KỶ NGUYÊN BĂNG GIÁ: ĐẾ CHẾ THỜI KHÔNG VÀ TIẾNG KHÓC KHAI SINH GIỮA NGÀY TẬN THẾ

Jd1157

Yếu sinh lý
CHƯƠNG 1: TRỌNG SINH VÀ SỰ QUỲ PHỤC CỦA TÔ HÒA



Tiếng gió đông gào rít bên ngoài lớp kính cường lực ba tầng dày đặc như tiếng hàng vạn linh hồn oán hận đang gào khóc giữa màn đêm. Những bông tuyết khổng lồ bị cuồng phong cuốn lên, va đập liên hồi vào mặt kính, tạo thành từng tiếng “ầm… ầm…” nặng nề như có một con quái vật khổng lồ đang không ngừng đập cửa. Trên màn hình điều khiển trung tâm của căn penthouse, những con số đỏ rực lạnh lẽo hiện lên rõ ràng:

21 tháng 12 năm 2025 – 23 giờ 59 phút.

Trương Dịch đứng lặng trước ô cửa kính sát trần, hai tay khoanh trước ngực. Dáng người cao lớn cùng bờ vai rộng khiến bóng lưng anh giống như một ngọn núi sừng sững giữa màn đêm. Đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh đèn thành phố, nhưng bên trong chỉ còn sự lạnh lùng và bình tĩnh tuyệt đối. Phía dưới, Giang Thành vẫn còn sáng rực như một dải ngân hà dưới mặt đất. Xe cộ nối nhau thành những dòng sáng bất tận, biển quảng cáo điện tử vẫn nhấp nháy, người dân vẫn vô tư tận hưởng những giờ phút cuối cùng của một nền văn minh mà không hề biết chỉ còn chưa đầy một phút nữa, tất cả sẽ biến mất.

Trương Dịch khẽ nhắm mắt. Hình ảnh kiếp trước hiện về rõ ràng như mới xảy ra ngày hôm qua. Anh mở cửa vì lòng tốt, chia sẻ lương thực cho hàng xóm, đổi lại là sự phản bội. Vương Cường cùng đám người tham lam cướp sạch mọi thứ, đánh anh đến kiệt sức rồi ném ra ngoài trời tuyết. Trong cái lạnh thấu xương, anh nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt mình, nghe tiếng cười chế giễu của những kẻ từng được anh cứu giúp, để rồi từng hơi thở cuối cùng hóa thành màn sương trắng tan biến trong gió. Nỗi căm hận ấy đã theo anh đến tận khi trọng sinh. Một tháng trước tận thế, anh bán toàn bộ tài sản, gom được một trăm tỷ nhân dân tệ, biến căn penthouse thành một pháo đài kiên cố với cửa hợp kim dày nửa mét, kính chống đạn nhiều lớp, hệ thống lọc không khí độc lập, nguồn điện hạt nhân mini, kho nước sạch, camera hồng ngoại và hệ thống phòng thủ tự động.

Cùng lúc đó, anh thức tỉnh dị năng Không Gian Vô Hạn — một không gian độc lập nơi thời gian hoàn toàn ngừng trôi. Thực phẩm vừa cất vào vẫn nóng hổi như mới nấu, trái cây luôn tươi mọng, thuốc men và vật tư không bao giờ hư hỏng. Trong suốt một tháng, anh gần như vét sạch mọi siêu thị, kho hàng và nhà máy bằng dị năng ấy, chuẩn bị cho ngày hôm nay. Đồng hồ chuyển sang đúng 0 giờ. Cả thành phố bỗng chìm vào bóng tối. Chỉ trong vài giây, điện lưới quốc gia sụp đổ. Mười phút sau, nhiệt độ lao thẳng xuống âm năm mươi độ C. Gió lạnh biến thành lưỡi dao vô hình cắt nát mọi hy vọng của con người. Tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi rồi nhanh chóng bị bão tuyết nuốt chửng.

Kỷ nguyên băng giá chính thức bắt đầu. Thế nhưng bên trong pháo đài của Trương Dịch, hệ thống sưởi vẫn duy trì nhiệt độ hai mươi sáu độ C. Ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên căn phòng một bầu không khí ấm áp như mùa xuân. Trên chiếc bàn gỗ mun, nồi lẩu cay Tứ Xuyên vẫn sôi ùng ục, mùi hoa tiêu và thịt bò thượng hạng lan tỏa khắp không gian. Anh bình thản gắp một miếng thịt, nhấp một ngụm rượu vang, như thể tận thế bên ngoài chẳng liên quan gì đến mình. Đúng lúc ấy, tiếng cưa máy và búa nện vang lên dữ dội ngoài cửa. Qua màn hình camera, Vương Cường đang điên cuồng đập cửa, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn. Phía sau hắn, Tô Hòa ôm chặt chiếc túi nhỏ trước ngực, toàn thân run rẩy. Mái tóc cô phủ đầy bông tuyết, gương mặt trắng bệch vì giá rét nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có. Trương Dịch chỉ khẽ nhếch môi, đưa tay nhấn một nút trên bảng điều khiển. Hai họng súng tự động từ trần nhà hạ xuống. Tiếng súng vang lên ngắn gọn nhưng dứt khoát. Vương Cường ngã gục ngay trước cửa, máu còn chưa kịp chảy đã đông cứng giữa nền tuyết trắng. Tô Hòa chết lặng. Người đàn ông mà cô từng dựa dẫm phút chốc đã trở thành một thi thể lạnh giá. Trong thế giới này, mọi quy tắc đều sụp đổ. Chỉ còn sự sống và cái chết.

