bàn về tiểu thuyết Kim Dung Vô Kỵ vs Quá Cụt

atlas01

Tiến sĩ
Độ đọc hiểu ngu của bản đồ:
Phong chưởng nhau toàn với đối thủ gà hơn mình, chỉ duy nhất 1 thằng trình Đăng phong tạo cực thì bệnh sml gần bộc phát. ~~> chỉ so về chưởng pháp thì cmt trên của mày phán tao nói Phong ngang Triệu Tiền Tôn
Phong vs Huyền Tịch ~~> Phong bị hụt hơi
Phong vs Công Dã Càn ~~> 2 chưởng đầu ngang, chưởng 3 thắng
Phong vs Triệu Tiền Tôn ~~> ngang ngửa, Phong nghĩ bụng "thằng lồn này ghê quá, tao k xem thường nó dc" ~~> tao còn thả thòng thêm câu sau để người ta thấy được chỉ ngang trong pha chưởng đó. Chứ tao k hề chốt là cả hai ngang hoàn toàn.
Phong chấp Huyền tịch huyền nạn triệu tiền tôn đàm công đàm bà trưởng lão cái bang..mấy chục đứa xông lên nhé.
Trong đó triệu tiền tôn đàm công đàm bà mỗi người 1 chiêu là nằm nhé.

Huyền Nạn, Huyền Tịch lấy hai địch một mà vẫn thủ nhiều công ít. Huyền Nạn thấy Thái Tổ Trường Quyền của mình chiêu nào cũng bị khống chế, trói chân trói tay không thi triển được, đến lúc Huyền Tịch xông vào tấn công lập tức biến đổi quyền pháp sang La Hán Quyền của phái Thiếu Lâm.

Kiều Phong cười nhạt nói: “La Hán Quyền cũng do người Hồ Thiên Trúc đem sang. Để xem võ công người Hồ lợi hại hay võ công Đại Tống lợi hại.” Chàng vừa nói vừa liên tiếp đánh ra mấy đòn Thái Tổ Trường Quyền nghe vù vù. Mọi người đều không biết phải cãi thế nào. Quần hào đến vây đánh chỉ vì đối phương là người Hồ, thế nhưng bên mình thì lại dùng võ công gốc tích Phiên bang, còn chính y lại sử dụng trường quyền do Thái Tổ bản triều sáng tạo.

Bỗng nghe Triệu Tiền Tôn lớn tiếng hò hét: “Gã này giết cha, giết mẹ, giết thầy, sử dụng quyền pháp gì thì cũng đáng chết. Tất cả mọi người cùng tiến lên đi.” Y miệng thì la, chính mình cũng xông vào đầu tiên. Kế đó Đàm công, Đàm bà, Từ trưởng lão, Trần trưởng lão của Cái Bang rồi cha con nhà Thiết Diện Phán Quan họ Đơn… tất cả đến mấy chục người cùng ùa lên. Những người đó đều là hảo thủ võ công cao cường, đông mà không loạn, người này lên thì kẻ kia xuống chẳng khác gì xa luân chiến.
Kiều Phong múa chưởng đánh ra, vừa đánh vừa nói: “Các vị bảo ta là người Khất Đan, thế thì Kiều Tam Hòe phu phụ có phải cha mẹ ta đâu. Chưa nói tới chuyện ta cực kỳ kính ái hai vị lão nhân gia tuyệt không có ý gia hại, mà dù ta có giết thì cũng không thể đổ lên đầu ta cái tội giết cha, giết mẹ được. Huyền Khổ đại sư là thu nghiệp ân sư của ta, nếu buộc tội ta giết thầy, thì Kiều mỗ phải là đệ tử Thiếu Lâm, các vị sao lại vây đánh một đệ tử Thiếu Lâm?”

Huyền Tịch hừ một tiếng, nói: “Ngươi chỉ giành phần phải về mình, cưỡng từ đoạt lý.” Kiều Phong đáp trả ngay: “Nếu đã giành được phần phải thì không thể gọi là cưỡng từ đoạt lý. Nếu các vị không thừa nhận ta là đệ tử Thiếu Lâm thì không thể đổ cái tội giết thầy lên đầu ta được. Các vị muốn giết ta thì cứ quang minh lỗi lạc ra tay, việc gì phải đổ lên đầu ta vô số tội ác? Thế mới là cưỡng từ đoạt lý” Chàng miệng nói hùng hồn mà tay chân không ngừng chút nào, tay đấm Đơn Thúc Sơn, chân đá Triệu Tiền Tôn, khuỷu thúc một đại hán áo xanh chưa gặp, chưởng đánh một ông già râu bạc quên mất tên, vừa nói vừa đánh luôn bốn người. Kiều Phong biết những người này không phải là phường gian ác nên hạ thủ vẫn lưu tình, đã mười bảy mười tám người trúng đòn nhưng không ai đến nỗi chí mạng. Còn với huynh đệ Cái Bang thì lại càng lịch sự, Từ trưởng lão vừa xông đến, chàng liền né ra chỗ khác. Thế nhưng đối phương đông người quá, đánh ngã mười người thì lại có một chục đầy sinh lực xông vào thay thế. Một lát sau Kiều Phong nghĩ thầm: “Nếu cứ đánh mãi thế này trước sau gì mình cũng kiệt sức, tìm cách chạy trước đi là hơn.” Chàng vừa ra chiêu vừa tìm đường đào tẩu.

Triệu Tiền Tôn đang nằm dưới đất không cử động được, nhưng vẫn phát hiện ra ý định của Kiều Phong.



