TrìnhCa8
Tao là gay
Có những thứ không trân trọng thì sẽ mất đi.
Nhưng cũng có những thứ rất trân trọng mà không thể nào giữ được.
Hôm nay bạn là một điều gì đó rất đặc biệt trong lòng một ai đó, không có nghĩa là sau này cũng thế.
Chân thành và thật lòng chưa chắc có kết quả đã tốt, nhưng chân thành và thật lòng thì sẽ không bao giờ phải hối tiếc.
Dù cuộc sống có xoay vẫn ra sao, việc nhìn nhận mọi thứ bằng con mắt "vô thường" và "bao dung" luôn giúp tâm ta bình yên lạ kỳ.
"Có những thứ không trân trọng thì sẽ mất đi.
Nhưng cũng có những thứ rất trân trọng mà không thể nào giữ được."
Bất lực trước bàn tay Vô thường!
Cuộc đời này vốn là một bài học dài về cách nâng niu và buông bỏ.
Khi ta hờ hững, những điều quý giá sẽ lặng lẽ rời đi như một lẽ bĩ cực tự nhiên.
Nhưng cay đắng và bất lực hơn cả, là có những bóng hình, những kỷ niệm ta đã dốc hết tâm can để gìn giữ, nâng niu như báu vật, vậy mà vẫn phải ngậm ngùi đứng nhìn chúng tuột khỏi tầm tay.
Hóa ra, có những thứ trên đời sinh ra không phải để sở hữu, mà là để dạy ta biết chấp nhận,
Hết duyên thì dẫu có giữ chặt đến mấy, lòng bàn tay vẫn trống rỗng.
"Hôm nay bạn là một điều gì đó rất đặc biệt trong lòng một ai đó, không có nghĩa là sau này cũng thế."
Tình cảm như mây trời, xin đừng cầu vĩnh cửu!
Lòng người vốn là thứ dễ đổi thay hơn cả thời tiết.
Ngày hôm nay, bạn có thể là cả thế giới, là báu vật, là lý do để một ai đó mỉm cười.
Nhưng ngày mai, khi gió đổi chiều, vị trí ấy có thể chỉ còn là một vệt mờ nhạt trong miền ký ức của họ.
Hiểu được điều này không phải để ta sống trong hoài nghi hay sợ hãi, mà để ta học cách biết ơn hiện tại.
Nếu hôm nay ta là duy nhất, hãy sống trọn vẹn với danh phận ấy.
Để mai này dẫu có trở thành người dưng, ta vẫn có thể mỉm cười vì đã từng có một thời khắc rực rỡ trong đời nhau.
"Chân thành và thật lòng chưa chắc kết quả đã tốt, nhưng chân thành và thật lòng thì sẽ không bao giờ phải hối tiếc."
Chân thành là phần thưởng lớn nhất của Tâm hồn!
Trao đi lòng chân thành chưa bao giờ là một cuộc đổi chác để mong cầu một cái kết có hậu.
Đôi khi, thứ ta nhận lại sau những dốc lòng lại là sự im lặng, hững hờ, thậm chí là tổn thương.
Thế nhưng, giá trị của một trái tim thật lòng nằm ở sự thanh thản sau cùng.
Dẫu ngày mai có ra sao, dẫu mối duyên ấy có vỡ vụn, ta vẫn có thể ngẩng cao đầu tự hào rằng:
Ta đã sống, đã yêu bằng một tình cảm thuần khiết và trọn vẹn nhất.
Người rời đi có thể sẽ nuối tiếc vì mất một người thương họ thật lòng, còn ta thì không bao giờ phải thốt lên hai chữ "giá như".



