T gan lì, bướng lắm m ạ. T dỗi mẹ t bỏ sang hàng xóm chơi.Vãi sao mẹ m ác với m thế nhỏ tuổi mà cho đứng ngoài sân đến đêm á
Mẹ t cầm gậy sang lôi xềnh xệch t về.
Rồi t khóc, ngồi 1 mình.
Đến đêm luôn. Cho đến lúc bà ngoại ra kéo t vào.
T gan lì, bướng lắm m ạ. T dỗi mẹ t bỏ sang hàng xóm chơi.Vãi sao mẹ m ác với m thế nhỏ tuổi mà cho đứng ngoài sân đến đêm á
Nghỉ rồi. Bộ phận của t nghỉ dần. Còn mỗi 1 ng ở lại lo hậu sự.Thế là M viết đơn xin nghỉ r à, ở nhà nhiều là stress thật đấy, thành ra trầm cảm.
Ra ngoài đi bộ cho khuây khoả đi, m không vui nổi hay nghĩ tích cực gì trong không khí đó đâu, t luôn chạy bộ để giảm tải tiêu cực, qua khu nhà t chạy bộ, kết hợp đc việc gì để khỏi thất nghiệp thì chiến thôi
Trước đây t ko sợ mẹ t như bây h..M lớn rồi nghĩ đơn giản thôi, coi như mẹ m bị 1 loại bệnh và k thể bt, mà m đâu thể cư xử bt với ng k ổn? Tập trung vào chính mình đi. Mẹ m khuất núi thì m còn lại gì, nếu m cứ vạ vật ntn?
Lên kế hoạch cho năm tới chưa, t xin đc giấy tờ sản xuất và công bố sản phẩm rồi, qua năm có lửa thì qua t chiến đấu.Nghỉ rồi. Bộ phận của t nghỉ dần. Còn mỗi 1 ng ở lại lo hậu sự.
Còn lại nghỉ hết rồi![]()
Thôi, tự yêu lấy mình đi, nghỉ ngơi r tính 1 kế hoạch mớiTrước đây t ko sợ mẹ t như bây h..
Có thể do áp lực thất nghiệp, áp lực cs..vvv làm tình trạng t nặng hơn![]()
Tích cực lên kiếm ny mà lấy cho nhẹ đầu điTrước đây t ko sợ mẹ t như bây h..
Có thể do áp lực thất nghiệp, áp lực cs..vvv làm tình trạng t nặng hơn![]()
Sang ở với bố mẹ ck.kiếm thằng chồng tốt mà lấy rồi ở riêng cho nhẹ đầu.
T đag học thêm nghiệp vụ đây.Lên kế hoạch cho năm tới chưa, t xin đc giấy tờ sản xuất và công bố sản phẩm rồi, qua năm có lửa thì qua t chiến đấu.
Ra AN cafe mà học. Học sinh ra đó nhiều, có khu ngồi lap đấyT đag học thêm nghiệp vụ đây.
Những ngày này ở nhà học online.
T phải gặp mẹ t thường xuyên![]()
M ở đâu tìm việc mà lm ra ở riêng cho bớt đau đầuKo thể tưởng tượng dc.
Có những chuyện mà mẹ t nói đi nói lại.
Buổi tối mang ghế ra tận đầu giường t trước khi đi ngủ để nói.
Sáng sớm lấy ghế ra ngồi cạnh giường nc tiếp
Rồi trong bữa cơm, tiếp tục nói.
T ám ảnh quá.
Ở riêng t thấy tội cho mẹ t quáM ở đâu tìm việc mà lm ra ở riêng cho bớt đau đầu
Nhưng m ở chung thì khổ m thôiỞ riêng t thấy tội cho mẹ t quá![]()
Cảm ơn broT khuyên m, nên chia sẻ tâm sự 1 lần vs mẹ m về vấn đề này, nếu không đủ dũng khí làm thì m viết 1 lá thư rồi đi đâu đó 1,2 ngày. Chứ t thấy m bị trầm cảm rồi đấy, m nên đề cập tới vấn đề trầm cảm với mẹ m luôn. Chúc m sức khỏe nhé
T cũg tính vậy. Còn mẹ là còn tất cả. T cố gắng chịu đựng vậy.Nếu mày ko giải quyết đc các vấn đề. Thì mày cứ chấp nhận và sống chung với nó. Mỗi lần như vậy,mày cứ tặc lưỡi và nghĩ chắc khi có tuổi mẹ mày đổi tính đổi nết. Rồi hãy đi ra ngoài khi có tranh cãi hoặc ra ngoài khi xảy ra những gì ko thích. Đôi khi mày cũng tâm sự thật với mẹ. Rồi cần thiết mày bảo mẹ mày đi khám cùng mày , nói là con có chứng rối loạn tinh thần như này. Đặc biệt khi nào có ý định nghĩ về chuyện buồn của mẹ. Thì mày cứ suy nghĩ lảng sang. Dần dần não mày sẽ phản xạ , lúc đó nó sẽ nghĩ sang việc khác. Tập cho não phản xạ, để nó ko suy nghĩ về việc đó. Tốt nhất làm gì học gì, hạn chế gặp mẹ. Trước hết vậy đi. Còn ko thì dọn ra ở trọ xem sao. Kêu đi làm xa nhà. Vì lấy cớ đang thất nghiệp. Mẹ có hỏi han sao phải xa nhà thì biết đâu lại tâm sự. Còn ko thì chỉ có lấy chồng. Thì mày mới nghĩ muốn về với mẹ.( Lấy ck,ck nó đánh cho ba má nhận ko ra) là muốn về với mẹ ngay. Thân