Cho nên tao nói hãy đọc trận chiến tụ hiền trang đi đã
 
Chỉnh sửa lần cuối:

AlexanderMoccuradop

Yếu sinh lý
Phong chấp Huyền tịch huyền nạn triệu tiền tôn đàm công đàm bà trưởng lão cái bang..mấy chục đứa xông lên nhé.
Trong đó triệu tiền tôn đàm công đàm bà mỗi người 1 chiêu là nằm nhé.

Huyền Nạn, Huyền Tịch lấy hai địch một mà vẫn thủ nhiều công ít. Huyền Nạn thấy Thái Tổ Trường Quyền của mình chiêu nào cũng bị khống chế, trói chân trói tay không thi triển được, đến lúc Huyền Tịch xông vào tấn công lập tức biến đổi quyền pháp sang La Hán Quyền của phái Thiếu Lâm.

Kiều Phong cười nhạt nói: “La Hán Quyền cũng do người Hồ Thiên Trúc đem sang. Để xem võ công người Hồ lợi hại hay võ công Đại Tống lợi hại.” Chàng vừa nói vừa liên tiếp đánh ra mấy đòn Thái Tổ Trường Quyền nghe vù vù. Mọi người đều không biết phải cãi thế nào. Quần hào đến vây đánh chỉ vì đối phương là người Hồ, thế nhưng bên mình thì lại dùng võ công gốc tích Phiên bang, còn chính y lại sử dụng trường quyền do Thái Tổ bản triều sáng tạo.

Bỗng nghe Triệu Tiền Tôn lớn tiếng hò hét: “Gã này giết cha, giết mẹ, giết thầy, sử dụng quyền pháp gì thì cũng đáng chết. Tất cả mọi người cùng tiến lên đi.” Y miệng thì la, chính mình cũng xông vào đầu tiên. Kế đó Đàm công, Đàm bà, Từ trưởng lão, Trần trưởng lão của Cái Bang rồi cha con nhà Thiết Diện Phán Quan họ Đơn… tất cả đến mấy chục người cùng ùa lên. Những người đó đều là hảo thủ võ công cao cường, đông mà không loạn, người này lên thì kẻ kia xuống chẳng khác gì xa luân chiến.
Kiều Phong múa chưởng đánh ra, vừa đánh vừa nói: “Các vị bảo ta là người Khất Đan, thế thì Kiều Tam Hòe phu phụ có phải cha mẹ ta đâu. Chưa nói tới chuyện ta cực kỳ kính ái hai vị lão nhân gia tuyệt không có ý gia hại, mà dù ta có giết thì cũng không thể đổ lên đầu ta cái tội giết cha, giết mẹ được. Huyền Khổ đại sư là thu nghiệp ân sư của ta, nếu buộc tội ta giết thầy, thì Kiều mỗ phải là đệ tử Thiếu Lâm, các vị sao lại vây đánh một đệ tử Thiếu Lâm?”

Huyền Tịch hừ một tiếng, nói: “Ngươi chỉ giành phần phải về mình, cưỡng từ đoạt lý.” Kiều Phong đáp trả ngay: “Nếu đã giành được phần phải thì không thể gọi là cưỡng từ đoạt lý. Nếu các vị không thừa nhận ta là đệ tử Thiếu Lâm thì không thể đổ cái tội giết thầy lên đầu ta được. Các vị muốn giết ta thì cứ quang minh lỗi lạc ra tay, việc gì phải đổ lên đầu ta vô số tội ác? Thế mới là cưỡng từ đoạt lý” Chàng miệng nói hùng hồn mà tay chân không ngừng chút nào, tay đấm Đơn Thúc Sơn, chân đá Triệu Tiền Tôn, khuỷu thúc một đại hán áo xanh chưa gặp, chưởng đánh một ông già râu bạc quên mất tên, vừa nói vừa đánh luôn bốn người. Kiều Phong biết những người này không phải là phường gian ác nên hạ thủ vẫn lưu tình, đã mười bảy mười tám người trúng đòn nhưng không ai đến nỗi chí mạng. Còn với huynh đệ Cái Bang thì lại càng lịch sự, Từ trưởng lão vừa xông đến, chàng liền né ra chỗ khác. Thế nhưng đối phương đông người quá, đánh ngã mười người thì lại có một chục đầy sinh lực xông vào thay thế. Một lát sau Kiều Phong nghĩ thầm: “Nếu cứ đánh mãi thế này trước sau gì mình cũng kiệt sức, tìm cách chạy trước đi là hơn.” Chàng vừa ra chiêu vừa tìm đường đào tẩu.

Triệu Tiền Tôn đang nằm dưới đất không cử động được, nhưng vẫn phát hiện ra ý định của Kiều Phong.



Cho nên tao nói hãy đọc trận chiến tụ hiền trang đi đã

Thằng đấy nó đọc truyện, xem phim gì cũng đéo hiểu mô tê, mày có giải thích cho nó cũng như nước đổ đầu vịt thôi. Độ chày cối ngược dòng cũng không kém thằng cà chớn là mấy. Giờ mà tác giả có ở đây có khi nó còn cãi tác giả nữa ấy chứ. Tác giả gọi Tiêu Phong là Võ Thần, kỳ tài võ học, thần lực trời sinh, thế đéo nào nó lại hiểu ra là anh minh thần võ. Thôi tao để đây cái link tham khảo rồi lặng lẽ rời đi. Mày rảnh thì độ hoá cho nó đi.

 
Phong chấp Huyền tịch huyền nạn triệu tiền tôn đàm công đàm bà trưởng lão cái bang..mấy chục đứa xông lên nhé.
Trong đó triệu tiền tôn đàm công đàm bà mỗi người 1 chiêu là nằm nhé.

