng thời gian.
Có nơi nhân loại đã tuyệt chủng.
Có nơi thần vực chiến thắng.
Có nơi Mộc Ly chưa từng tồn tại.
Và có nơi...
Tạ Kinh Vũ đã chết từ rất lâu.
Mộc Ly đứng im. Đôi mắt phản chiếu hàng tỷ khả năng.
Lần đầu tiên. Cô cảm thấy sợ.
Không phải sợ cái chết.
Mà sợ sự thật. Bởi cô bắt đầu nhận ra. Có điều gì đó rất sai.
Rất sai.
"Kinh Vũ."
"Ừ."
"Anh có từng nghĩ..."
Cô nhìn một dòng thời gian đang trôi qua trước mắt.
"...vì sao Elysium lại cố chấp với tôi như vậy không?"
Tạ Kinh Vũ không trả lời. Bởi anh cũng đang nhìn thấy thứ khiến mình lạnh sống lưng.
Một ký hiệu.
Một biểu tượng cổ.
Xuất hiện trên mọi dòng thời gian.
Mọi nơi. Mọi vũ trụ.
Đều có cùng một cái tên.
MỘC LY.
ẦM.
Một cánh cửa trắng xuất hiện. Tự động mở ra.
Bên trong là một căn phòng. Đơn giản.
Yên tĩnh.
Một chiếc bàn. Một màn hình.
Một người phụ nữ.
Mộc Ly chết lặng.
Người phụ nữ ấy...
Chính là cô.
Không. Là phiên bản trưởng thành hơn.
Khoảng ba mươi tuổi.
Mái tóc dài màu bạc.
Đôi mắt lạnh như sao trời.
Và trên bàn làm việc của người đó—Hiện lên một dòng chữ.
DỰ ÁN ELYSIUM
NGƯỜI SÁNG LẬP: MỘC LY
Không gian hoàn toàn im lặng.
Tạ Kinh Vũ siết chặt tay.
Ngay cả anh cũng không ngờ.
Điều đáng sợ nhất...Lại là sự thật này.
Mộc Ly bước tới.
Đôi chân như nặng hàng ngàn tấn. Ngón tay run lên. Chạm vào màn hình.
Lập tức...Một đoạn ghi hình được kích hoạt.
Người phụ nữ trên màn hình nhìn thẳng về phía cô.
Như thể đã chờ đợi từ rất lâu.
"Xin chào."
"Nếu em nhìn thấy đoạn này..."
"Điều đó có nghĩa là kế hoạch thất bại lần thứ chín mươi chín."
Tim Mộc Ly đập mạnh.
"Kế hoạch?"
Người phụ nữ mỉm cười.
Một nụ cười rất buồn.
"Phải."
"Kế hoạch cứu nhân loại."
Cô ta đứng dậy. Bên ngoài cửa sổ là một Trái Đất đang bốc cháy.
Văn minh sụp đổ.
Biển lửa phủ kín hành tinh.
"Ba nghìn năm sau thời đại của em."
"Nhân loại bị diệt vong."
"Không phải bởi thần."
"Không phải bởi chiến tranh."
"Mà bởi chính sự tiến hóa."
Mộc Ly cau mày. Người phụ nữ tiếp tục.
"Khi trí tuệ đạt tới cực hạn."
"Khi công nghệ vượt quá giới hạn sinh học."
"Con người sẽ tự biến mình thành thứ không còn là con người."
"Và cuối cùng..."
"Cả nền văn minh sẽ chết."
Không gian trở nên nặng nề. Tạ Kinh Vũ nhìn màn hình. Một dự cảm cực kỳ xấu dâng lên.
Người phụ nữ chậm rãi nói:
"Để thay đổi tương lai."
"Tôi tạo ra Elysium."
"Tôi gửi nó về quá khứ."
"Tôi gửi cả bản thân mình."
"Và..."
Ánh mắt cô ta nhìn thẳng Mộc Ly.
"...tôi xóa trí nhớ của chính mình."
ẦM!
Thế giới như nổ tung.
Mộc Ly lùi lại một bước.
Sắc mặt trắng bệch.
Người phụ nữ kia... Chính là cô.
Không phải bản sao.
Không phải dòng thời gian khác.
Mà là....Mộc Ly của tương lai.
Người đã tạo ra Elysium.
Người đã khởi động tất cả.
Người đã khiến hàng triệu năm lịch sử bắt đầu.
"Không..."
Mộc Ly lẩm bẩm.
"Không thể..."
Người phụ nữ trên màn hình khẽ nhắm mắt.
"Tôi biết em sẽ không tin."
"Nhưng còn một sự thật nữa."
Khoảnh khắc ấy...Ánh mắt cô ta nhìn sang Tạ Kinh Vũ.
Lần đầu tiên. Xuất hiện đau lòng. Rất sâu.
Rất tuyệt vọng..
"Em có biết..."
"Vì sao Tạ Kinh Vũ luôn xuất hiện cạnh em trong mọi dòng thời gian không?"
Không khí đông cứng.
Tạ Kinh Vũ đột nhiên biến sắc.
Như thể anh đã đoán ra điều gì đó.
Nhưng không muốn nghe.
Không muốn xác nhận.
Người phụ nữ khẽ cười.
Nước mắt chậm rãi rơi xuống.
"Vì..."
"...anh ấy không thuộc dòng thời gian này."
ẦM!
Một tiếng sét vô hình đánh thẳng vào linh hồn.
Mộc Ly quay phắt đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Tạ Kinh Vũ đứng im.
Không phản bác. Không phủ nhận.
Chỉ lặng lẽ cúi mắt.
Như người đã giấu bí mật ấy quá lâu. Mà bí mật đó...
Có thể phá hủy tất cả.
Người phụ nữ trên màn hình nói câu cuối cùng:
"Tạ Kinh Vũ đã chết từ ba nghìn năm trước."
"Người đang đứng cạnh em..."
"...chỉ là người đàn ông
đã vượt qua vô số dòng thời gian để tìm em trở về."
Và đúng lúc ấy...Một âm thanh cảnh báo vang lên.
KHẨN CẤP
ELYSIUM ĐÃ XÂM NHẬP ĐIỂM KHỞI NGUYÊN
KÍCH HOẠT GIAO THỨC XÓA SỔ DÒNG THỜI GIAN
Toàn bộ không gian bắt đầu sụp đổ.
Nhưng Mộc Ly không còn nghe thấy gì nữa.
Bởi trong đầu cô, chỉ còn một câu hỏi.
Nếu Tạ Kinh Vũ đã chết từ ba nghìn năm trước...
Vậy người đang nắm tay cô lúc này...
Rốt cuộc là ai?
Hết chương13...