Khi cánh cửa thép hé mở một khe nhỏ, hơi ấm từ bên trong lập tức tràn ra như ánh bình minh giữa mùa đông vô tận. Tô Hòa không còn chút do dự. Cô quỳ xuống, chậm rãi bò qua cánh cửa, nước mắt hòa lẫn những hạt tuyết tan trên gương mặt. Trương Dịch ngồi trên sofa nhìn cô bằng ánh mắt bình thản. Anh ném sang một bộ quần áo sạch sẽ cùng chiếc khăn mềm: “Thay đi.”

Tô Hòa khẽ gật đầu. Sau khi thay bộ đồ khô ráo và cảm nhận hơi ấm dần trở lại với cơ thể, cô vẫn quỳ trước mặt anh, không dám ngẩng đầu. Trương Dịch gắp một miếng thịt bò đặt vào chiếc bát dưới chân cô: “Ăn đi.”

Tô Hòa cầm lấy chiếc bát bằng hai tay run run. Hơi nóng từ thức ăn khiến nước mắt cô lại rơi xuống.

“Cảm ơn… cảm ơn anh đã cứu em.”

Trương Dịch nhìn cô thật lâu.

“Muốn sống trong pháo đài này thì phải tuân theo quy tắc của tôi.”

“Em hiểu. Em sẽ không phản bội anh. Em chỉ mong được ở lại.”

Anh bước đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của anh. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều im lặng. Ngoài cửa sổ, bão tuyết vẫn gào thét dữ dội, còn bên trong căn phòng chỉ còn tiếng hệ thống sưởi khe khẽ vận hành. Trương Dịch khẽ cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn ngắn nhưng ấm áp. Ban đầu Tô Hòa hơi cứng người vì bất ngờ, rồi từ từ khép mắt lại. Nụ hôn ấy không chỉ là sự gần gũi giữa hai con người, mà còn là lời hứa rằng từ giây phút này, họ sẽ cùng nhau đối mặt với một thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Khi đôi môi tách ra, Tô Hòa khẽ tựa trán vào vai anh, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo như sợ rằng chỉ cần buông ra, cô sẽ lại bị ném trở về màn bão tuyết lạnh lẽo ngoài kia.

“Em sẽ không để anh phải hối hận vì đã cứu em.”

Trương Dịch khẽ đặt tay lên mái tóc cô.

“Vậy thì hãy sống sót.”

Khi ánh đèn vàng trong phòng ngủ mờ dần, chỉ còn lại tiếng gió rít gào điên cuồng ngoài kia như muốn xé toạc lớp kính cường lực, bầu không khí bên trong lại nóng hực đến nghẹt thở. Trương Dịch nhìn Tô Hòa, người vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng muốt nhưng không che hết được những đường cong mướt mát, làn da trắng ngần giờ đây ửng hồng vì hơi ấm và sự thẹn thùng.

Anh không để cô chờ đợi lâu. Trương Dịch tiến tới, một tay nắm chặt lấy gáy cô, kéo mạnh vào một nụ hôn sâu, ngấu nghiến. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cô như một kẻ xâm lăng, đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối. Tô Hòa khẽ rên rỉ, đôi tay run rẩy bám chặt vào vai anh, cảm nhận sự nam tính áp đảo đang bao trùm lấy mình.

"Anh... Trương Dịch..."

Anh tách môi ra, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, giọng nói trầm thấp và đầy quyền lực:

"Ở đây, tôi là luật pháp. Em muốn sống, muốn được ăn ngon, muốn được ấm áp... thì cơ thể này chính là cái giá phải trả. Hiểu chưa, con mèo nhỏ?"

Tô Hòa run lên, không phải vì sợ, mà vì một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cô khẽ gật đầu, mái tóc ướt át xõa trên vai. Trương Dịch không chần chừ, anh dứt khoát giật phăng chiếc khăn tắm, để lộ ra toàn bộ cơ thể tuyệt mỹ của cô dưới ánh đèn mờ. Đôi gò bồng đảo căng tròn, đỉnh hồng đào như hai hạt ngọc nhỏ đang run rẩy trước cái nhìn rực lửa của anh.

Anh đẩy cô ngã nhào xuống chiếc giường rộng lớn, phủ lên người cô như một ngọn núi vững chãi. Bàn tay to lớn của Trương Dịch không ngừng nhào nặn đôi gò bồng đào, bóp mạnh khiến chúng biến dạng, rồi dùng lưỡi lướt qua những điểm nhạy cảm, tạo ra những tiếng "chụt chụt" đầy dâm mỹ.

"Ưm... a... nhẹ một chút..."

Tô Hòa cong người, đôi chân thon dài vô thức quấn lấy hông anh.

Trương Dịch bật cười lạnh lùng, bàn tay anh trượt xuống dưới, luồn qua khe mông căng tròn rồi tiến thẳng đến vùng tam giác bí ẩn. Chỉ một lần chạm nhẹ, anh đã cảm nhận được sự ẩm ướt, nóng hổi đang mời gọi.

"Ồ, miệng thì nói sợ, nhưng chỗ này của em lại dâm đãng thế này sao? Nhìn xem, nó đang chảy nước ra để chào đón tôi này."

Sự thô bạo trong lời nói khiến Tô Hòa vừa xấu hổ vừa hưng phấn. Cô hổn hển, gương mặt đỏ bừng:

"Em... em không có... ah!"

