full truyện siêu phẩm của tml Fafamimi

raumangon

Yếu sinh lý
Tao đã mua dc tuyện Mối tình đầu của KhoiNguonDucVong, thằng nào mua t bán lại 10k 1 file pdf, có 2 file
 

tailieu55

Yếu sinh lý
Mối tình đầu đọc đến đoạn giữa thôi, đoạn sau không hay. Trước tao tốn tiền đọc hơn 140 chương của nó trên truyenkk đây
 

Nooooname

Yếu sinh lý
Ngạn, một thằng trai làng quê, da rám nắng, mắt sáng nhưng lúc nào cũng đượm buồn, yêu Hà Lan từ cái ngày nó còn là một con bé con chạy nhảy chân trần trên con đường đất đỏ. Hà Lan đẹp, đẹp kiểu làm người ta cứng hết cả người khi nhìn vào cặp mắt long lanh và cái miệng nhỏ xinh lúc nào cũng như mời gọi. Ngạn không chỉ yêu cái vẻ ngoài đó, mà yêu cả cái cách cô cười, cái cách cô nghiêng đầu khi nghe nó kể chuyện. Nhưng tình yêu của Ngạn, dù chân thành đến mức ngu ngốc, lại chẳng bao giờ được đáp lại như nó muốn.
Hà Lan lớn lên, bỏ làng lên phố. Ngạn ở lại, ngày nào cũng ngồi dưới gốc cây, tay cầm cây đàn, gảy mấy khúc nhạc buồn thiu, tưởng tượng cảnh Hà Lan quay về, ôm lấy nó, bảo rằng cô không sống nổi nếu thiếu nó. Nhưng đời không như mơ. Hà Lan lên thành phố, gặp Dũng – một thằng cha giàu có, lái xe hơi bóng loáng, quần áo bảnh bao, và cái miệng biết cách làm con gái ướt át chỉ bằng vài câu nói bẩn thỉu. Dũng không yêu Hà Lan như Ngạn, mà chỉ muốn đụ cô, muốn chiếm đoạt cái cơ thể mơn mởn ấy, và Hà Lan, với sự ngây thơ xen lẫn khao khát thoát khỏi cái nghèo, ngã vào vòng tay gã.
Một lần về làng thăm nhà, Hà Lan kể cho Ngạn nghe về Dũng, không chút giấu giếm. “Hắn làm tao sướng, Ngạn ạ. Hắn đè tao xuống giường, xé toạc quần áo tao, rồi nhét con cặc cứng ngắc của hắn vào trong. Tao rên như điên, mà tao thích thế.” Ngạn nghe mà như bị dao đâm vào tim, nhưng con cặc trong quần nó lại cương lên, phản bội cái đầu đang gào thét đau đớn. Nó tưởng tượng cảnh Hà Lan nằm ngửa, hai chân dang rộng, Dũng thúc vào cô như một con thú, mồ hôi chảy ròng ròng, tiếng da thịt va chạm át cả tiếng rên rỉ của cô. Ngạn muốn đấm vỡ mặt Dũng, nhưng đồng thời cũng muốn được là thằng đó, được đè Hà Lan xuống, được nghe cô rên dưới thân mình.
