transformer1102
Yếu sinh lý
Mày nói mới nhớ, tầm năm 2005 nó chuyển thành New Windows lên là gặp thăngBọn tao vẫn xưng hô chị em như bình thường, tuy có ngượng ngùng nhưng chị là một người tinh ý và khéo nên ko để mọi người biết. Và đôi khi muốn gần nhau, khi có sinh nhật bạn bè thì hay rủ tao đi cùng ( tất nhiên là có thêm một hai đứa cùng xóm ) để tạo sự khách quan vì chúng tao thừa ngầm hiểu là mqh này chưa tiện công khai, vì tao mới kỳ đầu lên hn học bập vào yêu đương cũng không hay lắm, chị thì đang năm thứ 3, khá bận rộn.
Lắm khi, bọn tao ngồi tâm sự với nhau qua yahoo cả vài tiếng đồng hồ, ở hai quán khác nhau hoặc cùng quán thì mỗi đứa ngồi 1 máy.
Kiểu như tâm sự trao đổi qua tin nhắn nó chủ động hơn và không bị vấp câu nói, ít bị lỡ lời.
Lắm khi cũng thèm khát nhưng vì sợ và ngại nên cũng hạn chế, hồi đó làm gì có khái niệm rủ nhau ra nhà nghỉ đâu, toàn ở phòng trọ khi ko có ai ở nhà hoặc cuối tuần mọi người về quê.
Tao vẫn đi làm thêm mỗi tháng cũng kiếm dc 5-600k, có cơ sở tặng nhau món quà nhỏ hoặc rủ nhau đi uống nước hoặc ăn kem, lang thang trên bờ hồ.
Và ngày càng thấy yêu nhau say đắm hơn, đến mức chuẩn bị đi học, chạy vào phòng tao giả vờ mượn này mượn kia, mục đích là ôm và hôn nhau vội vàng rồi đi cho đỡ mót.
Tao nhỏ tuổi hơn nhưng nghiêm túc và khó tính, một phần do tao dc ra ngoài từ bé mỗi dịp hè, va chạm tiếp xúc nhiều nên ăn nói và hành xử cứng hơn, người lớn hơn. Thấy chị không ổn, tao dấm dúi mua thuốc, đồ ăn, thậm chi đi siêu thị Thái Dương ( Nguyễn Chí Thanh sau đổi sang quán Cafe New windown ) tao ngầm mua cả bvs loại tốt , tự thanh toán rồi lúc về, đưa vào túi đồ của chị, mà ko bị lộ.
Nói đến đây chắc chúng mày tự hiểu, nếu tao là chồng của đứa nào dù kinh tế kém thì ko bao giờ vợ con phải thiệt thòi ở những tiểu tiết
Mà tiểu tiết nó mới hay nảy sinh vấn đề, hạnh phúc hay xung đột.
Mày nói mới nhớ, tầm năm 2004-2005 nó chuyển thành New Windows, cuối tuần cứ lên là gặp thằng Quyến với thằng Thành sếu vắt chân lên bàn ngồi nhìn người qua lại. ĐM cái lũ vô học.Bọn tao vẫn xưng hô chị em như bình thường, tuy có ngượng ngùng nhưng chị là một người tinh ý và khéo nên ko để mọi người biết. Và đôi khi muốn gần nhau, khi có sinh nhật bạn bè thì hay rủ tao đi cùng ( tất nhiên là có thêm một hai đứa cùng xóm ) để tạo sự khách quan vì chúng tao thừa ngầm hiểu là mqh này chưa tiện công khai, vì tao mới kỳ đầu lên hn học bập vào yêu đương cũng không hay lắm, chị thì đang năm thứ 3, khá bận rộn.
Lắm khi, bọn tao ngồi tâm sự với nhau qua yahoo cả vài tiếng đồng hồ, ở hai quán khác nhau hoặc cùng quán thì mỗi đứa ngồi 1 máy.
Kiểu như tâm sự trao đổi qua tin nhắn nó chủ động hơn và không bị vấp câu nói, ít bị lỡ lời.
Lắm khi cũng thèm khát nhưng vì sợ và ngại nên cũng hạn chế, hồi đó làm gì có khái niệm rủ nhau ra nhà nghỉ đâu, toàn ở phòng trọ khi ko có ai ở nhà hoặc cuối tuần mọi người về quê.
Tao vẫn đi làm thêm mỗi tháng cũng kiếm dc 5-600k, có cơ sở tặng nhau món quà nhỏ hoặc rủ nhau đi uống nước hoặc ăn kem, lang thang trên bờ hồ.
Và ngày càng thấy yêu nhau say đắm hơn, đến mức chuẩn bị đi học, chạy vào phòng tao giả vờ mượn này mượn kia, mục đích là ôm và hôn nhau vội vàng rồi đi cho đỡ mót.
Tao nhỏ tuổi hơn nhưng nghiêm túc và khó tính, một phần do tao dc ra ngoài từ bé mỗi dịp hè, va chạm tiếp xúc nhiều nên ăn nói và hành xử cứng hơn, người lớn hơn. Thấy chị không ổn, tao dấm dúi mua thuốc, đồ ăn, thậm chi đi siêu thị Thái Dương ( Nguyễn Chí Thanh sau đổi sang quán Cafe New windown ) tao ngầm mua cả bvs loại tốt , tự thanh toán rồi lúc về, đưa vào túi đồ của chị, mà ko bị lộ.
Nói đến đây chắc chúng mày tự hiểu, nếu tao là chồng của đứa nào dù kinh tế kém thì ko bao giờ vợ con phải thiệt thòi ở những tiểu tiết
Mà tiểu tiết nó mới hay nảy sinh vấn đề, hạnh phúc hay xung đột.




. Chứ tao cũng ko thích lắm.