Huyền Nạn, Huyền Tịch lấy hai địch một mà vẫn thủ nhiều công ít. Huyền Nạn thấy Thái Tổ Trường Quyền của mình chiêu nào cũng bị khống chế, trói chân trói tay không thi triển được, đến lúc Huyền Tịch xông vào tấn công lập tức biến đổi quyền pháp sang La Hán Quyền của phái Thiếu Lâm.

Kiều Phong cười nhạt nói: “La Hán Quyền cũng do người Hồ Thiên Trúc đem sang. Để xem võ công người Hồ lợi hại hay võ công Đại Tống lợi hại.” Chàng vừa nói vừa liên tiếp đánh ra mấy đòn Thái Tổ Trường Quyền nghe vù vù. Mọi người đều không biết phải cãi thế nào. Quần hào đến vây đánh chỉ vì đối phương là người Hồ, thế nhưng bên mình thì lại dùng võ công gốc tích Phiên bang, còn chính y lại sử dụng trường quyền do Thái Tổ bản triều sáng tạo.

Bỗng nghe Triệu Tiền Tôn lớn tiếng hò hét: “Gã này giết cha, giết mẹ, giết thầy, sử dụng quyền pháp gì thì cũng đáng chết. Tất cả mọi người cùng tiến lên đi.” Y miệng thì la, chính mình cũng xông vào đầu tiên. Kế đó Đàm công, Đàm bà, Từ trưởng lão, Trần trưởng lão của Cái Bang rồi cha con nhà Thiết Diện Phán Quan họ Đơn… tất cả đến mấy chục người cùng ùa lên. Những người đó đều là hảo thủ võ công cao cường, đông mà không loạn, người này lên thì kẻ kia xuống chẳng khác gì xa luân chiến.
Kiều Phong múa chưởng đánh ra, vừa đánh vừa nói: “Các vị bảo ta là người Khất Đan, thế thì Kiều Tam Hòe phu phụ có phải cha mẹ ta đâu. Chưa nói tới chuyện ta cực kỳ kính ái hai vị lão nhân gia tuyệt không có ý gia hại, mà dù ta có giết thì cũng không thể đổ lên đầu ta cái tội giết cha, giết mẹ được. Huyền Khổ đại sư là thu nghiệp ân sư của ta, nếu buộc tội ta giết thầy, thì Kiều mỗ phải là đệ tử Thiếu Lâm, các vị sao lại vây đánh một đệ tử Thiếu Lâm?”

Huyền Tịch hừ một tiếng, nói: “Ngươi chỉ giành phần phải về mình, cưỡng từ đoạt lý.” Kiều Phong đáp trả ngay: “Nếu đã giành được phần phải thì không thể gọi là cưỡng từ đoạt lý. Nếu các vị không thừa nhận ta là đệ tử Thiếu Lâm thì không thể đổ cái tội giết thầy lên đầu ta được. Các vị muốn giết ta thì cứ quang minh lỗi lạc ra tay, việc gì phải đổ lên đầu ta vô số tội ác? Thế mới là cưỡng từ đoạt lý” Chàng miệng nói hùng hồn mà tay chân không ngừng chút nào, tay đấm Đơn Thúc Sơn, chân đá Triệu Tiền Tôn, khuỷu thúc một đại hán áo xanh chưa gặp, chưởng đánh một ông già râu bạc quên mất tên, vừa nói vừa đánh luôn bốn người. Kiều Phong biết những người này không phải là phường gian ác nên hạ thủ vẫn lưu tình, đã mười bảy mười tám người trúng đòn nhưng không ai đến nỗi chí mạng. Còn với huynh đệ Cái Bang thì lại càng lịch sự, Từ trưởng lão vừa xông đến, chàng liền né ra chỗ khác. Thế nhưng đối phương đông người quá, đánh ngã mười người thì lại có một chục đầy sinh lực xông vào thay thế. Một lát sau Kiều Phong nghĩ thầm: “Nếu cứ đánh mãi thế này trước sau gì mình cũng kiệt sức, tìm cách chạy trước đi là hơn.” Chàng vừa ra chiêu vừa tìm đường đào tẩu.

Triệu Tiền Tôn đang nằm dưới đất không cử động được, nhưng vẫn phát hiện ra ý định của Kiều Phong.



Cho nên tao nói hãy đọc trận chiến tụ hiền trang đi đã
Tao đã nói k tiếp mày rồi thì mày còn trích làm cái lồn gì(Hai chưởng chạm nhau, Tiêu Phong kêu ghê gớm, thằng kia cũng đéo bị gì k phải ngang thì là con cặc gì nữa mà cãi). Tao đã ghi rõ để thông cái não chó mày là "TRONG TÌNH HUỐNG ĐÓ" chứ đéo có chốt cứ chưởng là ngang. Hiểu chưa con bò?
Mày đọc hiểu ngu thì tao k có hứng tranh luận tiếp với mày đâu.
Nếu mày ko vội phát biểu liều, quotes ngu thì tao đã sẵn lòng trích bản tân tu ra cho mày xem(kể cả bản tàu do bản VN dịch ngu như lồn nên mới sinh ra thằng Alexander phán tác giả chốt Tiêu Phong võ thần).
 