Rồi một đêm, Hà Lan say rượu, gọi Ngạn lên thành phố. Ngạn chạy đến, thấy cô nằm trên giường, váy xộc xệch, hai bầu vú căng tròn lấp ló sau lớp vải mỏng, đôi chân thon dài để hở như mời gọi. “Ngạn, tao muốn mày,” cô thì thào, mắt mờ đi vì men say và dục vọng. Ngạn không kìm được nữa. Nó lao vào, hôn cô ngấu nghiến, tay xé toạc cái váy, để lộ cái lồn ướt át của Hà Lan. Nó liếm, nó bú, nó cắn, như muốn nuốt chửng cô vào lòng. Hà Lan rên rỉ, quằn quại, tay bấu chặt lấy lưng Ngạn, móng tay cào rách da thịt nó. Rồi Ngạn cởi quần, con cặc nó cứng như đá, đâm thẳng vào trong cô. Nó địt cô mạnh bạo, không chút thương tiếc, như muốn trút hết bao năm yêu đơn phương vào từng cú thúc. Hà Lan hét lên, vừa đau vừa sướng, nước mắt chảy dài nhưng miệng vẫn cầu xin thêm.
Đêm đó, Ngạn nghĩ nó đã có Hà Lan, rằng cô sẽ thuộc về nó mãi mãi. Nhưng sáng hôm sau, Hà Lan tỉnh dậy, lạnh lùng đẩy Ngạn ra. “Tao say thôi, Ngạn. Tao không yêu mày. Tao chỉ muốn mày đụ tao một lần cho vui. Dũng mới là người tao cần.” Ngạn chết lặng, nhìn Hà Lan mặc lại quần áo, bước ra khỏi phòng, để lại nó trần truồng trên giường, con cặc vẫn còn dính mùi của cô, giờ mềm oặt như chính trái tim nó.
Hà Lan quay lại với Dũng. Gã tiếp tục đụ cô, nhưng chẳng bao lâu thì chán. Gã đá Hà Lan như đá một con điếm rẻ tiền, để lại cô với cái thai trong bụng – không biết của Dũng hay của Ngạn. Hà Lan sinh con, một bé gái, đặt tên là Trà Long, nhưng cô không còn là Hà Lan của ngày xưa nữa. Cô nghiện rượu, nghiện thuốc, bán thân cho bất kỳ thằng nào trả tiền để nuôi con. Ngạn biết hết, nhưng không làm gì được. Nó chỉ lặng lẽ gửi tiền, lặng lẽ nhìn Trà Long lớn lên, mang đôi mắt giống hệt mẹ.
Rồi một ngày, Ngạn nhận tin Hà Lan chết. Cô uống rượu say, ngã xuống sông, xác trôi dạt vào bờ, lạnh ngắt, đôi mắt đẹp ngày nào giờ đục ngầu, vô hồn. Ngạn đến nhìn cô lần cuối, không khóc, không nói gì. Nó chỉ đứng đó, tay nắm chặt, tưởng tượng lại cái đêm duy nhất nó có cô, cái đêm mà nó nghĩ tình yêu của mình đã thắng, nhưng hóa ra chỉ là một lần đụ vô nghĩa trong mắt cô.
Ngạn về làng, sống cô độc đến cuối đời. Trà Long lớn lên, không biết Ngạn là ai, chỉ coi nó như một ông chú kỳ lạ hay gửi quà. Ngạn chết trong căn nhà cũ, bên cây đàn gãy, bên những giấc mơ về Hà Lan mà nó không bao giờ có được. Tình yêu chân thành của nó, rốt cuộc, chỉ là một đống cứt trong mắt đời.
 

