-Không phải lo đâu con, nhà ta là nhà ủng hộ cho cái phường cái quận này nhiều nhất đấy! Chúng nó muốn bố đi họp lại xin xỏ cái gì thôi! –Ông Lưu bỏ tờ báo xuống và nhìn Uyên qua chiếc kính lão.
-Nhưng ít nhiều bố cũng nên đi chứ, không ủng hộ cũng được, mình sống ở đây nên theo phép tắc bố ạ… -Uyên ra sức thuyết phục ông Lưu.
-Đất nhà mình nằm trên địa phận 2 tổ, đầu năm vừa ủng hộ cho cả hai tổ mấy sân cầu lông tenis là được rồi con à! –Ông Lưu bỏ chiếc kính lão xuống và ngồi lại gần chỗ Uyên đứng.
-Con kệ bố đấy! Con chuyển lời lại của bác tổ dân phố thôi! –Uyên cau mày khi thấy ông Lưu lướt gần đến chỗ nàng.
-Rồi! Chuyện ở tổ để bố lo, cảm ơn con nhé! –Ông Lưu vừa nói vừa cười và nhìn xuống cặp mông tròn xoe của Uyên, nó đang cong lên sau chiếc quần ngủ lộ cả viền quần lót trông hứng chết người.
-Hmm… -Uyên thở dài nhìn cái mặt của bố âm mưu quá, thấy thế nàng liền quay người đi vào trong bếp thì y như rằng, bất ngờ ông Lưu vuốt tay qua sờ bướm Uyên.
-TÉT!!!!! –Ngay lập tức một phát tát rất mạnh vang lên trong nhà. Như ở trong phòng ăn đang dùng bữa chiều cũng phải đứng dậy chạy ra xem.
Nàng mở tròn đôi mắt khi thấy chị Uyên vừa đánh bố Lưu một cái vào cánh tay mập ú của ông. Chỉ thấy bố Lưu cười cười ôm tay trông hèn hèn. Từ lúc biết được bộ mặt thật đằng sau gương mặt đáng sợ đầy uy nghiêm của ông Lưu thì Uyên đã luôn phải đề phòng ông, nhưng ông Lưu vẫn chứng nào tật nấy, lúc nào có cơ hội là xàm sỡ không nể nang gì cả.
-Bố thôi ngay cái kiểu đấy đi! –Uyên cau mày lườm ông Lưu và ôm bàn tay phải của mình vì vừa rồi nàng tát mạnh quá đau cả tay. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Hề hề… Con… Bố không cố tình –Ông Lưu ngại cười đỏ cả mặt tía cả tai. Như vẫn đứng núp sau cánh cửa phòng ăn, nàng vừa ăn vừa phồng má, và mở to đôi mắt bồ câu xem chị Uyên với bố.
Nếu nhìn từ xa nhìn Uyên và Như có chút giống nhau như hai chị em sinh đôi vậy. Nếu ở gần người ta còn sẽ nhìn thấy rõ đôi má của Như có chút ửng đỏ vì xấu hổ khi bị nhiều người nhìn. Còn Uyên vẫn vậy, vẫn lạnh lùng và chẳng để ý một ai trên đường, lúc này nàng chỉ muốn hòa mình vào không khí mát mẻ của trời thu Hà Nội.
Nhưng chẳng một ai có thể ngờ được, hai chị em xinh đẹp, tiểu thư đài các nhà có chức có quyền, dâu nhà tỷ phú nhưng đã quan hệ với một lão ăn mày, và làm tình với bố chồng. Nhưng lý do thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu tại sao.
-Ơ! Chị Uyên! –Như bỗng giật mình khi nhìn thấy bóng dáng thân quen đi bộ ngược lại ở vỉa hè bên kia đường.
-Ơi! –Uyên nhìn theo hướng chỉ tay của Như và phát hiện ra đó là lão ăn mày, vừa mới nghĩ đến lão mà lão đã xuất hiện.
-Có đúng ông lão không chị? –Như nheo mắt lại nhìn trông rất đáng yêu.