Thằng đấy nó đọc truyện, xem phim gì cũng đéo hiểu mô tê, mày có giải thích cho nó cũng như nước đổ đầu vịt thôi. Độ chày cối ngược dòng cũng không kém thằng cà chớn là mấy. Giờ mà tác giả có ở đây có khi nó còn cãi tác giả nữa ấy chứ. Tác giả gọi Tiêu Phong là Võ Thần, kỳ tài võ học, thần lực trời sinh, thế đéo nào nó lại hiểu ra là anh minh thần võ. Thôi tao để đây cái link tham khảo rồi lặng lẽ rời đi. Mày rảnh thì độ hoá cho nó đi.

Nghĩa là mày chỉ đọc của đám tào lao này rồi chốt hạ? Đám cặc tụ hiền trang này với thằng lồn youtuber hay xàm xàm Kim Dung toàn bị chửi như chó đó.
Mày thử bê "Tiêu Phong võ thần" lên bất kỳ gr Kim Dung nào xem người ta có chửi mày ngu ko?
 
Phong chấp Huyền tịch huyền nạn triệu tiền tôn đàm công đàm bà trưởng lão cái bang..mấy chục đứa xông lên nhé.
Trong đó triệu tiền tôn đàm công đàm bà mỗi người 1 chiêu là nằm nhé.
1703158517637.png

Mày càng trích càng chứng minh tụi nó là Tụ gà trang thôi. Nguyên 1 đám trình từ hơn 1 tí đến dưới đám ăn 1 hit của Phong sói là nằm thì nói cái lồn gì? Tác giả chốt lúc Phong sói cân 3 đứa(thật ra dc vài chiêu rồi lươn lẹo ra bú rượu) là hung hiểm hơn ở Tụ gà trang nhé(Đánh 3 đứa dưới trình còn vậy, Tĩnh nó đánh với trên trình/ ngang trình + 1 mớ chỉ kém 1 tí lại chả hung hiểm hơn).
Mày nên nhớ thêm là 1 trong 3 đứa(Phục) bị Khánh què cân cả nó lẫn mấy thằng gia nhân đấy.
Tĩnh người ta khiêm tốn về bản thân thì mày cứ xem như chân lý mới vãi lồn. Chừng nào nó là ngôi kể chuyện của tác giả thì mới tính nhé thằng ngu. Điển hình như mấy câu:
- Trương Vô Kỵ võ công vô địch đương thế(ngầm chốt mạnh hơn Trương Tam Phong rồi).
- Tiêu Phong võ công cái thế(võ công cao nhất thiên hạ).
- Nội công của Cưu Ma Trí đã đạt tới cảnh giới siêu phàm nhập thánh...
 

atlas01

Tiến sĩ
Xem nội dung: 120254
Mày càng trích càng chứng minh tụi nó là Tụ gà trang thôi. Nguyên 1 đám trình từ hơn 1 tí đến dưới đám ăn 1 hit của Phong sói là nằm thì nói cái lồn gì? Tác giả chốt lúc Phong sói cân 3 đứa(thật ra dc vài chiêu rồi lươn lẹo ra bú rượu) là hung hiểm hơn ở Tụ gà trang nhé(Đánh 3 đứa dưới trình còn vậy, Tĩnh nó đánh với trên trình/ ngang trình + 1 mớ chỉ kém 1 tí lại chả hung hiểm hơn).
Mày nên nhớ thêm là 1 trong 3 đứa(Phục) bị Khánh què cân cả nó lẫn mấy thằng gia nhân đấy.
Tĩnh người ta khiêm tốn về bản thân thì mày cứ xem như chân lý mới vãi lồn. Chừng nào nó là ngôi kể chuyện của tác giả thì mới tính nhé thằng ngu. Điển hình như mấy câu:
- Trương Vô Kỵ võ công vô địch đương thế(ngầm chốt mạnh hơn Trương Tam Phong rồi).
- Tiêu Phong võ công cái thế(võ công cao nhất thiên hạ).
- Nội công của Cưu Ma Trí đã đạt tới cảnh giới siêu phàm nhập thánh...
Ô hay!
Thằng ngu nào nói Huyền tịch hay triệu tiền tôn đấu chưởng ngang tiêu phong
Hay con chó ngu nào tưởng tượng ra tiêu phong đấu 3 chưởng với công dã can ấy nhỉ
 

atlas01

Tiến sĩ
Tao đã nói k tiếp mày rồi thì mày còn trích làm cái lồn gì(Hai chưởng chạm nhau, Tiêu Phong kêu ghê gớm, thằng kia cũng đéo bị gì k phải ngang thì là con cặc gì nữa mà cãi). Tao đã ghi rõ để thông cái não chó mày là "TRONG TÌNH HUỐNG ĐÓ" chứ đéo có chốt cứ chưởng là ngang. Hiểu chưa con bò?
Mày đọc hiểu ngu thì tao k có hứng tranh luận tiếp với mày đâu.
Nếu mày ko vội phát biểu liều, quotes ngu thì tao đã sẵn lòng trích bản tân tu ra cho mày xem(kể cả bản tàu do bản VN dịch ngu như lồn nên mới sinh ra thằng Alexander phán tác giả chốt Tiêu Phong võ thần).
Vui lòng trích dẫn đoạn mà tao tô đậm ra rồi hãy nói nhé
Trong tình huống đó là tình huống nào?
Đéo trích dẫn ra được đoạn nào tiêu phong chưởng ngang triệu tiền tôn, hụt hơi trước huyền tịch hay 3 chưởng với công dã can thì mày là con chó nhé
 
