Trong đời, mình đã gặp không biết bao nhiêu là người "khôn", vì khôn quá nên trong đầu chỉ tính được lợi trước mắt, vơ vét cho bản thân là được, lúc nào cũng muốn "thắng", chiếm hết tiện nghi thiên hạ cho mình, mà không hiểu thế nào là "bổn phận" hay "chia sẻ".
"Khôn quá" lại thành tủn mủn, nghĩ ngắn nên chỉ loanh quanh xó nhà mà không sao đi xa, không phát triển tiếp nổi, không làm thêm được việc gì tử tế cho bản thân, cho cuộc đời - đã thế nhưng mở mồm là "khuyên" phải thế này, thế kia, phát mệt.
Ba đấm không bằng một đạp, thiên hạ chẳng ai dốt đâu, họ biết cả đấy, chỉ là nói hay không nói. Bởi chúng ta đóng góp gì cho xã hội thì cuộc đời sẽ trả lại cho tương xứng - đó là Nhân - Quả. Khôn quá là sẽ mãn đời lẹt đẹt, mà không bền, rồi cũng chẳng ngẩng mặt được đâu.
Chỉ có suy nghĩ, lời nói, hành động bắt nguồn từ sự tử tế, người với người, mới cho chúng ta nền móng tốt để phát triển, để có một tương lai tốt đẹp hơn. Đừng nghĩ rằng đang có vài đồng hay chức vụ kiếm được lúc này do khôn vặt, mánh mung, băng nhóm mà đã là oai, là đúng - nhìn xung quanh mà xem - có bền được đâu ? Bể cái rồi lại khóc, mà có khóc cũng đâu có thay đổi được gì ?
Lương tâm không ăn được, nhân ái, trách nhiệm, bổn phận thường mệt mỏi, thiệt thòi, nhưng lại là gốc của mỗi người. Trường tồn được không, đứng vững trước sóng gió hay không, cũng là từ đó.
Thực sự phải cực kỳ tủn mủn rồi tự mãn mới không nhận ra điều này. Mà không nhận ra là sẽ khổ thôi - vấn đề ở chỗ đó.
Làm kẻ "dại" đi, sẽ thấy nhiều cánh cửa khác mở ra đấy - rồi một ngày lại tự cười bản thân mình.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.