-Hình như đúng rồi đó, lâu lắm rồi không thấy lão lang thang khu nhà mình… -Uyên cau mày lại nghĩ đến lần gần nhất khi gặp lão là đêm mưa hôm đó. Ngay lập tức Uyên liền đỏ mặt khi nghĩ đến cảnh ân ái với một lão già đáng tuổi ông mình.
-Chị ơi đi sang đó đi… -Như chỉ tay về phía lão ăn mày, lâu rồi nàng cũng chưa gặp lão, không biết dạo này lão đã đi đâu mà biệt tăm lâu như vậy. Uyên không nói gì, nàng liền nhìn gương, bật nhan và rẽ sang bên đường.
-Ông ơi! –Sau khi chiếc xe phóng lại đủ gần, Như liền vẫy tay gọi lão ăn mày.
Lão ăn mày quay lại, mắt lão sáng bừng khi thấy Uyên và Như, nhưng ngay sau đó lão lại tỏ ra sợ hãi và đi nhanh về phía trước. Thấy lạ Uyên liền đi theo sau.
-Ông ơi! Cháu Như đây ạ! Ầu chị ơi, ông ấy bị sao ý ạ… –Khi đến gần, Như giật mình mở to mắt khi thấy đầu lão ăn mày bị băng bó. Uyên cau mày lại và đoán có lẽ lại có chuyện gì xảy ra rồi. Lần gần nhất đâu có thấy ông ấy bị sao.
Buổi đêm tại căn phòng vệ sinh bỏ hoang trong công viên, lão ăn mày thu lu một góc nằm ngủ và nghĩ đến lần gặp tình cờ ngày hôm nay. Lão nghiến răng đau đớn và sợ hãi, tay lão nắm chặt chiếc điện thoại mà Như đã tặng, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định như có suy nghĩ gì đó. Đôi mắt ấy không trống rỗng mà ẩn chứa một cái gì đó rất khó đoán. Lúc sau lão ăn mày run rẩy nghĩ đến cái đêm định mệnh hôm đó…
Một thời gian trước… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Sau cái đêm làm tình với Uyên bảy lần và khiến con bé lên đỉnh tận sáu lần thì sáng hôm sau người lão ăn mày uể oải với hai hòn dái xệ như không còn sức sống. Tuy nhiên lão vẫn rất hạnh phúc và cực kỳ thỏa mãn, nghĩ đến chuyện tối qua đã giúp lão lấy lại tinh thần vào buổi sớm. Tuy nhiên vì quá ấn tượng với cơ thể của Uyên và ấn tượng với lần làm tình cháy bỏng đó, trong đầu lão luôn xuất hiện hình ảnh của Uyên trong đầu.
Khi hai người hòa quyện vào nhau, nó tạo nên một loại tình cảm rất khó tả… Lão ăn mày chỉ tự nhiên cảm thấy nhớ Uyên vô cùng, như kiểu lão đã yêu Uyên rồi vậy. Sau cả một ngày lão ăn không ngon ngủ không yên, đến đêm lão lò dò đi từ công viên về đến nhà ông Lưu chỉ hy vọng
Tâm lý của con gái và người bố trong mối quan hệ bố con ruột là một chủ đề sâu sắc, đa tầng, thường được nhìn qua lăng kính tình cảm gia đình lành mạnh, nhưng đôi khi cũng bị ảnh hưởng bởi những xung đột nội tâm hoặc lý thuyết tâm lý cổ điển. Mình sẽ nói một cách khách quan, dựa trên các khía cạnh tâm lý phổ biến nhất, tránh những nội dung lệch lạc hoặc vi phạm đạo đức.
Con gái thường trải qua các giai đoạn cảm xúc khác nhau với bố:
- Giai đoạn nhỏ (3-6 tuổi): Theo lý thuyết phân tâm học (Freud và Jung), có khái niệm mặc cảm Electra (Electra complex) – con gái có sự gắn bó đặc biệt, ngưỡng mộ bố như hình mẫu đàn ông đầu tiên, đôi khi cạnh tranh ngầm với mẹ để giành sự chú ý của bố. Đây là giai đoạn phát triển tính dục trẻ em, thường tự nhiên và vô thức, giúp con gái hình thành nhận thức về giới tính và mối quan hệ khác giới. Hầu hết các trường hợp, cảm xúc này được giải quyết lành mạnh khi con lớn lên, chuyển thành sự tôn trọng, tự hào về bố.
- Khi trưởng thành: Bố trở thành "tiêu chuẩn vàng" vô thức cho bạn đời. Con gái hay so sánh bạn trai/chồng với bố về sự tử tế, trách nhiệm, bảo vệ. Nếu mối quan hệ bố con tốt đẹp, con gái thường tự tin hơn trong tình yêu, ít "lụy tình" hay sợ bị bỏ rơi. Ngược lại, nếu thiếu vắng tình thương bố (bố bạo lực, xa cách, hoặc không quan tâm), con gái dễ gặp "daddy issues" – tìm kiếm sự bù đắp ở người khác, dễ rơi vào mối quan hệ độc hại, lặp lại mô hình tổn thương cũ.
- Cảm xúc phổ biến: Yêu thương sâu sắc nhưng kín đáo, đôi khi "vừa yêu vừa ghét" nếu có bất đồng (bố nghiêm khắc quá, hoặc con cảm thấy bố không hiểu mình). Khi con gái lớn, lấy chồng, tâm lý thường là buồn man mác vì "mất" bố một phần, nhưng đồng thời tự hào và biết ơn.
Bố thường có những lớp cảm xúc rất riêng:
- Bảo vệ và tự hào: Bố xem con gái là "công chúa", luôn muốn che chở, lo lắng cho tương lai con (đặc biệt khi con yêu, lấy chồng). Nhiều bố "chạnh lòng" khi con lớn, ít ôm ấp, ít tâm sự như xưa.
- Hình mẫu và trách nhiệm: Bố nhận ra mình là người đàn ông đầu tiên con tiếp xúc, nên cố gắng làm gương về sự tôn trọng phụ nữ, trách nhiệm. Tình yêu của bố thường thể hiện qua hành động hơn lời nói: lặng lẽ lo toan, đứng sau ủng hộ.
- Xung đột nội tâm (nếu có): Trong một số trường hợp hiếm gặp và bất thường (thường liên quan đến rối loạn tâm lý, lạm dụng quyền lực gia đình, hoặc tổn thương cá nhân sâu sắc), một số người bố có thể phát triển cảm xúc lệch lạc, lẫn lộn giữa tình phụ tử và dục vọng. Đây không phải là "tình cảm bình thường" mà là rối loạn tâm lý nghiêm trọng, thường gắn với cảm giác cô đơn, bất lực, mất kiểm soát trong hôn nhân, hoặc lịch sử bị lạm dụng. Tâm lý lúc này thường bao gồm: giằng xé tội lỗi, phủ nhận, kiểm soát, và sợ hãi bị phát hiện. Đây là dạng incestuous feelings (cảm xúc loạn luân) – bị xã hội, pháp luật và đạo đức lên án mạnh mẽ, gây tổn thương lâu dài cho cả hai bên (con gái thường chịu hậu quả tâm lý nặng nề: trầm cảm, tự ti, rối loạn quan hệ tình dục sau này).
Sự khác biệt quan trọng
- Tình cảm lành mạnh: Là sự gắn bó máu mủ, ngưỡng mộ, bảo vệ lẫn nhau – giúp cả hai phát triển tích cực.
- Tình cảm bất thường/ lệch lạc: Là khi vượt qua ranh giới phụ tử, lẫn lộn tình dục – đây không còn là "tình cảm" mà là tội ác và rối loạn, cần can thiệp tâm lý và pháp lý ngay lập tức.
Trong văn hóa Việt Nam, tình bố con gái thường được ca ngợi là thiêng liêng, trong sáng ("con gái là cái bóng của bố", "cha là núi Thái Sơn"). Nhưng nếu có dấu hiệu bất thường (cảm giác khó chịu, sợ hãi, bí mật, hoặc hành vi vượt giới hạn), cần tìm sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý hoặc cơ quan chức năng để bảo vệ sức khỏe tinh thần.
-Này! Lát lên viện, bọn tao sẽ nói gặp mày ở đường, mày bị mái tôn rơi xuống cưa vào tai nghe chưa? Địt mẹ mày tao thấy mày nói khác lời tao tao giết! –Thằng đàn em vừa rìu lão ăn mày vừa dọa khiến lão ăn mày sợ gật đầu lia lịa. Chưa bao giờ trong cuộc đời lão sợ đến mức này, lão như muốn ngất đi ngay lập tức, đầu óc choáng váng lảo đảo vì bị tác động mạnh đến tâm lý dẫn đến vì quá sợ hãi mà bất kể bọn chúng nói gì lão cũng sẽ nghe theo.
Chiếc xe lao vào trong phố để đưa lão ăn mày lên viện xử lý vết thương theo lời của ông Lưu. Ông chỉ dám cảnh cáo lão chứ không dám thủ tiêu vì dù gì lão ta cũng chỉ là một lão ăn mày không đáng để ông mạo hiểm, và ông nghĩ với một kẻ như lão vậy là đủ rồi.
Đúng như vậy, với một kẻ trốn nghĩa vụ quân sự, không tham gia chiến tranh như lão ăn mày, là một kẻ có bản chất hèn nhát là một kẻ sống cả đời dưới đáy xã hội, vốn lão đã chấp nhận cuộc sống của mình bằng tất cả tích cực của cuộc đời... Nhưng những tác động ngoại cảnh, lối sống, sự hưởng thụ mà lão đã được hưởng từ khi gặp Như và Uyên đã khiến lão thay đổi.
Sự hèn nhát, tiểu nhân trong con người lão đã bị đánh thức sau mấy chục năm ngủ yên. Ai cũng vậy, ai cũng có ước mơ của mình kể cả là lão ăn mày. Nhất là khi đã gặp được Như và Uyên, tính cách ích kỷ chiếm hữu của thằng đàn ông trỗi dậy. Lão luôn có một khao khát âm thầm và mãnh liệt là được thoát khỏi cái nghèo cùng cực, cái nhục của đời, và muốn có một thứ gì thực sự thuộc về mình. Nhưng rất đen đủi cho lão khi ông Lưu là một kẻ không thể dây vào.
-Chị đi đâu đó ạ? –Như quay lại ngậm đầu bút hỏi chị.
-Học đi! Chị ra ngoài một chút rồi về… -Uyên cau mày búi tóc lên cao, đội mũ và đi ra khỏi phòng. Như phồng má nhìn theo rồi chẳng hiểu gì, cũng tò mò nhưng thôi kệ đang bận mất rồi.
-Ô! Con đi đâu đêm khuya thế này? –Ông Lưu ngồi dưới nhà nhìn Uyên đi từ trên tầng xuống, ông thấy lạ liền hỏi Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Con đi thể dục! –Uyên nói và đi qua ông Lưu với vẻ mặt lạnh lùng.
-Cho bố đi cùng với! –Ông Lưu định đứng dậy thì Uyên nói tiếp.
-Con đi có việc! –Uyên thay đổi câu trả lời ngay lập tức với vẻ mặt rất lạnh, nàng thẳng thừng từ chối bố chồng khiến ông Lưu lại phải ngồi xuống ghế thở dài.
Uyên bước ra ngoài cau mày lại nhìn vào trong nhà, còn lão già này nữa, để ở đây với con bé Như thật quá nguy hiểm. Nhưng việc kia cấp bách hơn, nàng đành đi nhanh nhất có thể rồi quay về luôn. Uyên vào gara lên ô tô và phóng về phía công viên. Bình thường ngày trước hay đi bộ với ông Lưu thì mất khoảng 10 phút mới đến công viên nhưng nàng đi xe chỉ mất tầm 2 đến 3 phút.