Tiếng hét khẽ vang lên khi Trương Dịch bất ngờ tách rộng hai chân cô, phơi bày toàn bộ sự riêng tư nhất trước mắt anh. Anh không vội vã, mà dùng ngón tay thon dài trêu chọc hạt mầm nhỏ xíu đang rung rinh, rồi từ từ xâm nhập.

"Nhìn tôi này, Hòa. Nhìn xem ai đang làm em sướng. Ai là người cho em sự sống trong cái địa ngục băng giá này?"

"Là anh... Trương Dịch... làm ơn... em muốn anh..."

Không để cô chờ đợi thêm, Trương Dịch giải phóng con quái vật cứng nóng của mình, một cú thúc mạnh mẽ và dứt khoát đâm sâu vào tận cùng tử cung.

"Aaaa!" Tô Hòa ưỡn người, đôi mắt trợn ngược vì khoái cảm quá lớn đột ngột ập đến. Cảm giác bị lấp đầy, bị chiếm hữu hoàn toàn khiến cô run rẩy kịch liệt.

Trương Dịch bắt đầu những cú nện thô bạo và dồn dập. Tiếng thịt va chạm "chát chát" vang lên liên hồi, át cả tiếng gió gào ngoài cửa sổ. Mỗi lần thúc sâu, anh lại gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng:

"Đúng rồi, cứ khóc đi, cứ rên rỉ tên tôi đi! Em là của tôi, từng tấc thịt, từng hơi thở của em đều thuộc về tôi! Nói cho tôi biết, em cảm thấy thế nào khi bị tôi đâm nát bên trong?"

"Sướng... em sướng quá... anh đâm mạnh nữa đi... lấp đầy em... làm ơn hãy thao chết em đi!" Tô Hòa hoàn toàn mất lý trí, cô gào lên trong sự cực lạc, đôi tay cào sâu vào lưng anh, tạo thành những vết đỏ rực.

Căn phòng tràn ngập mùi hương nồng nàn của tình dục và sự chiếm hữu. Trương Dịch như một con thú hoang, không ngừng tấn công vào điểm G của cô, khiến Tô Hòa liên tục đạt cực khoái, cơ thể cô co giật từng đợt, nước dâm bắn ra tung tóe, hòa quyện cùng tinh dịch nóng hổi khi anh gầm lên một tiếng cuối cùng và phóng thích toàn bộ vào sâu trong lòng cô.

Họ nằm đó, hơi thở dồn dập quấn quýt lấy nhau. Ngoài kia, thế giới đang chết dần trong băng giá, nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa dục vọng vừa mới được thắp lên, đánh dấu sự khởi đầu của một đế chế mà ở đó, sự phục tùng và khoái lạc là liều thuốc duy nhất để chống lại sự tuyệt vọng.
 

Jd1157

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ảnh chương 1:
 

Đính kèm

  • IMG_1587.jpeg
    IMG_1587.jpeg
    1.4 MB · Xem: 2
  • IMG_1590.jpeg
    IMG_1590.jpeg
    1.5 MB · Xem: 2
  • IMG_1588.jpeg
    IMG_1588.jpeg
    1.5 MB · Xem: 1
  • IMG_1589.jpeg
    IMG_1589.jpeg
    1.3 MB · Xem: 2
  • IMG_1585.png
    IMG_1585.png
    1.8 MB · Xem: 2
  • IMG_1586.png
    IMG_1586.png
    1.9 MB · Xem: 2

Jd1157

Yếu sinh lý
Chủ thớt
CHƯƠNG 2: THU PHỤC LƯU KHIẾT KHỎI NANH VUỐT BẦY THÚ HOANG VÀ BẠN GÁI CŨ



Mùa đông năm 2026, bão tuyết đã chôn vùi đến tầng ba của tòa nhà. Điện và nước đều bị cắt đứt, xã hội bên ngoài sụp đổ, biến thành một khu rừng nguyên thủy vô pháp luật.

Khi cái đói và cái chết cận kề, những đóa hồng từng kiêu kỳ, lộng lẫy cũng buộc phải từ bỏ lớp vỏ bề ngoài để tìm kiếm một chỗ dựa cuối cùng nơi người duy nhất sở hữu siêu năng lực vật tư – Trương Dịch.



Hồi 1: Giải cứu streamer Lưu Khiết khỏi nanh vuốt bầy thú hoang



Lưu Khiết là một streamer nổi tiếng, được hàng triệu người hâm mộ xem như “nữ thần” nhờ gương mặt xinh đẹp cùng vóc dáng nổi bật. Cô sống trong một căn hộ cao cấp ở tầng hai mươi của tòa nhà.

Nhưng khi kỷ băng hà buông xuống, internet biến mất, mọi hào quang cũng tan theo. Cô co ro trong ba lớp chăn bông, nhìn ổ bánh mì cuối cùng đã phủ đầy nấm mốc mà nước mắt không ngừng rơi.

Sự tuyệt vọng nhanh chóng biến thành cơn ác mộng.

Gã bảo vệ tòa nhà tên Lý Đại cùng ba người đàn ông khác phá tung cửa căn hộ, ánh mắt đầy tham lam và hung bạo.

“Làm… làm gì vậy? Tôi không còn thức ăn nữa…”

Lưu Khiết run rẩy hét lên.

Lý Đại cười gằn: “Thức ăn à? Bọn tao đâu cần thứ đó.”

Hắn lao tới túm lấy cô, trong khi những kẻ còn lại khống chế căn phòng.

Đúng lúc ấy…

Đoàng! Đoàng!

Hai tiếng súng vang lên xé toạc bầu không khí.

