long thanh 123
Yếu sinh lý
Nó năm nay 2x tuổi. Học hết lớp 9 rồi đi lao động chân tay, làm những nghề thấp hèn nhất. Thật đáng buồn, bởi ở họ nội nhà nó, thời các ông đều là cán bộ, có học có hành. Họ nhà nó thời các ông là nhất làng, ai cũng nể vì các ông đều là dân trí thức.
Đến đời bố nó và các chú trong họ thì tàng tàng, làm lao động phổ thông, không ai có thể làm dòng họ nổi bật và tiếp nối được các ông ngày xưa. Đến đời nó và các em họ thì nhà nó, anh em cũng chỉ học hết lớp 9. Có số ít nhà các chú trong họ thi đỗ đại học. Khi ấy, nó chưa có nhiều va chạm với môi trường văn phòng nên cũng bình thản.
Rồi nó đi bộ đội 2 năm. Sau khi xuất ngũ, nó lại đi làm nghề chân tay. Được một thời gian, nó bị ngã cầu thang và không thể lao động bằng sức lực được nữa. Nó đau đớn và gục ngã. Một thằng đàn ông 2x tuổi mà không thể làm việc nặng nhọc, không thể dùng sức khỏe hùng hục như trước - thứ mà nó luôn luôn tự hào, với cái thân thể cân đối, cao kều của mình.
Nó quyết tâm học một nghề không cần bằng cấp, ngồi làm việc trên máy tính. Thời gian học cũng lâu, công việc cũng tàng tàng. Hiện tại, nó đang học bổ túc tay nghề để làm lâu dài. Có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ thấy ổn, nhưng không...
Nó ra khỏi đáy giếng từ lâu và nhận ra rằng bằng cấp 3 rồi đại học quan trọng thế nào, con chữ quan trọng ra sao. Nó luôn nhìn mọi người xung quanh mình: thầy cô, bạn bè trên thành phố, ngay cả những đứa em học cùng và gọi nó là anh. Chí ít, họ cũng có bằng đại học. Càng ngày nó càng để ý đến điều đó nhiều hơn và càng ngại giao thiệp, không còn nhí nhố như ngày xưa.
Nó mong rằng kiếp này, dù không còn thời gian để học cấp 3 hay có bằng đại học, thì chí ít mai kia lấy vợ, nó sẽ cố lo cho con mình được học đại học.
Đến đời bố nó và các chú trong họ thì tàng tàng, làm lao động phổ thông, không ai có thể làm dòng họ nổi bật và tiếp nối được các ông ngày xưa. Đến đời nó và các em họ thì nhà nó, anh em cũng chỉ học hết lớp 9. Có số ít nhà các chú trong họ thi đỗ đại học. Khi ấy, nó chưa có nhiều va chạm với môi trường văn phòng nên cũng bình thản.
Rồi nó đi bộ đội 2 năm. Sau khi xuất ngũ, nó lại đi làm nghề chân tay. Được một thời gian, nó bị ngã cầu thang và không thể lao động bằng sức lực được nữa. Nó đau đớn và gục ngã. Một thằng đàn ông 2x tuổi mà không thể làm việc nặng nhọc, không thể dùng sức khỏe hùng hục như trước - thứ mà nó luôn luôn tự hào, với cái thân thể cân đối, cao kều của mình.
Nó quyết tâm học một nghề không cần bằng cấp, ngồi làm việc trên máy tính. Thời gian học cũng lâu, công việc cũng tàng tàng. Hiện tại, nó đang học bổ túc tay nghề để làm lâu dài. Có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ thấy ổn, nhưng không...
Nó ra khỏi đáy giếng từ lâu và nhận ra rằng bằng cấp 3 rồi đại học quan trọng thế nào, con chữ quan trọng ra sao. Nó luôn nhìn mọi người xung quanh mình: thầy cô, bạn bè trên thành phố, ngay cả những đứa em học cùng và gọi nó là anh. Chí ít, họ cũng có bằng đại học. Càng ngày nó càng để ý đến điều đó nhiều hơn và càng ngại giao thiệp, không còn nhí nhố như ngày xưa.
Nó mong rằng kiếp này, dù không còn thời gian để học cấp 3 hay có bằng đại học, thì chí ít mai kia lấy vợ, nó sẽ cố lo cho con mình được học đại học.



