Ruỳnh! –Bỗng một bàn tay to lớn chặn cửa lại và kéo ra. Ngay sau đó Phi bước vào trong với đôi mắt trợn trừng nhìn tay Quang.
-Phi! Chú nghe anh giải thích! –Tay Quang nhìn Phi lao vào sợ quá liền dơ tay lên cười cười để ngăn Phi lại.
-BỤP! BỤP! BỤP! BỤP! BỤP! –Phi lao vào đấm tay Quang liên tiếp, những cú đấm như trời giáng vào mặt tay Quang.Khiến hắn tối tăm mặt mũi và ngã lăn ra thang máy… Với sự tấn công dồn dập của Phi, người cao to hơn hẳn hắn thì tay Quang chỉ biết dơ tay lên đỡ.
-Anh Phi… Hu hu… Đừng!!! –Uyên vì quá sợ nên nàng chỉ biết đứng nép vào thang máy và khóc.
-Grừ! Grừ! Hừ! Hừ! BỤP! BỤP! BỤP! –Phi gầm lên và đấm lão Quang như điên, gân mặt anh nổi lên, mắt anh đỏ rực.
-Phi!!! Anh xin lỗi chú! Ai da!!! Chú nghe anh giải thích! Đừng đánh anh nữa!!! Ai da!!! –Tay Quang kêu oai oái nhưng Phi không dừng lại, một sự hỗn loạn khủng khiếp trong thang máy.
-Ting! –Cửa thang máy lại đóng vào và tiếp tục đi lên tầng 40 trong khi Phi vẫn đang đấm lão Quang mà không hề nói một câu gì, vì đơn giản Phi là người ít nói và rất cục.
-Ting!!! –Thang máy đi lên tầng 40, cánh cửa lại mở ra, phía trong Phi vẫn dùng một tay tóm cổ lão Quang còn một tay đấmvào mặt hắn.
-Anh Phi… Đừng! Đừng mà… -Uyên khóc với đôi mắt ướt nhòe, sự sợ hãi quá mức của nàng đã giải phóng Adrenaline và Cortisol, hai hormone khiến cơn hưng phấn của nàng bị giảmhẳn đi và thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Uyên thấy Phi đã phát điên, anh ấy không thèm biết lý do tại
Cho mày đọc 1 đoạn đỡ thèm nhé con