Lý Đại cùng một tên đồng bọn ngã gục ngay lập tức. Hai kẻ còn lại còn chưa kịp phản ứng thì thêm hai phát súng nữa vang lên, kết thúc tất cả.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Trương Dịch chậm rãi bước vào, ném một chiếc áo khoác dày lên người Lưu Khiết rồi bình thản nói:

“Muốn tiếp tục ở lại đây chờ chết, hay theo tôi?”

Lưu Khiết lập tức quỳ xuống.

“Tôi đi! Xin hãy cứu tôi! Chỉ cần được sống, anh bảo tôi làm gì tôi cũng đồng ý.”

Trương Dịch nhìn cô một lúc rồi đưa tay kéo cô đứng dậy.

Sau khi theo anh đến pháo đài trên tầng thượng, nơi nhiệt độ luôn được duy trì ấm áp cùng nguồn thức ăn dồi dào, Lưu Khiết hoàn toàn từ bỏ cuộc sống cũ.

Để đổi lấy sự bảo vệ và cơ hội sinh tồn, cô chấp nhận ở lại pháo đài, chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho Trương Dịch và những người khác, trở thành một thành viên trong căn cứ của anh.

Cô không còn là "nữ thần" của hàng triệu người, mà chỉ là một sinh vật nhỏ bé, khao khát sự sống và sự bảo hộ của người đàn ông quyền năng nhất lúc này.

Sau bữa tối thịnh soạn với những món ăn mà Lưu Khiết ngỡ chỉ còn trong giấc mơ, cô được Trương Dịch yêu cầu vào phòng làm việc của anh. Trong căn phòng tràn ngập mùi gỗ đàn hương và hơi ấm từ lò sưởi, Trương Dịch đang ngồi trên chiếc ghế da lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô.

Lưu Khiết hôm nay mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh mà Trương Dịch đưa cho. Lớp vải mỏng dính sát vào cơ thể, làm lộ rõ đôi gò bồng đảo căng tròn và vòng eo con kiến thon gọn. Cô đứng đó, hai tay đan vào nhau, khẽ run rẩy vì sự căng thẳng và cả một niềm khao khát kỳ lạ.

"Lại đây," Trương Dịch ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối.

Lưu Khiết chậm rãi bước tới, quỳ sụp xuống dưới chân anh, ngước nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, đầy vẻ cầu khẩn.

"Cảm ơn anh... vì đã cứu em. Em thực sự... không biết phải trả ơn anh thế nào."

Trương Dịch đặt ly rượu xuống, bàn tay to lớn, thô ráp nâng cằm cô lên, rồi trượt dần xuống cổ, vuốt ve làn da mịn màng. Anh nhếch môi cười, một nụ cười đầy sự chiếm hữu:

"Trả ơn? Lưu Khiết, em nên nhớ, ở thế giới này, lòng tốt là thứ xa xỉ nhất. Tôi cứu em không phải vì tôi thương hại em, mà vì tôi muốn một món đồ chơi xinh đẹp để giải trí. Em có chấp nhận làm 'đồ chơi' của tôi không?"

Câu nói thô lỗ ấy không khiến Lưu Khiết sợ hãi, ngược lại, nó kích thích một luồng khoái cảm tiềm ẩn trong cô. Trong hoàn cảnh tận thế, việc được một kẻ mạnh chiếm hữu mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô khẽ rên rỉ, chủ động áp mặt vào đùi anh, giọng nói nũng nịu:

"Em... em nguyện ý. Chỉ cần anh thích, em sẽ làm bất cứ điều gì... xin anh hãy dùng em đi."

Trương Dịch không để cô chờ đợi thêm. Anh thô bạo túm lấy tóc cô, kéo ngược ra sau để cô phơi bày chiếc cổ trắng ngần, rồi cúi xuống cắn mạnh một cái, để lại một dấu hickey đỏ chót như một lời đánh dấu chủ quyền.

"Ưm... a... anh..."

Anh đứng phắt dậy, một tay xé toạc chiếc váy lụa mỏng manh, khiến nó rách toạc ra làm đôi, để lộ toàn bộ cơ thể tuyệt mỹ của nàng streamer nổi tiếng. Đôi gò bồng đảo trắng ngần nảy lên theo từng nhịp thở dồn dập, đỉnh hồng đào cứng ngắc vì hưng phấn. Trương Dịch gầm nhẹ, anh đẩy cô lên mặt bàn làm việc rộng lớn, gạt phăng đống giấy tờ sang một bên.

Anh nhanh chóng thoát khỏi quần áo, để lộ con quái vật khổng lồ, gân guốc đang hừng hực khí thế. Lưu Khiết nhìn thấy nó thì nuốt nước miếng, vừa sợ hãi vừa thèm muốn.

"Nhìn cho kỹ vào, đây là thứ sẽ cho em sự sống. Liếm nó đi!"

Lưu Khiết run rẩy, nhưng không chút do dự, cô cúi đầu, dùng chiếc lưỡi mềm mại bao bọc lấy quy đầu nóng hổi. Cô vụng về nhưng đầy nhiệt thành, dùng miệng mút mát, liếm láp từng đường gân, phát ra những tiếng "chùn chụt" dâm mỹ. Trương Dịch hừ lạnh, bàn tay anh ấn chặt đầu cô xuống, ép cô phải nuốt sâu hơn.

"Giỏi lắm... con điếm nhỏ. Miệng em thật biết cách chiều chuộng."