P

Pol Pot

Guest
Chỉ Nhược nhún nhẩy thân hình, l-n nàng dập dồn lên xuống dọc theo con c-c thẳng đứng của Thanh Thư. Nàng bặm môi lấy sức nhấn mạnh l-n xuống c-c nam tử cho tới khi đít nàng dính chặt vào hàng nam tử đó, rồi cũng bặm môi nhấc * lên cho tới khi nguyên một con c-c đó gần như thoát khỏi lỗ l-n, chỉ trừ cái đầu nấm phồng cứng. Ngay sau đó nàng lại nhấn mạnh l-n xuống, nuốt chửng hết cả con c-c vào trong âm đạo. Mỗi lần nàng dập l-n xuống là mông nàng đập vào háng chàng gây ra một tiếng lớn như hai tay vỗ vào nhau. Mà nàng lại đ- chàng không ngừng nên những tiếng bành bạch vang lên không ngớt. Một lúc sau, dâm thủy từ trong l-n nàng tiết ra quá nhiều, tiếng bành bạch biến đổi thành tiếng nhóc nhách. Trong căn phòng tối, tiếng bành bạch và nhóc nhách vang lên như bất tận.

Thanh Thư cũng hợp điệu với Chỉ Nhược mà làm tình với nàng một cách nhịp nhàng. Khi người nữ tử dập l-n xuống thì chàng hẩy c-c lên để cho nó đi sâu thêm vào cái âm hộ nhỏ bé đó. Khi người nữ tử nhấp l-n lên thì chàng co háng lại cho con c-c gần như đi ra khỏi l-n nàng; và như thế nó tạo thêm sự cọ sát của hai bộ phận sinh dục khi chúng đ- với nhau. Chàng hoà nhịp với nàng, đâm c-c ngược lên vào cái l-n ẩm ướt, trong khi hai tay cứ tiếp tục xoa nắn bầu vú căng cứng của nàng.

Một lúc sau, chàng thấy nữ tử ngừng đ- mà nằm rạp xuống người chàng để thở. Chàng đoán là nàng ta thấm mệt sau một thời gian vật vã trên người chàng nên chàng cũng ngừng đ- theo mà một tay xoa vú nàng, một tay vít đầu nàng xuống mà hôn lên môi nàng, nút lưỡi chùn chụt. Người nữ tử hưởng ứng theo, vòng tay ôm lấy cổ chàng mà mút lưỡi trả lại. Hai người lại xoắn lưỡi với nhau, trao cho nhau những cú hôn đam mê, lạc thú.

Hai người nằm ôm nhau nút lưỡi một chốc thì Chỉ Nhược lại ngồi nhổm dậy, bắt đầu dập l-n đ- c-c Thanh Thư một lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn lần trước nhiều. Bây giờ Thanh Thư mới biết hồi nãy nàng ngừng đ- vì không muốn lên cực đỉnh quá sớm mà thôi, chứ không phải vì mệt mỏi chi cả. Chàng nhận ra luôn là người nữ tử này thật là dâm quá độ. Ngưng nghỉ một chút để hạ cơn dâm rồi lại đ- tiếp, cốt ý kéo dài cơn đ-, và như thế cũng kéo dài cơn sướng. Nghĩ thế là chàng liền làm tới luôn – đã dâm thì chơi tới bến.
 

tatcataicong

Ham vui từ nhỏ
Xưa có thằng bạn game lấy nick là CuChiNguoc ... Ku chỉ ngược ... Sau xem phim mới ngộ ra là ChuChiNhuoc
 

atlas01

Tiến sĩ
Độ đọc hiểu ngu của bản đồ:
Phong chưởng nhau toàn với đối thủ gà hơn mình, chỉ duy nhất 1 thằng trình Đăng phong tạo cực thì bệnh sml gần bộc phát. ~~> chỉ so về chưởng pháp thì cmt trên của mày phán tao nói Phong ngang Triệu Tiền Tôn
Phong vs Huyền Tịch ~~> Phong bị hụt hơi
Phong vs Công Dã Càn ~~> 2 chưởng đầu ngang, chưởng 3 thắng
Phong vs Triệu Tiền Tôn ~~> ngang ngửa, Phong nghĩ bụng "thằng lồn này ghê quá, tao k xem thường nó dc" ~~> tao còn thả thòng thêm câu sau để người ta thấy được chỉ ngang trong pha chưởng đó. Chứ tao k hề chốt là cả hai ngang hoàn toàn.
Tĩnh đần đấu chưởng với ai ngang mình mà thắng chưa nhỉ?
Chưa có nhé
 
Ô hay!
Thằng ngu nào nói Huyền tịch hay triệu tiền tôn đấu chưởng ngang tiêu phong
Hay con chó ngu nào tưởng tượng ra tiêu phong đấu 3 chưởng với công dã can ấy nhỉ
1703159808087.png

Tới đây thì mày đừng nhây với tao nữa nhé, về đọc truyện lại đi rồi sủa tiếp. Mà thôi tao ignore mày luôn cho đỡ phiền. Vì mày vừa ngu lại rất nhây
 
Tĩnh đần đấu chưởng với ai ngang mình mà thắng chưa nhỉ?
Chưa có nhé
Lại thêm 1 câu phát biểu ngu nữa, nên về đọc lại truyện. Cụ thể là chương 2 của Thần Điêu Hiệp Lữ. Đây là cmt cuối dành cho mày, tao k thể cứ trích truyện ra thông não cho mày mãi dc.
Vì chẳng lẽ tao phải dạy mày chỗ mày ngu hoặc chưa đọc tới/chi tiết đó phim k có hoài?
 

