hào mọi người, m là nam, năm nay 31 tuổi.k bài bạc, rượu chè, caffe cũng k uống, Ai nhìn vào cũng bảo mình trẻ trung như chỉ mới 25-28, tính cách lại hay cười nói, cởi mở và rất dễ kết bạn. Nhưng ẩn sau vẻ bề ngoài bảnh bao, lạc quan đó là một cuộc đời đầy cay đắng mà đôi khi chính mình cũng không ngờ bản thân có thể chịu đựng được đến giờ.
Bước vào đời, mình bị chính mẹ ruột lừa gạt để gánh nợ thay cho một người bạn qua mạng ở Đà Nẵng mà m hoàn toàn không quen biết. Sau 1 năm ròng rã, mình bị bùng sạch tiền lương.m đã phải đi bộ suốt quãng đường dài từ Đà Nẵng về quê ở Huế trong sự đói khát và bất lực.
Từ năm 14 tuổi, m đã phải vừa học vừa nuôi cả gia đình gồm cha mẹ, 4 anh trai và 2 em gái. Các em ăn học thì các anh trai lại chơi bời, cờ bạc khiến gia đình lâm vào cảnh nghèo toàn tập.
Đến năm 18, mình vào Sài Gòn học việc và làm Nhà hàng Khách sạn.Thu nhập dần ổn định ở mức khoảng 20 triệu/tháng.
Mình người hướng nội, sống tình cảm, lúc nào cũng thương người khác hơn thương mình. Làm ra bao nhiêu tiền, mình đều tin tưởng giao hết cho người yêu giữ. Nấu ăn, giặt giũ cho người yêu 100%
Thế nhưng... Năm 2021, dịch Covid bùng phát, mình phát hiện người yêu cặp kè với đại gia. Nghĩ rằng người ta có thể lo cho cô ấy tốt hơn, m chủ động chia tay nhưng cô ấy k chịu. Rồi 1d, cô ấy âm thầm ôm sạch tiền bạc, thẻ ngân hàng, điện thoại và laptop của mình rồi biến mất, tổng thiệt hại khoảng 60 triệu.
đỉnh điểm phong tỏa Sài Gòn, m rơi vào cảnh không tiền, k điện thoại, k chỗ ở. Suốt gần 2 tháng trời, mình phải uống nước lã từ vòi, hái xoài và mận dại quanh kênh để ăn qua bữa. Đau lòng nhất là khi mình gọi điện xin bố mẹ vài gói mì tôm cứu đói, câu trả lời nhận được chỉ là sự từ chối lạnh lùng.
Qua đại dịch, m cố gắng làm lại từ đầu. Năm 2024, mình cưới vợ sau 3 tháng quen biết khi cô ấy mang bầu. Từ lúc cưới đến sau khi sinh, vợ mình chỉ ở bên nhà ngoại và yêu cầu mình phải về ở rể. Nhà vợ ở vùng quê nghèo BĐ, không có việc làm, cũng chẳng có đất đai trồng trọt.
Bi kịch vào năm 2025, m đổ bệnh dạ dày, những cơn đau hành hạ liên tục khiến mình không thể đi làm ngoài được nữa. Thấy m không còn khả năng chu cấp nhiều, vợ lập tức ly dị.
Từ đó đến cuối năm 2025, m thu mình trong căn phòng trọ nhỏ ở Sài Gòn, bám trụ bằng những công việc kiếm tiền trên máy tính như làm affiliate, MMO và treo game kiếm đồng ra đồng vào. Thu nhập lúc đó cũng tạm ổn định, dao động từ 7-15 triệu/tháng.
Nhưng cuộc sống chẳng dễ dàng,đầu năm 2026 đến nay, nhà nước siết chặt thuế và các mảng MMO khiến công việc của mình hoàn toàn đóng băng. Có những tháng m không kiếm nổi một đồng nào.
Hiện tại, sức khỏe vận động của mình vẫn ổn, nhưng chứng đau bụng cứ ập đến bất chợt không báo trước. Đi xin việc chân tay ở ngoài thì chẳng ai muốn nhận một người nay ốm mai đau, nghỉ việc cắt quãng. Nhưng nếu cứ ở nhà trọ thì lấy gì để sống tiếp? Bố mẹ đông con nên tư tưởng của họ là không muốn giúp đỡ ai, còn các anh trai đang giành giật nhau từng tấc đất, mình có về cũng chẳng có chỗ mà chui ra chui vào.