Khi sự hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, Trương Dịch kéo cô đứng dậy, xoay người cô lại, bắt cô chống hai tay lên mặt bàn, chổng mông lên cao trong một tư thế đầy nhục dục. Từ phía sau, anh nhìn thấy khe mông căng tròn và vùng tam giác bí ẩn đang rỉ nước dâm ướt át.

Không một lời báo trước, anh thúc mạnh một cú toàn lực, đâm sâu vào tận cùng tử cung của cô.

"Aaaa! Đau... sâu quá... anh ơi!" Lưu Khiết hét lên, toàn thân co giật, móng tay cào nát mặt bàn gỗ.

Trương Dịch không dừng lại, anh bắt đầu những cú nện như búa bổ, mỗi lần thúc đều phát ra tiếng "bạch bạch" chát chúa. Anh vừa thao cô thô bạo, vừa ghé sát tai cô thì thầm những lời dâm dục:

"Nhìn xem, nữ thần của hàng triệu người giờ đây đang bị tôi đâm nát bên trong. Em có thấy sướng không? Hả? Nói cho tôi biết em là cái gì của tôi!"

"Em... em là đồ chơi của anh... a... sướng quá... đâm mạnh nữa đi... làm ơn thao chết em đi!" Lưu Khiết hoàn toàn phát điên trong khoái cảm. Sự thô bạo của Trương Dịch khiến cô cảm thấy mình thực sự đang sống, thực sự được thuộc về một ai đó giữa cái thế giới chết chóc này.

Trương Dịch tăng tốc, những cú thúc ngày càng dồn dập và tàn nhẫn hơn. Anh xoay người cô lại, nhấc bổng hai chân cô lên vai, đâm thẳng vào điểm G của cô một cách chính xác. Lưu Khiết trợn mắt, cơ thể cong lên như một cánh cung, nước dâm bắn ra tung tóe, hòa cùng tiếng rên rỉ chói tai.

"Ưm... a... em ra... em ra rồi... anh... anh ơi!"

Trương Dịch gầm lên một tiếng, cú thúc cuối cùng cực sâu, anh phóng thích toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu trong lòng cô, lấp đầy tử cung của nàng streamer bằng dấu ấn của mình.

Họ đổ gục xuống nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện. Trương Dịch nhìn khuôn mặt đờ đẫn vì cực lạc của Lưu Khiết, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy thỏa mãn. Giờ đây, anh không chỉ có một Tô Hòa dịu dàng, mà còn có thêm một Lưu Khiết dâm đãng và phục tùng. Đế chế của anh, trong kỷ nguyên băng giá này, bắt đầu trở nên rực rỡ và đầy dục vọng.
 

Jd1157

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ảnh chương 2, hồi 1:
 

Đính kèm

  • IMG_1593.jpeg
    IMG_1593.jpeg
    1.2 MB · Xem: 1
  • IMG_1599.jpeg
    IMG_1599.jpeg
    1.1 MB · Xem: 1
  • IMG_1597.jpeg
    IMG_1597.jpeg
    674.5 KB · Xem: 1
  • IMG_1598.jpeg
    IMG_1598.jpeg
    644.6 KB · Xem: 1

Jd1157

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Hồi 2: Khế ước nô tỳ và sự trừng phạt dành cho bạn gái cũ Lâm Vãn Nguyệt



Lâm Vãn Nguyệt từng là bạn gái của Trương Dịch. Khi anh còn nghèo khó, cô không ngần ngại chia tay để chạy theo thiếu gia giàu có Triệu Đạt. Cô sở hữu vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng như mối tình đầu, nhưng lại lựa chọn rời bỏ người từng thật lòng với mình để theo đuổi cuộc sống xa hoa.

Thế nhưng, khi kỷ băng hà ập đến, tiền bạc của Triệu Đạt nhanh chóng trở nên vô giá trị. Lương thực ngày càng cạn kiệt, bản chất ích kỷ của hắn cũng bộc lộ. Để giành lấy mẩu bánh mì cuối cùng, hắn không chút do dự đẩy Lâm Vãn Nguyệt ra khỏi căn hộ, mặc cô giữa hành lang lạnh giá âm sáu mươi độ.

Run rẩy trong gió tuyết, Lâm Vãn Nguyệt lê từng bước lên tầng thượng, nơi pháo đài của Trương Dịch tọa lạc. Cô quỳ trước camera chuông cửa, nước mắt hòa cùng những bông tuyết lạnh buốt.

“Trương Dịch… em biết anh đang nghe.”

“Em sai rồi…”

“Ngày trước là em mù quáng.”

“Xin anh mở cửa… chỉ cần cho em một ngụm nước ấm thôi…”

“Em cầu xin anh…”

Bên trong phòng khách, Trương Dịch đang ngồi tựa lưng trên ghế sofa. Anh bình thản nhìn màn hình giám sát rồi nhấn nút đàm thoại.

“Lâm Vãn Nguyệt ! Lúc trước cô nói tôi nghèo hèn, không xứng với cô. Giờ nhìn lại xem. Tôi ở trong căn cứ ấm áp, có thức ăn và nơi trú ẩn. Còn cô thì đứng ngoài cửa chờ chết. Vậy cô lấy tư cách gì để yêu cầu tôi mở cửa?”

Nghe những lời ấy, Lâm Vãn Nguyệt tuyệt vọng quỳ sụp xuống nền hành lang phủ đầy băng tuyết, liên tục cúi đầu.

“Em không cần danh phận. Em cũng không dám mong anh tha thứ. Chỉ cần cho em ở lại. Cho em làm bất cứ việc gì cũng được. Xin anh…”

Trương Dịch im lặng một lúc rồi ra hiệu cho Tô Hòa và Lưu Khiết mở cửa.