atlas01

Tiến sĩ
Lại thêm 1 câu phát biểu ngu nữa, nên về đọc lại truyện. Cụ thể là chương 2 của Thần Điêu Hiệp Lữ. Đây là cmt cuối dành cho mày, tao k thể cứ trích truyện ra thông não cho mày mãi dc.
Vì chẳng lẽ tao phải dạy mày chỗ mày ngu hoặc chưa đọc tới/chi tiết đó phim k có hoài?
Chương 2 của mày đây:
Thắng con đĩ mẹ mày

Chân trái hơi khuỵu, hữu chưởng vẽ một vòng tròn rồi đẩy ngang ra, chính là chiêu “Kháng long hữu hối” trong “Hàng long thập bát chưởng”. Một chiêu này đêm ngày khổ luyện, hồi mới học đã lợi hại, sau mười năm khổ công, đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh; lúc vừa đẩy ra, trông rất đơn giản, nhưng một khi gặp trở lực, trong giây lát sẽ có mười ba đạo hậu kình hùng mạnh dồn dập tràn tới, rắn chắc mấy cũng sẽ bị đập tan. Đấy là diệu cảnh chàng ngộ ra được từ “Cửu Âm chân kinh”, tính từ thời trai trẻ của Hồng Thất Công đến giờ, chưa một ai luyện được chiêu số ảo diệu này.

Âu Dương Phong vừa đánh bật Kha Trấn Ác khỏi mái nhà, chỉ cảm thấy một làn gió nhẹ thổi tới mặt, thế gió tuy không mạnh, nhưng đã khiến lão khó thở, thì biết là lợi hại, vội rùn người xuống, song chưởng cùng đẩy ngang ra, chính là “Cáp mô công” đắc ý nhất đời của lão. Ba chưởng giao nhau, thân thể hai người cùng chấn động. Quách Tĩnh gia tăng chưởng lực, đạo này tiếp đạo khác, ào ào như sóng dồn; Âu Dương Phong thân mình lao đao như sắp ngã, song chưởng lực của Quách Tĩnh càng gia tăng, thì lực phản kích của lão cũng tăng theo.

Hai người không đấu với nhau đã hơn mười năm, lần này trùng phùng ở Giang Nam, đều muốn thử xem đối phương tiến bộ tới mức nào. Hồi Hoa Sơn luận kiếm, Quách Tĩnh chưa phải là đối thủ của Âu Dương Phong, nhưng giờ đã khác, võ công của chàng đại tiến, Âu Dương Phong tuy nghịch luyện “Cửu Âm chân kinh” cũng có điều tâm đắc, song một thuận một nghịch, rốt cuộc thuận phải thắng nghịch. Lần này giao đấu, Quách Tĩnh đã hoàn toàn ngang hàng với lão, khó phân cao thấp. Hoàng Dung muốn phu quân một mình thủ thắng, nên chỉ đứng bên quan sát, không nhảy vào hợp kích.

Ở miền Nam, mái nhà khác hẳn ở miền Bắc. Ở miền Bắc, mái nhà phải chịu đựng băng tuyết mùa Đông chất đống, nên được làm thật vững chắc; còn từ sông Hoài trở xuống miền Nam, mái nhà lợp ngói hai lớp, lấy gọn nhẹ làm chính. Quách Tĩnh và Âu Dương Phong đang đấu chưởng lực với nhau, lực thông hai chân; sau thời gian uống hết một ấm trà, bỗng nghe dưới chân răng rắc, rồi sầm một tiếng lớn, rui mè, mấy cái tay đòn bị gãy cùng lúc, mái nhà sụp xuống để hổng một lỗ lớn, cả hai người cùng rơi xuống.

Hoàng Dung giật mình, cũng nhảy xuống dưới qua lỗ hổng, chỉ thấy hai người vẫn tiếp tục đấu chưởng lực với nhau, mấy cái tay đòn gãy đè lên một người khách trọ. Người ấy đang ngủ sực tỉnh, đâu ngờ họa giáng từ trên trời xuống, thấy hai chân đã bị gãy nát, đau đớn kêu như bị chọc tiết. Quách Tĩnh không nỡ dùng lực dưới chân để đỡ làm khổ người vô tội; Âu Dương Phong thì chẳng thèm lý đến sự sống chết của người khác. Lực của đôi bên vốn ngang nhau, nhưng do Quách Tĩnh dưới chân không dùng lực trụ, chưởng bên trên không có nguồn, dần dần sa vào thế hạ phong. Chàng dùng đơn chưởng đấu với song chưởng của đối phương, lực toàn thân dồn vào hữu chưởng, tay trái tuy không làm gì, song cũng không thể dùng lực gì được. Hoàng Dung thấy chồng thân hơi ngả ra sau, tuy chỉ vài tấc, nhưng rõ ràng đã là bại thế, nàng bèn kêu lên:

– Này Trương Tam Lý Tứ, Hồ Đồ Vương Bát, hãy tiếp chiêu!

Một chưởng nhẹ nhàng vỗ tới vai Âu Dương Phong.

Chưởng này xuất chiêu tuy nhẹ nhưng là công phu thượng thừa của “Lạc Anh thần kiếm chưởng pháp”, khi trúng vào thân thể kẻ địch, kình lực sẽ thấu vào nội tạng, dẫu là danh gia hạng nhất như Âu Dương Phong cũng không tránh khỏi nội thương. Âu Dương Phong thấy nàng lại gọi mình bằng một thứ họ tên kỳ quái, hơi ngẩn ngơ, thấy đòn đã đánh tới, bèn đẩy mạnh song chưởng, đẩy chưởng lực của Quách Tĩnh bật ra nửa thước, rồi trong sát-na ấy phóng một trảo vào đầu vai Hoàng Dung, năm ngón tay như năm cái móc sắt quặp vào da thịt nàng.