Ở tuổi 31, cái tuổi đã qua thời học hành, sức khỏe sa sút, chỗ dựa gia đình lại là một con số không tròn trĩnh. Đôi lúc mình chỉ muốn dừng lại, không muốn cố gắng thêm nữa vì thực sự nhìn đâu cũng thấy bế tắc, và bản thân cũng chẳng biết phải bắt đầu lại từ đâu...và muốn buông xuôi.
Bước vào đời, mình bị chính mẹ ruột lừa gạt để gánh nợ thay cho một người bạn qua mạng ở Đà Nẵng mà m hoàn toàn không quen biết. Sau 1 năm ròng rã, mình bị bùng sạch tiền lương.m đã phải đi bộ suốt quãng đường dài từ Đà Nẵng về quê ở Huế trong sự đói khát và bất lực.
Từ năm 14 tuổi, m đã phải vừa học vừa nuôi cả gia đình gồm cha mẹ, 4 anh trai và 2 em gái. Các em ăn học thì các anh trai lại chơi bời, cờ bạc khiến gia đình lâm vào cảnh nghèo toàn tập.
Đến năm 18, mình vào Sài Gòn học việc và làm Nhà hàng Khách sạn.Thu nhập dần ổn định ở mức khoảng 20 triệu/tháng.
Mình người hướng nội, sống tình cảm, lúc nào cũng thương người khác hơn thương mình. Làm ra bao nhiêu tiền, mình đều tin tưởng giao hết cho người yêu giữ. Nấu ăn, giặt giũ cho người yêu 100%
Thế nhưng... Năm 2021, dịch Covid bùng phát, mình phát hiện người yêu cặp kè với đại gia. Nghĩ rằng người ta có thể lo cho cô ấy tốt hơn, m chủ động chia tay nhưng cô ấy k chịu. Rồi 1d, cô ấy âm thầm ôm sạch tiền bạc, thẻ ngân hàng, điện thoại và laptop của mình rồi biến mất, tổng thiệt hại khoảng 60 triệu.
đỉnh điểm phong tỏa Sài Gòn, m rơi vào cảnh không tiền, k điện thoại, k chỗ ở. Suốt gần 2 tháng trời, mình phải uống nước lã từ vòi, hái xoài và mận dại quanh kênh để ăn qua bữa. Đau lòng nhất là khi mình gọi điện xin bố mẹ vài gói mì tôm cứu đói, câu trả lời nhận được chỉ là sự từ chối lạnh lùng.
Qua đại dịch, m cố gắng làm lại từ đầu. Năm 2024, mình cưới vợ sau 3 tháng quen biết khi cô ấy mang bầu. Từ lúc cưới đến sau khi sinh, vợ mình chỉ ở bên nhà ngoại và yêu cầu mình phải về ở rể. Nhà vợ ở vùng quê nghèo BĐ, không có việc làm, cũng chẳng có đất đai trồng trọt.
Bi kịch vào năm 2025, m đổ bệnh dạ dày, những cơn đau hành hạ liên tục khiến mình không thể đi làm ngoài được nữa. Thấy m không còn khả năng chu cấp nhiều, vợ lập tức ly dị.
Từ đó đến cuối năm 2025, m thu mình trong căn phòng trọ nhỏ ở Sài Gòn, bám trụ bằng những công việc kiếm tiền trên máy tính như làm affiliate, MMO và treo game kiếm đồng ra đồng vào. Thu nhập lúc đó cũng tạm ổn định, dao động từ 7-15 triệu/tháng.
Nhưng cuộc sống chẳng dễ dàng,đầu năm 2026 đến nay, nhà nước siết chặt thuế và các mảng MMO khiến công việc của mình hoàn toàn đóng băng. Có những tháng m không kiếm nổi một đồng nào.
Hiện tại, sức khỏe vận động của mình vẫn ổn, nhưng chứng đau bụng cứ ập đến bất chợt không báo trước. Đi xin việc chân tay ở ngoài thì chẳng ai muốn nhận một người nay ốm mai đau, nghỉ việc cắt quãng. Nhưng nếu cứ ở nhà trọ thì lấy gì để sống tiếp? Bố mẹ đông con nên tư tưởng của họ là không muốn giúp đỡ ai, còn các anh trai đang giành giật nhau từng tấc đất, mình có về cũng chẳng có chỗ mà chui ra chui vào.
Ở tuổi 31, cái tuổi đã qua thời học hành, sức khỏe sa sút, chỗ dựa gia đình lại là một con số không tròn trĩnh. Đôi lúc mình chỉ muốn dừng lại, không muốn cố gắng thêm nữa vì thực sự nhìn đâu cũng thấy bế tắc, và bản thân cũng chẳng biết phải bắt đầu lại từ đâu...và muốn buông xuôi.