Hai người đưa Lâm Vãn Nguyệt vào bên trong. Hơi ấm trong căn cứ khiến cô gần như khuỵu xuống vì kiệt sức.

Trương Dịch nhìn người con gái từng kiêu ngạo rời bỏ mình, nay chỉ còn lại vẻ tiều tụy và tuyệt vọng. Ánh mắt anh không hề có chút thương hại: “Từ hôm nay. Cô là người có địa vị thấp nhất trong căn cứ. Cô muốn ở lại thì phải tuân theo mọi quy tắc. Đừng mong có bất kỳ đặc quyền nào.”

Lâm Vãn Nguyệt cắn chặt môi, nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt: “Vâng… Em hiểu rồi…”

Kể từ ngày hôm đó, cô trở thành người phụ trách những công việc nặng nhọc nhất trong căn cứ. Mỗi ngày, cô đều cố gắng chuộc lại những sai lầm của quá khứ, còn Trương Dịch vẫn luôn giữ khoảng cách, để cô hiểu rằng có những lựa chọn một khi đã đưa ra thì sẽ phải trả giá.

Khi sự hận thù từ quá khứ chuyển hóa thành một cuộc trừng phạt đầy nhục dục, bạo liệt và sự khuất phục tuyệt đối của Lâm Vãn Nguyệt trước Trương Dịch.

Một tuần sau khi gia nhập căn cứ, Lâm Vãn Nguyệt đã dần thích nghi với công việc nặng nhọc, nhưng sự lạnh lùng của Trương Dịch đối với cô càng lúc càng tăng. Đêm đó, khi cô vừa lau dọn xong căn phòng ngủ chính, Trương Dịch bất ngờ gọi cô lại. Anh ngồi trên ghế, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, nhìn cô như nhìn một món đồ chơi rẻ tiền.

"Lại đây, quỳ xuống," Trương Dịch ra lệnh, giọng nói không chút ấm áp.

Lâm Vãn Nguyệt run rẩy quỳ sụp xuống, hai tay đặt trên đùi, cúi đầu phục tùng. Sự kiêu ngạo năm xưa giờ đây chỉ còn là một mảnh vụn.

"Ngày xưa, cô dùng sự khinh miệt để vứt bỏ tôi. Bây giờ, tôi muốn cô dùng chính cơ thể này để chuộc lỗi. Nhưng tôi không muốn một sự phục tùng miễn phí."

Trương Dịch lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc máy rung hình trứng, màu đen bóng loáng, loại cao cấp với cường độ rung cực mạnh. Anh cầm nó trước mặt cô, khiến Lâm Vãn Nguyệt tái mặt.

"Từ giờ đến sáng, món đồ này sẽ nằm trong người cô. Và cô không được phép lấy nó ra trừ khi tôi cho phép."

Không đợi cô trả lời, Trương Dịch thô bạo kéo cô nằm sấp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tách rộng hai chân cô ra. Anh không dùng bất kỳ chất bôi trơn nào, dứt khoát ấn mạnh chiếc máy rung vào sâu trong âm đạo của cô.

"Aaa!" Lâm Vãn Nguyệt hét lên, cơ thể cong lên vì bất ngờ và đau đớn.

Ngay khi chiếc máy vừa vào vị trí, Trương Dịch nhấn nút kích hoạt ở mức cao nhất. Một luồng rung chấn mãnh liệt lập tức bùng nổ bên trong, đánh thẳng vào điểm G. Lâm Vãn Nguyệt run bắn lên, hơi thở trở nên dồn dập, nước dâm không tự chủ được mà tuôn ra, làm ướt đẫm cả vùng nhạy cảm.

"Nhìn xem, cái miệng thì nói xin lỗi, nhưng cái lồn này lại dâm đãng thế này. Vừa mới chạm vào đã chảy nước rồi sao? Cô thèm khát tôi đến thế à?"

Trương Dịch cười lạnh, anh không dừng lại ở đó. Anh túm lấy tóc cô, kéo mạnh ra sau, buộc cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đầy căm hận của anh. Anh bắt đầu dùng những cái tát mạnh bạo vào mông cô, tạo ra những tiếng "chát chát" vang dội, khiến làn da trắng ngần của cô hằn lên những dấu tay đỏ rực.

"Đây là sự trừng phạt cho sự phản bội của cô! Mỗi vết tát này là một lời nhắc nhở rằng cô giờ chỉ là một con súc vật trong căn cứ này!"

"Ưm... ah... đau... em sai rồi... làm ơn... rung mạnh quá... em không chịu nổi... aaaa!"

Sự kết hợp giữa nỗi đau thể xác từ những cái tát và khoái cảm cực hạn từ chiếc máy rung khiến tâm trí Lâm Vãn Nguyệt hoàn toàn hỗn loạn. Cô không còn biết đau hay sướng, chỉ thấy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cô bắt đầu vặn vẹo cơ thể, mông không ngừng lắc lư theo nhịp rung của máy, miệng phát ra những tiếng rên rỉ dâm mỹ.

"Muốn tôi tắt nó đi không? Muốn tôi lấp đầy cô không?" Trương Dịch gầm lên, anh giải phóng con quái vật của mình, gân guốc và nóng hổi.

"Vâng... xin anh... nắc em đi... làm ơn lấp đầy em... em là nô lệ tình dục của anh...!"