Một trảo này phát ra, cả ba người cùng kinh ngạc. Âu Dương Phong chỉ cảm thấy các đầu ngón tay buốt nhói, thì ra lão đã chộp trúng cái túi lông nhím trên người nàng, vội buông tay ra. Đúng lúc ấy, chưởng lực của Quách Tĩnh lại dồn tới, Âu Dương Phong hồi chưởng chống đỡ, trong lúc nguy cấp, ai nấy xuất toàn lực, nghe “bình” một tiếng, hai người cùng bật ra, bụi bặm bay tứ tung, tường nhà rung rinh. Thì ra hai người vừa dùng cương chưởng, trong bóng tối không nhìn rõ thân hình đối phương, bao nhiêu sức mạnh của “Hàng long thập bát chưởng” và “Cáp mô công” rốt cuộc giáng vào vai của đối phương. Hai người phá thủng tường văng ra ngoài, nửa mái nhà phía bên này sụp xuống. Hoàng Dung tuy không bị thương vì trảo vừa rồi, nhưng mặt hoa cũng tái đi vì sợ, nàng cũng vội phi thân ra ngoài. Chỉ thấy Âu Dương Phong và Quách Tĩnh đứng bất động cách nhau nửa trượng, hiển nhiên đều đã bị nội thương nghiêm trọng.



Đéo có con vợ tĩnh đần thì đần xong phim với âu dương phong rùi
 

AlexanderMoccuradop

Yếu sinh lý
Chương 2 của mày đây:
Thắng con đĩ mẹ mày

Chân trái hơi khuỵu, hữu chưởng vẽ một vòng tròn rồi đẩy ngang ra, chính là chiêu “Kháng long hữu hối” trong “Hàng long thập bát chưởng”. Một chiêu này đêm ngày khổ luyện, hồi mới học đã lợi hại, sau mười năm khổ công, đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh; lúc vừa đẩy ra, trông rất đơn giản, nhưng một khi gặp trở lực, trong giây lát sẽ có mười ba đạo hậu kình hùng mạnh dồn dập tràn tới, rắn chắc mấy cũng sẽ bị đập tan. Đấy là diệu cảnh chàng ngộ ra được từ “Cửu Âm chân kinh”, tính từ thời trai trẻ của Hồng Thất Công đến giờ, chưa một ai luyện được chiêu số ảo diệu này.

Âu Dương Phong vừa đánh bật Kha Trấn Ác khỏi mái nhà, chỉ cảm thấy một làn gió nhẹ thổi tới mặt, thế gió tuy không mạnh, nhưng đã khiến lão khó thở, thì biết là lợi hại, vội rùn người xuống, song chưởng cùng đẩy ngang ra, chính là “Cáp mô công” đắc ý nhất đời của lão. Ba chưởng giao nhau, thân thể hai người cùng chấn động. Quách Tĩnh gia tăng chưởng lực, đạo này tiếp đạo khác, ào ào như sóng dồn; Âu Dương Phong thân mình lao đao như sắp ngã, song chưởng lực của Quách Tĩnh càng gia tăng, thì lực phản kích của lão cũng tăng theo.

Hai người không đấu với nhau đã hơn mười năm, lần này trùng phùng ở Giang Nam, đều muốn thử xem đối phương tiến bộ tới mức nào. Hồi Hoa Sơn luận kiếm, Quách Tĩnh chưa phải là đối thủ của Âu Dương Phong, nhưng giờ đã khác, võ công của chàng đại tiến, Âu Dương Phong tuy nghịch luyện “Cửu Âm chân kinh” cũng có điều tâm đắc, song một thuận một nghịch, rốt cuộc thuận phải thắng nghịch. Lần này giao đấu, Quách Tĩnh đã hoàn toàn ngang hàng với lão, khó phân cao thấp. Hoàng Dung muốn phu quân một mình thủ thắng, nên chỉ đứng bên quan sát, không nhảy vào hợp kích.

Ở miền Nam, mái nhà khác hẳn ở miền Bắc. Ở miền Bắc, mái nhà phải chịu đựng băng tuyết mùa Đông chất đống, nên được làm thật vững chắc; còn từ sông Hoài trở xuống miền Nam, mái nhà lợp ngói hai lớp, lấy gọn nhẹ làm chính. Quách Tĩnh và Âu Dương Phong đang đấu chưởng lực với nhau, lực thông hai chân; sau thời gian uống hết một ấm trà, bỗng nghe dưới chân răng rắc, rồi sầm một tiếng lớn, rui mè, mấy cái tay đòn bị gãy cùng lúc, mái nhà sụp xuống để hổng một lỗ lớn, cả hai người cùng rơi xuống.

Hoàng Dung giật mình, cũng nhảy xuống dưới qua lỗ hổng, chỉ thấy hai người vẫn tiếp tục đấu chưởng lực với nhau, mấy cái tay đòn gãy đè lên một người khách trọ. Người ấy đang ngủ sực tỉnh, đâu ngờ họa giáng từ trên trời xuống, thấy hai chân đã bị gãy nát, đau đớn kêu như bị chọc tiết. Quách Tĩnh không nỡ dùng lực dưới chân để đỡ làm khổ người vô tội; Âu Dương Phong thì chẳng thèm lý đến sự sống chết của người khác. Lực của đôi bên vốn ngang nhau, nhưng do Quách Tĩnh dưới chân không dùng lực trụ, chưởng bên trên không có nguồn, dần dần sa vào thế hạ phong. Chàng dùng đơn chưởng đấu với song chưởng của đối phương, lực toàn thân dồn vào hữu chưởng, tay trái tuy không làm gì, song cũng không thể dùng lực gì được. Hoàng Dung thấy chồng thân hơi ngả ra sau, tuy chỉ vài tấc, nhưng rõ ràng đã là bại thế, nàng bèn kêu lên:

– Này Trương Tam Lý Tứ, Hồ Đồ Vương Bát, hãy tiếp chiêu!

