Ngày trc t và vợ là lao động chui bên nc ngoài . 1 ngày vợ t nói bị đau đầu buồn nôn và nhói sau gáy , t đưa vợ ra viện nhưng khám k ra bệnh , t bảo vợ về VN khám còn t bên này cày cuốc cx đc , vợ k muốn nên chỉ uống thuốc giảm đau . Hơn tháng sau , vợ t đau đầu dữ dỗi r đột quỵ ngay chỗ làm . T và vợ quen nhau 1 tgian ngắn r kết hôn , lúc đó vợ tán t nên tình cảm của t chưa sâu đậm lắm , vợ t là ng hay ghen , nói nhiều nên nhiều khi t thấy vợ t phiền , thi thoảng hai đứa lại chí chóe vì vợ t tính còn trẻ con thích dựa dẫm và làm gì cx hỏi ý kiến tao . Lúc đó t chả cảm thấy t yêu vợ gì cả . Lúc vợ mất , ngta mang hộ tro cốt vợ về , chỉ còn t trong căn phòng đó , đồ đạc vợ vẫn để đó mà ng k còn . Hàng đêm t phải để bộ quần áo vợ từng mặc xếp cạnh thì tao mới đi ngủ được , lúc nấu cơm t toàn vô thức nấu hai phần , ngồi nhìn mâm cơm mà k nuốt nổi , nc mắt cứ chực rơi . Giờ đây t mới hiểu những gì t từng coi là phiền thì giờ đây t lại mong muốn nhất , tại sao lúc đó t lại cảm thấy t chưa từng yêu vợ , tại sao bây giờ t lại nhớ cô ấy tới vậy . Từ ngày cô ấy đi , cây son đánh dở vẫn trên bàn , quần áo t vẫn đem giặt hàng tuần để t lưu luyến 1 chút hình bóng vợ ở căn phòng này . T luôn nghĩ rằng mình k yêu vợ nhiều cho tới khi cô ấy rời đi , t nhớ cô ấy nhiều lắm .