Trương Dịch không chút nhẹ nhàng, anh tống mạnh một cú thúc toàn lực, đâm xuyên qua lớp máy rung đang hoạt động, khiến con quái vật của anh và chiếc máy rung cùng lúc ép chặt vào vách âm đạo của cô.

"Aaaaaaaa!" Lâm Vãn Nguyệt hét lên một tiếng xé lòng, đôi mắt trợn ngược. Cảm giác bị lấp đầy cực độ cùng sự rung chấn không ngừng khiến cô đạt cực khoái ngay lập tức.

Trương Dịch bắt đầu những cú nện thô bạo, tàn nhẫn. Anh không coi cô là người yêu, mà coi cô là một bao cát để xả hết mọi uất hận. Mỗi lần thúc sâu, anh lại nghiến răng nói:

"Hồi đó cô nói tôi nghèo? Giờ nhìn xem, cái nghèo của tôi có thể làm cô sướng đến phát điên thế này không? Hả?!"

"Sướng... sướng quá... anh thao em... thao chết em đi... em là con điếm của anh... aa... ah!"

Tiếng thịt va chạm "chát chát" hòa quyện cùng tiếng máy rung "rè rè" tạo nên một bản nhạc dâm dục đầy bạo liệt. Lâm Vãn Nguyệt hoàn toàn sụp đổ, cô không còn là một tiểu thư kiêu kỳ, mà chỉ là một con nô tỳ đang run rẩy dưới sự thống trị của Trương Dịch.

Khi đạt đến đỉnh điểm, Trương Dịch gầm lên, anh thúc sâu nhất có thể, ép chặt chiếc máy rung vào cổ tử cung cô rồi phóng thích toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào trong.

"A... ưm...!" Lâm Vãn Nguyệt co giật kịch liệt, nước dâm và tinh dịch hòa quyện, tràn ra ngoài theo kẽ đùi.

Trương Dịch rút ra, nhưng anh không lấy chiếc máy rung ra. Anh lạnh lùng nhìn cô đang nằm thở dốc, toàn thân run rẩy trên sàn.

"Chiếc máy đó vẫn sẽ ở trong người cô. Khi nào tôi thấy cô đủ thành khẩn, tôi sẽ lấy nó ra. Còn bây giờ, hãy tiếp tục bò ra ngoài kia và làm việc với cái thứ đó đang rung trong lòng mình đi."

Lâm Vãn Nguyệt nhìn theo bóng lưng của Trương Dịch, trong lòng không hề có sự oán hận, mà chỉ còn là một sự phục tùng mù quáng và một khát khao được anh trừng phạt nhiều hơn nữa. Cô biết, trong kỷ nguyên băng giá này, sự tàn nhẫn của Trương Dịch chính là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn tồn tại.
 

Jd1157

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ảnh chương 2, hồi 2:
 

Đính kèm

  • IMG_1604.jpeg
    IMG_1604.jpeg
    1.3 MB · Xem: 1
  • IMG_1602.jpeg
    IMG_1602.jpeg
    781.6 KB · Xem: 1
  • IMG_1603.jpeg
    IMG_1603.jpeg
    215.2 KB · Xem: 1
  • IMG_1605.jpeg
    IMG_1605.jpeg
    785.7 KB · Xem: 1

Jd1157

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Hồi 3: Khế ước trí tuệ của Trần Văn Hi và lời thề trung thành của nữ cảnh sát Đường Yên

3 ngày sau…

Trần Văn Hi, 19 tuổi, là một sinh viên thiên tài của Đại học Công nghệ Giang Thành. Cô sở hữu vóc dáng nhỏ nhắn, đáng yêu với chiều cao 1m60 cùng gương mặt tròn trịa, ngây thơ như một cô bé. Trên sống mũi luôn là cặp kính gọng tròn toát lên vẻ tri thức, còn đôi mắt trong trẻo mỗi khi mỉm cười lại cong lên, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng.

Khi kỷ băng hà ập đến, bi kịch cũng giáng xuống gia đình cô. Bố mẹ Văn Hi bị đám hàng xóm tàn nhẫn sát hại chỉ để cướp lấy chiếc máy phát điện duy nhất trong nhà. Bản thân cô bị mắc kẹt trong căn phòng khóa kín, chỉ có thể dựa vào những chiếc bẫy công nghệ do chính mình chế tạo để cầm cự. Bên ngoài, tiếng rìu liên tục bổ xuống cánh cửa, báo hiệu đám người kia sắp xông vào.

Đúng lúc tuyệt vọng nhất, Trương Dịch xuất hiện.

Hệ thống vũ khí tự động được anh kích hoạt, những họng súng trên hành lang đồng loạt khai hỏa, nhanh chóng quét sạch toàn bộ đám người đang bao vây căn hộ. Sau khi xác nhận mọi nguy hiểm đã được loại bỏ, Trương Dịch đưa Văn Hi rời khỏi nơi đó, trở về pháo đài trên tầng thượng.

Bước vào căn phòng ấm áp, Văn Hi ôm chặt chiếc máy tính trong lòng. Cô chậm rãi quỳ một gối trước mặt Trương Dịch, đôi mắt sau cặp kính ngập tràn sự biết ơn.

“Anh Trương Dịch… anh đã trả thù cho bố mẹ em.”

“Từ hôm nay, mạng sống của em thuộc về anh.”

“Em sẽ viết lại toàn bộ hệ thống phòng thủ bằng công nghệ của em, giúp anh điều khiển vũ khí chính xác và hiệu quả hơn.”

Trương Dịch bước đến đỡ cô gái nhỏ nhắn đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ lên vai cô như một lời động viên.