Một chưởng nhẹ nhàng vỗ tới vai Âu Dương Phong.

Chưởng này xuất chiêu tuy nhẹ nhưng là công phu thượng thừa của “Lạc Anh thần kiếm chưởng pháp”, khi trúng vào thân thể kẻ địch, kình lực sẽ thấu vào nội tạng, dẫu là danh gia hạng nhất như Âu Dương Phong cũng không tránh khỏi nội thương. Âu Dương Phong thấy nàng lại gọi mình bằng một thứ họ tên kỳ quái, hơi ngẩn ngơ, thấy đòn đã đánh tới, bèn đẩy mạnh song chưởng, đẩy chưởng lực của Quách Tĩnh bật ra nửa thước, rồi trong sát-na ấy phóng một trảo vào đầu vai Hoàng Dung, năm ngón tay như năm cái móc sắt quặp vào da thịt nàng.

Một trảo này phát ra, cả ba người cùng kinh ngạc. Âu Dương Phong chỉ cảm thấy các đầu ngón tay buốt nhói, thì ra lão đã chộp trúng cái túi lông nhím trên người nàng, vội buông tay ra. Đúng lúc ấy, chưởng lực của Quách Tĩnh lại dồn tới, Âu Dương Phong hồi chưởng chống đỡ, trong lúc nguy cấp, ai nấy xuất toàn lực, nghe “bình” một tiếng, hai người cùng bật ra, bụi bặm bay tứ tung, tường nhà rung rinh. Thì ra hai người vừa dùng cương chưởng, trong bóng tối không nhìn rõ thân hình đối phương, bao nhiêu sức mạnh của “Hàng long thập bát chưởng” và “Cáp mô công” rốt cuộc giáng vào vai của đối phương. Hai người phá thủng tường văng ra ngoài, nửa mái nhà phía bên này sụp xuống. Hoàng Dung tuy không bị thương vì trảo vừa rồi, nhưng mặt hoa cũng tái đi vì sợ, nàng cũng vội phi thân ra ngoài. Chỉ thấy Âu Dương Phong và Quách Tĩnh đứng bất động cách nhau nửa trượng, hiển nhiên đều đã bị nội thương nghiêm trọng.



Đéo có con vợ tĩnh đần thì đần xong phim với âu dương phong rùi
Âu Dương Phong lúc hoa sơn luận kiếm lần 2 là thiên hạ vô địch rồi. 7 công, đông tà, tĩnh đần đều cam bái hạ phong. Tĩnh đần tuy cũng khoẻ nhưng chưa bao giờ thắng được mấy lão kia cả. May có con vợ nghĩ ra được cái trò 300 chiêu mới ăn may được xếp ngang hàng. Tĩnh đần thuộc thể loại cần cù bù siêng năng chứ chả phải kỳ tài võ học gì. Xét về thiên phú thì tệ nhất trong đám main rồi.
 

nanfem

Tao là gay
Tao trích truyện ra cho mày thấy quá cụt của mày gà thế nào so với ba thằng phong trúc dự
Quá cụt của mày chỉ có vài trăm quân kỵ bảo hộ thằng vua mông cổ mà bắt đéo được phải ném đá giết
Còn thằng phong trúc dự nó xông vào giữa vạn quân bắt vua liêu hay thằng vương phản bội như bắt trẻ con
thớt so sánh Kỵ vs cả Quá, đưa Dự Hư Tiêu vào làm j???
thế ý m Kỵ ăn đc Dự Hư Tiêu, bắt con tin vs giết ng nó khác nhau
 

ocervn

Chim TO
Đéo hiểu làm đại hiệp để làm loz gì. Tao mà võ công đệ nhất thiên hạ thì tao sẽ như Điền Bá Quang, con nào vừa mắt tao hiếp sạch. Thằng đại hiệp nào loe ngoe nứt mắt ra thì tao tụt quần hiếp dâm nó luôn cho nó kinh.
 

ditthangbanh

Chim TO
Đéo hiểu làm đại hiệp để làm loz gì. Tao mà võ công đệ nhất thiên hạ thì tao sẽ như Điền Bá Quang, con nào vừa mắt tao hiếp sạch. Thằng đại hiệp nào loe ngoe nứt mắt ra thì tao tụt quần hiếp dâm nó luôn cho nó kinh.
Bọn đại hiệp theo mày mưu sinh bằng cách nào. Dùng khinh công đi ăn trộm của nhà giàu phải không?
 

ocervn

Chim TO
Bọn đại hiệp theo mày mưu sinh bằng cách nào. Dùng khinh công đi ăn trộm của nhà giàu phải không?
Đéo ăn trộm thì ăn cướp. Không bảo kê thì shipper. Không lừa đảo thì tiêu thụ đồ gian.
Yang ho của Kim Dung fake bỏ mẹ. Yang ho của Cổ Long tuyệt đại đa số là lý lịch nhuộm nhoạm, treo cổ 3 lầm chưa hết tội.
 

bambo5733

Yếu sinh lý
Cụ KD chốt Vô Kỵ mạnh nhất trong các main rồi nên khỏi tranh cãi làm gì cho mệt
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo