Đêm từng đêm
Khi màn sương
Buông xuống trên thênh thang bao nhiêu nẻo đường
Châu ngồi đây
Thở phì phò
Cầm bọc lon, và nhìn trời đất thở than
Châu nghèo xơ
Như bá dơ
Lúc trước nghèo
Bây giờ còn hơn xưa
Châu lại ngu ngơ
Nuôi một ước muốn
Hơi bất ngờ...hờ!
Những lúc buồn, lại ôm cây đàn
Hát những bài, nghe mà tuôn nước đái
Hát đến bài "Vì tôi quá nghèo"
Lòng Châu dâng lên oán than!!!!!
Trời đã trót cho Châu số nghèo
Lại cực khổ giống như con mèo...
Loài mèo hoang đêm đêm tìm đồ ăn
Còn thân Châu chỉ mang con cọc khăn
Mùa xuân đến Châu vui, rác nhiều
Mùa mưa đến chẳng vui, yểu xìu
Cuộc đời cho Châu quá nhiều buồn đau
Vậy Châu tu thuốc diệt trừ sâu
Chết đi Châu!!!