Nooooname

Yếu sinh lý
Ngạn, một thằng trai làng quê, da rám nắng, mắt sáng nhưng lúc nào cũng đượm buồn, yêu Hà Lan từ cái ngày nó còn là một con bé con chạy nhảy chân trần trên con đường đất đỏ. Hà Lan đẹp, đẹp kiểu làm người ta cứng hết cả người khi nhìn vào cặp mắt long lanh và cái miệng nhỏ xinh lúc nào cũng như mời gọi. Ngạn không chỉ yêu cái vẻ ngoài đó, mà yêu cả cái cách cô cười, cái cách cô nghiêng đầu khi nghe nó kể chuyện. Nhưng tình yêu của Ngạn, dù chân thành đến mức ngu ngốc, lại chẳng bao giờ được đáp lại như nó muốn.
Hà Lan lớn lên, bỏ làng lên phố. Ngạn ở lại, ngày nào cũng ngồi dưới gốc cây, tay cầm cây đàn, gảy mấy khúc nhạc buồn thiu, tưởng tượng cảnh Hà Lan quay về, ôm lấy nó, bảo rằng cô không sống nổi nếu thiếu nó. Nhưng đời không như mơ. Hà Lan lên thành phố, gặp Dũng – một thằng cha giàu có, lái xe hơi bóng loáng, quần áo bảnh bao, và cái miệng biết cách làm con gái ướt át chỉ bằng vài câu nói bẩn thỉu. Dũng không yêu Hà Lan như Ngạn, mà chỉ muốn đụ cô, muốn chiếm đoạt cái cơ thể mơn mởn ấy, và Hà Lan, với sự ngây thơ xen lẫn khao khát thoát khỏi cái nghèo, ngã vào vòng tay gã.
Một lần về làng thăm nhà, Hà Lan kể cho Ngạn nghe về Dũng, không chút giấu giếm. “Hắn làm tao sướng, Ngạn ạ. Hắn đè tao xuống giường, xé toạc quần áo tao, rồi nhét con cặc cứng ngắc của hắn vào trong. Tao rên như điên, mà tao thích thế.” Ngạn nghe mà như bị dao đâm vào tim, nhưng con cặc trong quần nó lại cương lên, phản bội cái đầu đang gào thét đau đớn. Nó tưởng tượng cảnh Hà Lan nằm ngửa, hai chân dang rộng, Dũng thúc vào cô như một con thú, mồ hôi chảy ròng ròng, tiếng da thịt va chạm át cả tiếng rên rỉ của cô. Ngạn muốn đấm vỡ mặt Dũng, nhưng đồng thời cũng muốn được là thằng đó, được đè Hà Lan xuống, được nghe cô rên dưới thân mình.
Rồi một đêm, Hà Lan say rượu, gọi Ngạn lên thành phố. Ngạn chạy đến, thấy cô nằm trên giường, váy xộc xệch, hai bầu vú căng tròn lấp ló sau lớp vải mỏng, đôi chân thon dài để hở như mời gọi. “Ngạn, tao muốn mày,” cô thì thào, mắt mờ đi vì men say và dục vọng. Ngạn không kìm được nữa. Nó lao vào, hôn cô ngấu nghiến, tay xé toạc cái váy, để lộ cái lồn ướt át của Hà Lan. Nó liếm, nó bú, nó cắn, như muốn nuốt chửng cô vào lòng. Hà Lan rên rỉ, quằn quại, tay bấu chặt lấy lưng Ngạn, móng tay cào rách da thịt nó. Rồi Ngạn cởi quần, con cặc nó cứng như đá, đâm thẳng vào trong cô. Nó địt cô mạnh bạo, không chút thương tiếc, như muốn trút hết bao năm yêu đơn phương vào từng cú thúc. Hà Lan hét lên, vừa đau vừa sướng, nước mắt chảy dài nhưng miệng vẫn cầu xin thêm.
Đêm đó, Ngạn nghĩ nó đã có Hà Lan, rằng cô sẽ thuộc về nó mãi mãi. Nhưng sáng hôm sau, Hà Lan tỉnh dậy, lạnh lùng đẩy Ngạn ra. “Tao say thôi, Ngạn. Tao không yêu mày. Tao chỉ muốn mày đụ tao một lần cho vui. Dũng mới là người tao cần.” Ngạn chết lặng, nhìn Hà Lan mặc lại quần áo, bước ra khỏi phòng, để lại nó trần truồng trên giường, con cặc vẫn còn dính mùi của cô, giờ mềm oặt như chính trái tim nó.
Hà Lan quay lại với Dũng. Gã tiếp tục đụ cô, nhưng chẳng bao lâu thì chán. Gã đá Hà Lan như đá một con điếm rẻ tiền, để lại cô với cái thai trong bụng – không biết của Dũng hay của Ngạn. Hà Lan sinh con, một bé gái, đặt tên là Trà Long, nhưng cô không còn là Hà Lan của ngày xưa nữa. Cô nghiện rượu, nghiện thuốc, bán thân cho bất kỳ thằng nào trả tiền để nuôi con. Ngạn biết hết, nhưng không làm gì được. Nó chỉ lặng lẽ gửi tiền, lặng lẽ nhìn Trà Long lớn lên, mang đôi mắt giống hệt mẹ.
Rồi một ngày, Ngạn nhận tin Hà Lan chết. Cô uống rượu say, ngã xuống sông, xác trôi dạt vào bờ, lạnh ngắt, đôi mắt đẹp ngày nào giờ đục ngầu, vô hồn. Ngạn đến nhìn cô lần cuối, không khóc, không nói gì. Nó chỉ đứng đó, tay nắm chặt, tưởng tượng lại cái đêm duy nhất nó có cô, cái đêm mà nó nghĩ tình yêu của mình đã thắng, nhưng hóa ra chỉ là một lần đụ vô nghĩa trong mắt cô.
Ngạn về làng, sống cô độc đến cuối đời. Trà Long lớn lên, không biết Ngạn là ai, chỉ coi nó như một ông chú kỳ lạ hay gửi quà. Ngạn chết trong căn nhà cũ, bên cây đàn gãy, bên những giấc mơ về Hà Lan mà nó không bao giờ có được. Tình yêu chân thành của nó, rốt cuộc, chỉ là một đống cứt trong mắt đời.
Lần đầu tiên tao đọc truyện sẽ mà buồn muốn khóc chúng mày ạ 😭😭😭
 

