Tới lượt tao. Nhà lúc nhỏ không khá giả lắm, năm lớp 7 - 8 còn cặm cụi đi bán vé số, bán bánh mì phụ gia đình kiểu xe đẩy bán dạo. Lớp 9 học cặm cụi dưới đèn đường màu vàng cam khi trông xe bán bánh mì - rất đỡ là t đậu trường Chuyên. Chỉ là cái thời đó, ăn uống thiếu thốn, ba tao thì ổng khó tính và keo kiệt, tối ngày chửi bới đánh đập mẹ tao, có lần cầm dao dí chém mẹ tao nữa. T thù và ghim cả đời nhưng là gia đình nên không từ bỏ được, chỉ ráng cam chịu vì mẹ cực khổ. May thay buôn bán ổn rồi phất lên. Thú thật là t làm đủ nghe từ bán vé số cho đến bưng phở (giờ là gv trung tâm TA và giảng dạy theo trường học dạng hợp đồng). Cảnh thiếu ăn thiếu mặc và bệnh tật không dám mua thuốc. Cảnh mẹ tao buôn bán giữa đêm khuya mà quệt mồ hôi trên trán. Đĩ mẹ nó rát tim đau lòng vãi. Lên cấp 3 thì chuyên tâm học hành và 4 năm đại học, tao là mối vận chuyển CỎ lau sậy Mĩ cho mấy nghệ sĩ showbiz + dân dùng, có trồng cỏ lau sậy trong nhà dạng kín và sử dụng bên ngoài bán hạt cà phê rang xay + trà + trồng bông hoa có mùi để lấn át mùi đó - t phất lên như vậy dù không tuân thủ lắm nhưng có dư để trả nợ, mua nhà, mua góp này nọ và mua được cái dãy trọ đang kinh doanh. Giờ mỗi tháng lương tao 65-75 củ gồm lương giáo viên và tiền thuê trọ, mặt bằng nhưng vẫn sợ một ngày nào đó lỡ tao bệnh ngang, mẹ và gia đình sẽ khổ vì không có ai coi quản, chăm sóc.
Tái bút: Dân showbiz ăn chơi cực kỳ chỉ là quá kín tiếng.