Tàu lên tiếng trước hay không không quan trọng
Quan trọng là Huệ mới là kẻ thể hiện sự khao khát làm An Nam Quốc Vương rất rõ ràng.
Những bức thư Huệ viết, phái đoàn của Huệ sang rất nhiều bằng chứng sử liệu khác đâu thể chối cãi được
Thôi đi!
Đấy là ngoại giao, mày là thằng suốt ngày ngồi nhà đến mức “bàn phím vàng của xam”
Đéo va chạm đời bao giờ nên đéo bao giờ hiểu đc quá trình ntn!
“...Thiên Triều đặc thụ Tả Giang đạo lo liệu sự vụ các quan ải, gia 8 cấp, kỷ lục 6 lần họ Thang gửi mật dụ.
… Đại Hoàng Đế xem bốn bể như một nhà, không muốn đem An Nam làm quận huyện, xót thương cho họ Nguyễn Tây Sơn ngươi một phen chống cự, theo lý thật không hợp. Bản đạo nghĩ đến An Nam không chủ, nếu đại binh lại kéo sang đánh dẹp, thế ắt các tỉnh chia đường cùng tiến, không tránh khỏi tổn hại sinh linh. Họ Nguyễn ngươi tự lượng thấy sức lực trước sau có thể chống cự chăng? Cho nên ta BÍ MẬT gửi trát dụ cho họ Nguyễn Tây Sơn ngươi biết rằng, nhân lúc này TRƯỚC KHI NHẬN ĐƯỢC DỤ CHỈ, hãy mau mau chọn lấy một-hai tên di quan, lập tức chuẩn bị tờ biểu đem đến cửa quan cầu xin Đại Hoàng Đế rằng: Lê Duy Kỳ không được lòng dân hướng về, người di hốt hoảng tháo chạy tứ tán, không thể không đem quân ra thay hắn ta trấn đóng phủ ngự. Chẳng ngờ trên đường chợt gặp vương sư xông vào chém giết, thế rất dũng mãnh, nếu bó tay chịu trói ắt cả bọn sẽ tru diệt.
… Bản đạo nhân vì nhận chức trông coi biên quan, việc giao thiệp với An Nam các ngươi trong tương lai rất nhiều, cho nên bí mật dụ bảo. tương lai họ Nguyễn Tây Sơn ngươi trình bẩm Cung Bảo đại nhân (Tôn Sĩ Nghị) thì TUYỆT ĐỐI CHỚ CÓ ĐỀ CẬP việc bản đạo gửi trát này.
… Càn Long 54, 𝗻𝗴𝗮̀𝘆 𝟭𝟯 𝘁𝗵𝗮́𝗻𝗴 𝗚𝗶𝗲̂𝗻𝗴.”
Liệt truyện ghi lại:
Vừa gặp Binh bị đạo Giang Tả là Thang Hùng Nghiệp đưa thư, đại lược nói: Lê Duy Kỳ bỏ nước trốn đi, Thiên triều quyết không bao giờ lại lấy nước Việt Nam mà cho không nữa, nên nhân ngay trước khi chưa vâng dụ chỉ, sai người gõ cửa quan kêu xin, may ra có thể trông nhờ ơn điển.
Huệ được thư ấy biết người nước Thanh muốn giảng hoà, trong bụng coi khinh. Bèn sai tướng là Hố Hổ Hầu đệ tờ biểu yêu cầu làm vua nước An Nam
Mặc dù phía Thanh đã xuống nước đến thế, nhưng trò hay chưa dừng lại ở đó, Quang Trung vẫn chưa nguôi giận, trong lá thư thứ 2 gửi sang Thanh triều vẫn còn chút "hờn dỗi", từ ngữ cũng không được nhẹ nhàng êm tai như cái đạo nước bé thờ nước lớn:
“Ôi! Những mạng sống ở nơi góc biển, chẳng lẽ không phải là con đỏ của triều đình sao? Cái đạo của Đại Hoàng đế giáo hoá cho đã lâu, há vì thích công lao to lớn mà sinh sự với cõi ngoài xa xôi, khiến cho dân vô tội phải mắc trong vòng hòn tên mũi đạn? Còn Sĩ Nghị đã không tuyên đức ý của bề trên, mà còn giết người chết như ngả rạ, không chỉ một mình thần mà tất cả bề tôi đều muốn gom bè đảng ấy lại, bắt giết toàn bộ, bố cáo khắp, để người người thấy nguy mà sợ. Dẫu chỉ là một tập hợp đông nhân sĩ và giáp binh, không thể đương nổi Trung Triều trong muôn một, nhưng khe sâu ở phía trước, hổ dữ ở đằng sau, dân chúng sợ chết đều nghĩ phải cố vượt lên, thần không sợ chê cười ném chuột, bèn tập hợp đinh tướng của năm ba ấp, vào ngày mồng 5 tháng Giêng năm nay, đến thành nhà Lê, những mong Tôn Sĩ Nghị hồi tâm…
Ôi! Đường đường là đấng Thiên Triều so thắng phụ với Tiểu di, ắt muốn dốc hết binh lực, xua quân ra trận, nhưng xét thấy lòng Thánh Thượng không nỡ. VẠN NHẤT VIỆC BINH LIÊN MIÊN KHÔNG RỨT, THẾ ĐẾN NƯỚC ẤY, THÌ THẦN ĐÂY KHÔNG THỂ LÀ NƯỚC NHỎ THỜ NƯỚC LỚN, thần cũng phải nghe theo mệnh Trời, không biết làm thế nào. Ruổi xe triều củng Bắc Thần, xiết bao trèo vượt mà đến. Kính xin tâu lên vua hay! “
Đến nỗi lão Thang thất kinh khi nhận được thư phía ta đệ sang chẳng dám chuyển thư về Bắc Kinh, không khéo Càn Long khi ấy gần 80 chục nồi bánh tét đọc được mà cao huyết áp thì lấy đâu bậc hùng tài cai trị vạn bang, chăn dắt An Nam:
“Thang Hùng Nghiệp tiếp được biểu ấy cả sợ bảo với sứ thần đưa lại là Hố Hổ Hầu rằng: “Đấy không phải là ngày hai quân giao chiến, sao lại nhất vị lấy khí tức giận làm việc như thế? Đặt câu nói ý muốn cầu phong tước ư? Hay là cốt muốn khơi ra mối binh đao ư?”
Trả lại tờ biểu, không chịu đệ đạt lên.”