cavedubu

Yếu sinh lý
Sau một tháng không được thỏa mãn, cơ thể Thảo trở nên nhạy cảm và khó chịu. Đêm nào nằm bên Minh, cô cũng cảm thấy trống rỗng, dù anh có cố gắng đến đâu cũng không thể mang lại cho cô cảm giác mãnh liệt như bác Phú từng làm. Trong những đêm mất ngủ, Thảo thường thủ dâm, tay cô vuốt ve khắp cơ thể mình, tưởng tượng lại những lần làm tình cuồng nhiệt với bác Phú. Cô nhớ từng chi tiết: cái cách bác Phú hôn cô đầy thèm khát, cách lưỡi ông liếm láp khắp người cô, và đặc biệt là cảm giác khi dương vật to lớn của ông đâm sâu vào trong, lấp đầy cô hoàn toàn. Mỗi lần nghĩ đến, cơ thể cô lại run lên vì ham muốn, nhưng thủ dâm chỉ là giải pháp tạm bợ, không thể thay thế được khoái cảm thực sự.

Một buổi sáng, Thảo đi chợ về, tay xách túi đồ nặng trĩu, lòng đầy những suy nghĩ rối ren. Khi thang máy mở ra ở tầng của mình, cô bất ngờ chạm mặt bác Phú đang đứng đợi ở cửa. Hai người nhìn nhau, ánh mắt bùng cháy khao khát sau bao ngày xa cách. Không cần lời nói, bác Phú nắm tay Thảo, kéo cô vào cầu thang bộ gần đó – nơi kín đáo, ít người qua lại.

“Cháu nhớ bác quá, bác ơi,” Thảo thì thào, giọng run run vì kích động, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Bác Phú không đáp, ông ôm chặt cô, đôi môi nóng bỏng ngấu nghiến môi cô. Tay ông luồn vào áo, bóp mạnh cặp ngực căng tròn của Thảo, khiến cô rên khẽ. Thảo không kìm được, tay vội vàng cởi khóa quần bác Phú, vuốt ve dương vật đã cương cứng của ông. Không gian chật hẹp của cầu thang bộ càng làm tăng sự kích thích, tiếng thở dốc của cả hai hòa quyện trong không khí.

“Cháu không chịu nổi nữa, bác ơi… Địt cháu đi,” Thảo van xin, tay siết chặt chim bác Phú, cơ thể cô nóng ran vì khát khao.

Bác Phú đẩy Thảo dựa vào tường, vén váy cô lên, tay ông luồn vào quần lót, ngón tay thô ráp móc vào lồn cô. Thảo run rẩy, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm tay ông. “Cháu ướt hết rồi này, dâm thật,” bác Phú gầm gừ, ngón tay ra vào nhanh hơn, khiến Thảo cong người vì khoái cảm.

“Ư… ư… bác… cháu sướng…” Thảo rên rỉ, đầu óc quay cuồng trong làn sóng khoái lạc.