Văn Hi khẽ cúi đầu, gương mặt đỏ bừng vì xúc động. Kể từ giây phút ấy, cô quyết định dùng toàn bộ kiến thức và tài năng của mình để giúp Trương Dịch xây dựng pháo đài ngày càng vững chắc, xem đó là cách báo đáp ân cứu mạng và mối thù của cha mẹ.

Trương Dịch không chỉ vỗ vai cô, bàn tay anh dần trượt xuống, ôm lấy bờ vai gầy mảnh khảnh của Văn Hi rồi kéo mạnh cô vào lòng. Sự ấm áp từ lồng ngực vững chãi của người đàn ông khiến Văn Hi khẽ rùng mình, hơi thở cô trở nên dồn dập. Trong căn phòng sưởi ấm giữa cái lạnh thấu xương của thế giới bên ngoài, sự đụng chạm cơ thể lúc này giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô.

Anh nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo sau cặp kính tròn. Ánh mắt Trương Dịch không còn là sự an ủi, mà là sự chiếm hữu mãnh liệt.

"Mạng sống của em thuộc về anh... Vậy em có biết, một món nợ mạng sống phải trả bằng gì không?" Giọng anh trầm thấp, khàn đặc, phả vào tai cô những luồng hơi nóng hổi.

Văn Hi run rẩy, gương mặt tròn trịa đỏ bừng. Sự ngây thơ của một sinh viên thiên tài hoàn toàn bị khuất phục trước uy quyền của kẻ cứu tinh. Cô không hề sợ hãi, trái lại, một cảm giác hưng phấn lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Cô khẽ gật đầu, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy: "Bất cứ điều gì... em đều sẵn lòng..."

Không để cô chờ đợi, Trương Dịch thô bạo đẩy Văn Hi ngã nhào lên chiếc bàn làm việc đầy những linh kiện điện tử và bản vẽ. Tiếng kim loại va chạm lạch cạch vang lên, nhưng nó nhanh chóng bị át đi bởi tiếng thở gấp. Anh mạnh bạo xé toạc chiếc áo len mỏng manh của cô, để lộ ra bộ ngực trắng ngần, nhỏ nhắn nhưng săn chắc với hai hạt nhũ hoa màu hồng nhạt đang run rẩy vì lạnh và vì kích thích.

"Ưm..." Văn Hi khẽ rên lên, hai tay bám chặt vào mép bàn, cặp kính tròn hơi xếch sang một bên, tạo nên một vẻ dâm đãng đối lập hoàn toàn với gương mặt tri thức thường ngày.

Trương Dịch cúi xuống, ngậm chặt lấy một bên nhũ hoa, mút mạnh như muốn nuốt chửng lấy cô. Văn Hi cong người lên, tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng: "A... anh Trương Dịch... chỗ đó của em... em... em sướng quá..."

Bàn tay thô ráp của anh không ngừng nghỉ, luồn xuống dưới váy, xé tan lớp nội y mỏng manh. Khi những ngón tay anh chạm vào vùng kín đang ướt đẫm của cô, Văn Hi giật bắn người, đôi chân thon dài quấn chặt lấy hông anh. Sự tương phản giữa một thiên tài công nghệ thuần khiết và một con thú nhỏ đang khao khát được làm nhục khiến Trương Dịch không thể kiềm chế.

Anh nhanh chóng thoát khỏi quần áo, để lộ ra sự hùng dũng đang cương cứng hết cỡ. Không một lời dạo đầu thêm, anh nắm lấy hai chân cô, banh rộng ra và thúc mạnh một cú thật sâu vào trong tâm điểm ẩm ướt.

"Á...!!!" Văn Hi hét lên một tiếng ngắn, đôi mắt trợn ngược vì sự xâm nhập quá mức đột ngột và to lớn. Cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn khiến cô vừa đau đớn vừa khoái lạc đến mức tê dại.

Trương Dịch bắt đầu những cú thúc điên cuồng. Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang dội khắp căn phòng. Mỗi lần thúc sâu, anh lại nhấn mạnh vào điểm G của cô, khiến Văn Hi run rẩy kịch liệt, miệng không ngừng phát ra những âm thanh dâm mị: "Sâu quá... anh thúc sâu quá... em là của anh... em là nô lệ của anh... Aaa!"

Cặp kính tròn của cô cuối cùng cũng rơi xuống bàn, nhưng lúc này Văn Hi không còn quan tâm đến việc nhìn rõ mọi thứ. Cô chỉ cảm nhận được sự nóng bỏng từ dương vật của Trương Dịch đang cày xới bên trong mình. Sự kết hợp giữa lòng biết ơn tột độ và dục vọng bị kìm nén bấy lâu khiến cô đạt đến đỉnh điểm nhanh chóng.

"Em... em ra... em ra mất!!!" Văn Hi thét lên, toàn thân co giật, vùng kín thắt chặt lấy anh trong một cơn cực khoái mãnh liệt.

Trương Dịch gầm nhẹ một tiếng, tăng tốc những cú thúc cuối cùng với tốc độ chóng mặt, rồi bắn luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh sâu vào tử cung của cô gái nhỏ.

Văn Hi nằm rũ ra trên bàn, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà. Khế ước trí tuệ đã được ký kết, và lời thề trung thành giờ đây đã được khắc sâu bằng chính xác thịt và tinh dịch. Cô không còn là một sinh viên thiên tài đơn thuần, mà đã trở thành món đồ chơi trung thành nhất của vị vua trong pháo đài băng giá này.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo