Ờ Trần Thái Tông trước khi Mông sang thì oai hùng lắm.
Bắt sứ giả Mông trói thừng tre ném vào ngục.
Sau khi nó sang lần 1 xong vội vả từ chức nhường cho con
Con sau đó sang cầu phong xin làm an nam quốc vương
Chấp nhận toàn quyền mông cổ sang quản lý.
Cả triều đình thấy thằng sài thung thì như chó gặp exciter bị nó khinh cả triều đình cũng chỉ nuốt nhục lặng im.
Chắc là chỉ trùng hợp thôi nhỉ
Thồi, dạng bã đậu ngồi nhà ko đi làm thì biết l chuyện làm ăn của thiên hạ!
Hèn đến nỗi mà phải núp lùm cắn trộm tao, đéo dám nổi quote, chỉ dám chửi sau lưng, đủ biết hạng tiểu nhân hèn hạ!
Nói đi nói lại, vẫn là nói Trần sang cầu phong, vẫn đéo biết trc đó Nguyên sang dụ, chán chả buồn nói, ngu đến thế là cùng!
Nói như mày, TQ thua trận mấy lần lại là bên gửi thư vs sứ giả sang trc, là sợ Việt à?
Đéo biết nổi khi nào cần leo thang, khi nào xuống thang khi ngoại giao là đủ biết loại ngồi nhà bám váy mẹ, chưa đi ra xã hội va chạm bao giờ rồi!
Trc 1271, khi Nguyên chưa thành lập, nhà Trần vẫn có thể cứng rắn vs MC, Với triều đình Đại Việt, Đạt-lỗ-hoa-xích cũng chỉ là một sứ thần, và họ đã khéo léo ngăn cản, mua chuộc, vô hiệu hóa viên Đạt-lỗ-hoa-xích này, làm cho trò chơi tình báo của Hốt Tất Liệt hoàn toàn thất bại.
Nguyên sử 1271: Liền mấy năm, những kẻ phụng sứ quay về đều nói, vương mỗi khi nhận chiếu lệnh thiên tử, chỉ đứng chắp tay không bái lạy. Khi gặp gỡ hay đãi tiệc sứ giả, lại ngồi ở ngôi trên sứ giả.
Sau 1271, nhất là 1279, chả phải nhịn quá đi ấy chứ!
1281, Sài Thung sang, lúc ấy Nguyên đã thống nhất Tq, chả nhịn vcl ra ấy chứ!
Nhưng đến lúc đánh là đánh!
Đó là mềm nắn rắn buông!
1 thằng ở nhà bám váy mẹ, hiểu thế đéo nào đc!
Trong đầu mày luôn nghĩ, nhịn là hèn, là kém, là nhục!
Khi vênh mặt lên tức là làm trò hề!
Người ta trong mối quan hệ, phải biết lượng sức mình từng thời điểm, tao dạy mày như thế, còn hơn công dưỡng dục của cha mẹ mày nhiều, cố mà khắc ghi!
Cắn trộm là hèn, là mất dạy đấy!