Không thể chờ thêm, bác Phú cởi quần mình ra, để lộ dương vật to lớn, gân guốc. Ông đút mạnh vào trong Thảo, nhấp từng cú dứt khoát. Thảo hét lên vì sung sướng, cảm giác được lấp đầy sau bao ngày kìm nén khiến cô như vỡ òa. “A… a… sướng quá… bác ơi… mạnh nữa đi…” cô rên rỉ, tay bấu chặt vào vai ông, cơ thể giật lên theo từng nhịp thúc.

Mỗi cú nhấp của bác Phú như đánh thức mọi giác quan trong Thảo. Cô cảm nhận rõ ràng dương vật to lớn của ông cọ sát vào thành trong, lấp đầy khoảng trống mà cô đã khao khát bấy lâu. Cảm giác đau nhẹ xen lẫn khoái lạc khi ông đâm sâu khiến cô rùng mình, nước mắt suýt trào ra vì sung sướng. “Bác ơi… chim bác to quá… cháu nhớ lắm…” Thảo thì thầm trong tiếng rên, đôi chân run rẩy quấn quanh hông ông.

Bác Phú nhấp càng lúc càng nhanh, tay ông bóp chặt mông Thảo, kéo cô sát vào người. “Cháu khít quá, Thảo… Bác cũng nhớ cái lồn này,” ông nói, giọng khàn đục vì dục vọng. Lời nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Thảo quằn quại, cơ thể cô căng lên như dây đàn.

Khoái cảm dâng trào sau một tháng kìm nén khiến Thảo gần như phát điên. Cô cảm thấy từng đợt sóng nóng ran lan tỏa từ dưới lên, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại niềm hạnh phúc tột độ. Chỉ sau vài phút, Thảo lên đỉnh, cơ thể co giật dữ dội, nước nhờn chảy ra ướt cả chân. “Cháu ra… bác ơi… sướng quá…” cô hét lên, giọng lạc đi trong cơn cực khoái.

Bác Phú cũng không chịu nổi, ông gầm lên, xuất tinh sâu trong cô. Từng đợt tinh trùng nóng hổi tràn vào khiến Thảo rùng mình thêm lần nữa, cảm giác thỏa mãn ngập tràn từ thể xác đến tâm hồn.

Hai người đứng thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Thảo ôm chặt bác Phú, trái tim vẫn đập loạn nhịp vì vừa được giải phóng khỏi cơn khát khao. Nhưng rồi, cô giật mình nhớ ra Minh sắp tan làm về nhà. “Bác ơi, Minh sắp về rồi… Cháu phải đi,” cô nói, giọng run run, vừa thỏa mãn vừa lo lắng.

Bác Phú gật đầu, hôn nhẹ lên trán cô. “Cháu về đi. Nhưng chúng ta sẽ gặp lại, đúng không?”

Thảo gật đầu, mắt lấp lánh. “Vâng,
 

cavedubu

Yếu sinh lý
Mày viết đoạn ông Vũ với con Trang thử. Thằng sữa ngôn lù quá. Tự nhiên cho con Thảo đi thi hoa khôi ngân hàng mà đéo phải con Trang. Trong khi con Trang làm nhân viên ngân hàng.
 

vodanhhanoi

Yếu sinh lý
Tao vừa dịch xong bộ ông tức loạn tình (bố chồng nàng dâu). nếu hay có thằng nào muốn mua không?
 

vodanhhanoi

Yếu sinh lý

### **Chương 6: Cặp vú rơi vào tay cha**​

Cha gầm lên đầy sướng khoái, Tiểu Oánh đỏ mặt, cắn môi đến suýt rướm máu. Cô là vợ tôi, là con dâu của cha, vậy mà cha dám gọi tên cô khi sướng – thật dâm loạn đến mức khiến cô ngượng ngùng tột độ! Cha cũng nhận ra sự táo bạo của mình, vội im bặt, cố kìm nén cảm giác sướng run người từ con cặc bị sục, khuôn mặt ngây ngô lại tím tái vì xấu hổ.

— Mộng Oánh… cha xin lỗi… cha không cố ý… con đừng giận cha… — Cha thấy Tiểu Oánh im lặng, tưởng cô giận, vội vàng xin lỗi, giọng đầy áy náy xen lẫn ngây ngô.

— Cha, không sao, con không giận. Cha muốn kêu sao cho sướng thì kêu, đừng ngại! — Tiểu Oánh cắn môi, giọng dịu dàng an ủi, lòng vừa ngượng vừa lo lắng, nhưng sự kích thích vẫn âm thầm dẫn dụ cô.

— Mộng… Mộng Oánh, con tốt quá… Cha ngại kêu lắm, nhưng kìm thì khổ. Hay cha nói chuyện với con, chắc sẽ đỡ hơn! — Cha ngượng ngùng đề nghị, giọng táo bạo xen chút ngây ngô, như muốn che giấu sự phấn khích.

— Được chứ, cha. Cha thấy nói chuyện thoải mái thì mình nói đi! — Tiểu Oánh gật đầu, tay phải sục mỏi, chuyển sang tay trái, tiếp tục sục con cặc khủng của cha, lòng cô dần bị cuốn vào cảm giác đam mê lạ lùng.

— Mộng Oánh, cha xin lỗi con nhiều lắm, để con phải chịu thiệt thế này. Cha… kiếp sau cha làm trâu làm ngựa đền cho con! — Cha cảm động nói, giọng ngây ngô đầy chân thành.

— Cha, cha nói gì vậy? Cha là cha chồng con, con phải hiếu thảo với cha. Đừng nói kiếp sau làm trâu ngựa, nói thế con tổn thọ mất! Sau này đừng nói vậy nữa! — Tiểu Oánh trách yêu, giọng dịu dàng nhưng pha chút lo lắng.

— Được, được, cha hứa không nói nữa! — Cha vội gật đầu, vẻ ngây ngô hiện rõ trên khuôn mặt đen nhẻm.

Mấy phút trôi qua, trán Tiểu Oánh lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt đỏ ửng, hơi thở hổn hển – không biết vì mệt hay vì lồn ngứa ngáy, kích thích. Hai tay cô thay nhau sục con cặc cha, mỏi nhừ nhưng vẫn cố gắng, lòng vừa ngượng ngùng vừa bị dẫn dụ bởi sự đam mê ngày càng lớn.

— Mộng Oánh… nếu con mệt thì nghỉ đi… cha chịu được… — Cha thấy cô vất vả, áy náy nói, giọng ngây ngô nhưng không giấu được chút phấn khích.

— Cha, giờ bỏ thì tiếc công lắm. Cha… cha chưa muốn bắn ra sao? — Tiểu Oánh đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi, lòng lo lắng xen lẫn sự tò mò kích thích.

— Mộng Oánh… xin lỗi… cha chưa có cảm giác đó… — Cha đáp, mắt偷偷 liếc cặp vú căng tròn của cô rung lên theo nhịp tay sục, nuốt nước miếng cái ực, vẻ táo bạo dần lấn át sự ngây ngô.

Tiểu Oánh không ngạc nhiên, vì hai lần trước cũng mất hơn nửa tiếng cha mới ra. Muốn cha ra nhanh, phải kích thích thêm. Nghĩ đến đây, khuôn mặt cô đỏ rực, tim đập thình thịch. Tôi từng dặn cô để cha sờ vú, cô cũng đồng ý, nhưng cha không mở lời, cô sao dám chủ động?

Tiểu Oánh vừa sục vừa nghĩ, nếu kích thích thêm, cha sẽ bắn ngay – giống như khi làm tình với tôi, chỉ cần cô cho chút “đặc ân” là tôi phun ào ào. Cô nhớ lại mấy truyện dâm từng đọc lén, con dâu trong đó chỉ cần cho cha chồng chút “ngọt ngào” là cha chồng kích thích bắn tinh. Nghĩ tới đây, cô vừa xấu hổ vừa phấn khích tột độ. Mình là con dâu, cho cha chồng “ngọt ngào” thì dâm loạn quá, nhưng cái cảm giác đó thật sự khiến cô đắm chìm!

Đang mải suy nghĩ, cô liếc sang cha, định xem ông còn đau không. Ai ngờ bắt gặp ánh mắt cha đang dán chặt vào cặp vú mình, đầy thèm khát. Tiểu Oánh đỏ mặt, tim đập loạn, lồn ướt át thêm, hơi thở gấp gáp: “Trời ơi, cha nhìn vú mình nãy giờ!”

Cha bị bắt quả tang, vội quay mặt đi, ngượng ngùng lí nhí:

— Mộng… Mộng Oánh… cha xin lỗi… cha không cố ý… tại bệnh của cha… cha đúng là đồ súc sinh…

Tiểu Oánh thấy cha tự trách, lòng mềm lại, nén xấu hổ an ủi:

— Cha, cha đừng tự trách. Con không giận đâu, bệnh cha thế này, con hiểu mà. Cha… cha muốn nhìn thì cứ nhìn…

Nói xong, Tiểu Oánh tự ngạc nhiên với chính mình. Sao lại thốt ra câu dâm đãng thế này? Tim cô đập loạn, mặt đỏ tới mang tai, nhưng sự đam mê dần dẫn dụ cô vượt qua nỗi ngượng ngùng.

— Mộng… Mộng Oánh, con nói thật hả? — Cha nghe xong, mắt sáng lên, giọng phấn khích táo bạo xen chút ngây ngô hỏi lại.

— Ừ… — Tiểu Oánh lí nhí, lòng không muốn nhưng vẫn gật đầu, tim đập thình thịch, vừa lo lắng vừa kích thích.

Cha mừng như bắt được vàng, không lén lút nữa, nhìn thẳng vào cặp vú căng tròn của cô, mắt sáng rực đầy dục vọng táo bạo. Tiểu Oánh xấu hổ muốn chết, mặt đỏ rực, tim đập loạn, vừa căng thẳng vừa bị cuốn vào cảm giác đam mê khó cưỡng.

Hôm nay cô mặc váy liền không tay, dài tới đầu gối, kín đáo, chỉ hở hai cánh tay trắng muốt và chút da cổ dưới cổ V. Cô thoáng tiếc nuối – giá mà mặc váy hở ngực hơn, để lộ khe vú trắng nõn, chắc cha kích thích bắn luôn. Giờ cha nhìn vú qua áo mà đã thèm thuồng thế này, nếu lộ thêm chút da thịt thì sao nổi?

Đang nghĩ ngợi, cô nghe cái “ực”, quay sang thấy cha nuốt nước miếng, mắt dán chặt vào vú mình. Tiểu Oánh xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống, tay vẫn sục con cặc cha, lòng rối bời nhưng dần bị dẫn dụ bởi sự đam mê.

Mười lăm phút trôi qua, con cặc cha càng cứng, chẳng có dấu hiệu bắn. Hai tay cô mỏi nhừ, đổi qua đổi lại mà cha vẫn trơ trơ. Tiểu Oánh nghĩ thầm: “Phải cho cha chút ‘ngọt ngào’ thôi, không thì nửa tiếng nữa cũng chẳng xong!” Nhưng cha cứ nhìn mà không đòi sờ, cô sao mở lời được?

— Mộng… Mộng Oánh… — Cha đột nhiên lên tiếng, giọng táo bạo pha chút ngây ngô.

— Ừ? — Tiểu Oánh liếc sang, nhẹ nhàng đáp, lòng ngượng ngùng nhưng đầy kích thích.

Cha liếm môi, ngượng ngùng nói:

— Con mệt rồi, bỏ đi nhé! Cha chịu được…

— Cha, nói gì vậy? — Tiểu Oánh bực mình đáp, giọng lo lắng xen chút cáu kỉnh.

— Cha sợ… cứ thế này cũng chẳng ra được… — Cha chán nản nói, giọng ngây ngô đầy áy náy.

— Cha, đừng nói bậy. Hai lần trước con làm chẳng ra được sao? — Tiểu Oánh đỏ mặt, giọng ngượng ngùng nhưng kiên định.

