Ai mà rảnh rỗi thế . Cái nó hay thì lan tỏa hữu xạ tự nhiên hương.
Giờ phân tíc bài hát nè.
- Hát giọng ca khàn giống gào, lên cao với , gồng người lên. Không ngân , và luyến láy. Có những nốt chỉ cần thả hơi cũng lên , nhưng giọng ca lại cố với.
Ví dụ lúc hát " quá" ( giống nhảy đại lên ) tự nhiên tụt xuống " nghèo" : nhảy đại lên cao nhưng hạ xuống thì cái bịch.
và đặc biệt là trong cách viết bài hát này , về nhạc lý thì giống tập thôi.
1. Ɲgười ta ai cũng nói tôi nghèo.
Ɲghèo nên cứ trầу trật qua đâу.
Đêm qua đâу, ngàу cũng qua đâу, vì tôi quá nghèo.
Ɲgười ta ai cũng biết tôi nghèo.
Ɲghèo nên cứ lặn lội sớm hôm.
Trưa không ăn cơm, chiều không về sớm, dù cho thân nàу đang đói.
ĐK:
Đến bao giờ trong cơn mơ, tôi không còn nghèo đói.
Đến bao giờ thôi mong chờ, cuộc đời không như là mơ.
2.Người ta ai cũng có lúc nghèo.
Nghèo đành chấp nhận kiếp thở than.
Than người quay lưng, than đời bạc bẽo, vì tôi quá nghèo.
Người ta ai cũng khóc khi nghèo.
Nghèo đành chấp nhận kiếp khổ đau.
Đêm đi về đâu, ngày đi về đâu, dù cho thân này đang đói.
Phân tích
- Lời thực tế thì có hay gì đâu , nó tầm thường từng câu từng chữ . Nó không dẫn người nghe vào trí tưởng tượng.
- Những cụm từ tô đen trong điệp khúc : về văn chương thi ca nó mâu thuẫn.
trong cơn mơ anh mong không còn nghèo. Nhưng câu dưới vô tình anh đập lại.
Đoạn 1 . Câu 3 :
Đêm qua đâу, ngàу cũng qua đâу, vì tôi quá nghèo.
Đoạn 2. Câu 3:
Than người quay lưng, than đời bạc bẽo, vì tôi quá nghèo.
có nhận ra vấn đề câu chữ bất hợp lý không?