— Mộng Oánh, cha sợ con mệt. Con xinh đẹp, yếu ớt thế này, mệt hỏng thì cha biết ăn nói sao với Tuấn Khải… — Cha lo lắng nói, mắt vẫn liếc trộm vú cô, sự táo bạo dần lấn át vẻ ngây ngô.

— Cha, nói gì với Tuấn Khải chứ? Chuyện này tuyệt đối không được nói với anh ấy, con xấu hổ chết mất! — Tiểu Oánh trách, giọng đầy lo lắng.

— Đúng, đúng, không nói với Tuấn Khải được. Cha già rồi, lẫn lộn quá! — Cha gật đầu lia lịa, vẻ ngây ngô hiện rõ.

— Đúng thế! Tuấn Khải chỉ biết con giúp cha ra, còn lại không biết gì hết… — Tiểu Oánh cố ý nhấn mạnh, ám chỉ cha, lòng vừa ngượng vừa bị dẫn dụ bởi cảm giác kích thích.

Cha nghe xong, mắt sáng lên, nghĩ thầm: “Con bé này ám chỉ gì đây?” Ông quyết định đánh liều, giọng táo bạo hỏi:

— Mộng Oánh… con nói vậy là ý gì?

— Cha, ý gì là ý gì? — Tiểu Oánh đỏ mặt, tim đập thình thịch, giả vờ ngây thơ nhưng lòng đầy phấn khích.

— Ý là… mấy chuyện khác Tuấn Khải không biết ấy? — Cha mạnh dạn hỏi, sự táo bạo dần lộ rõ.

— Cha nghĩ sao? — Tiểu Oánh đáp lại, mặt đỏ rực, cắn môi, giọng thẹn thùng nhưng đầy dẫn dụ.

Cha mừng thầm, vội nói:

— Mộng Oánh, ý con là… cha con mình làm chuyện khác được hả?

— Con không biết! — Tiểu Oánh lí nhí, đỏ mặt cúi đầu, dáng vẻ thẹn thùng làm cha càng chắc mẩm, lòng cô dần đắm chìm trong sự đam mê.

Cha hít một hơi, quyết định táo bạo:

— Mộng Oánh, cha muốn thương lượng với con chút?

— Ừ, cha nói đi! — Tiểu Oánh đổi tay sục, giọng nhỏ nhẹ, lòng ngượng ngùng nhưng kích thích không ngừng.

— Con cứ sục thế này mệt lắm, cha mãi chưa ra. Nếu… nếu con để cha sờ vú con chút, cha kích thích là bắn ngay… — Cha ngập ngừng nói ra, mắt đầy mong chờ, sự táo bạo xen lẫn ngây ngô.

Tiểu Oánh nghe xong, vừa mừng vừa xấu hổ, mặt đỏ rực, tim đập loạn. Cha cuối cùng cũng đòi sờ! Nhưng cô ngượng, không biết trả lời sao, nghĩ thầm: “Muốn sờ thì sờ đi, hỏi làm gì cho con xấu hổ!”

Cha thấy cô im lặng, sốt ruột, giọng cầu xin pha chút ngây ngô:

— Mộng Oánh, con không nói gì là sao?

Tiểu Oánh cắn môi, quyết định, lòng bị dẫn dụ bởi sự đam mê:

— Cha, muốn sờ thì sờ đi, hỏi con làm gì? Nhớ nhé, chuyện này tuyệt đối không được nói với Tuấn Khải! — Nói xong, cô đỏ mặt tới tận cổ, tim muốn nhảy ra ngoài, cảm giác kích thích át đi nỗi lo lắng.

Cha mừng như điên, run run nói:

— Mộng Oánh, cha biết mà! Cha không nói với Tuấn Khải đâu. Đây là bí mật của cha con mình, ai cũng không được biết! — Cha phấn khích, bàn tay khô khốc run rẩy vươn tới cặp vú căng tròn của Tiểu Oánh, sự táo bạo hoàn toàn bộc phát.

---
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo