Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, mục đích để giải trí. Độc giả không được phép làm theo.
Chap 104: Hai chị em…
…Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
…Âm thanh trong điện thoại cứ phát đi phát lại cùng với tiếng mưa và tiếng khóc của Uyên. Lão ăn mày thấy thế liền ngồi dịch lại và ôm Uyên. Uyên không phản ứng gì, nàng chỉ ngồi ôm mặt và khóc. Lão ăn mày vòng tay qua eo Uyên và ôm con bé. Tim ông đập thình thịch khi ngồi sát lại với Uyên, chim lão ngay lập tức cửng lên nhanh chóng vì mùi thơm trên cơ thể nàng.
-Cô à… Chuyện đã đến nước này rồi cô đừng buồn nữa… Người ta cũng không mảy may để ý đến cảm nhận của cô… -Lão ăn mày rủ rỉ nói vào tai Uyên, bàn tay của lão để ở bụng Uyên và mân mê sờ mó nhẹ nhàng.
-Không phải… Hu hu… Mà là… Anh ấy… Hức!... Anh ấy… Bị liệt dương cơ mà… Hu hu… -Uyên khóc nấc lên nghĩ nghĩ đến những chuyện mình đã phải chịu đựng suốt từng ấy thời gian, nàng cứ nghĩ chồng nàng không thể cứng được, bị liệt dương tạm thời do áp lực công việc. Vậy mà tại sao anh ấy vẫn có thể làm chuyện đó với em gái nàng.
-Sao cơ, cậu Phi bị liệt dương? Tôi… Tôi không nghĩ lại nghiêm trọng đến mức đấy… -Lão ăn mày rất bất ngờ với thông tin này của Uyên bởi vì lão cũng nghĩ thằng Phi nó không để ý đến vợ cũng vì bận quá, ai ngờ lại đến này chứ. Nhưng trong thâm tâm lão thầm vui vì nắm được cái thóp nho nhỏ này của gia đình con bé.
-Hu hu… Tại sao anh ấy… Lại làm được… Mà đên nào về nhà cũng… Kêu mệt… Hu hu… -Uyên vì quá bị sốc nên nàng bất ngờ yếu đuối, thậm chí còn không kiềm chế được mà lỡ nói vấn đề của chồng ra với lão ăn mày. Cú sốc này khiến tim nàng đập nhanh, khó thở, nàng không thể ngờ được chồng mình lại làm như vậy với em gái mình, chả lẽ anh ấy thích cái Như sao… Tại sao con bé cũng đồng ý để chuyện đó xảy ra chứ.
-Hu hu… -Uyên vẫn khóc tu tu cùng với những cơn mưa nặng hạt bên ngoài, trong đầu nàng lúc này toàn những suy nghĩ tiêu cực, hàng trăm ngàn câu hỏi được đặt ra, nàng không thể ngờ một người luôn tỏ ra đứng đắn như anh Phi lại làm điều đó sau lưng nàng, rồi cả em gái nàng nữa, con bé… Tại sao… Những người nàng không đề phòng, không ngờ tới nhất… Lại lén lút sau lưng nàng.
-Thôi cô à… Cô đừng buồn, chuyện đã rồi… Bây giờ tôi mong cô hãy bình tĩnh để giải quyết mọi việc… Tôi… Tôi không muốn làm cô buồn nhưng tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi đắn đo, tôi dày vò bản thân vì tôi biết nói ra, sẽ làm gia đình cô tan vỡ… Nhưng với một người tốt như cô… Tôi nghĩ chuyện đó cô cần phải biết… -Lão ăn mày ấp úng nhưng bàn tay ông vẫn mân mê ở bụng Uyên, lão biết tính con bé nên lão không dám làm bừa lúc con bé đang có tâm trạng không tốt thế này.
Lúc sau, sau khi khóc xong, đầu óc Uyên trống rỗng và rối bời, từ đau đớn nàng trở nên căm hận, đây như một cơn địa chấn lớn trong lòng, ánh mắt nàng vừa sững sờ, vừa đau đớn đến tột cùng. Người chồng mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối, từng là bến bờ an toàn nhất của nàng bởi tính cách gia trưởng của anh ta, bởi công việc mà anh ta đang gánh vác… Nhưng anh ta đã phản bội nàng theo một cách không thể tưởng tương nổi.
Người thứ ba lại là em gái ruột của nàng, con bé là người mà nàng từng che chở, yêu thương, coi con bé như một phần của chính mình, vậy mà khi sự thật vừa được phơi bày, cảm giác trái tim của Uyên như bị xé rách. Nàng khóc không chỉ là nỗi buồn, mà là sự tủi nhục, sự mất mát của niềm tin, và sự tan vỡ của gia đình.
Ngoài trời cơn mưa rơi như trút nước, Uyên ngồi gục đầu vào đầu gối, nàng đã không còn khóc nhưng lúc này trong nàng đang tồn tại một cảm giác căm hận đến cùng cực, cảm giác đó là dành cho Phi chứ không phải cho Như, bởi vì tính của con bé Như Uyên rất hiểu, chuyện này chắc chắn do Phi cưỡng ép chứ không đời nào cái Như làm thế, với lại trong đoạn ghi âm cũng đã tố cáo anh ta rồi. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Cô… Uyên… Cô bình tĩnh nhé, tôi hiểu… -Lão ăn mày đang nói thì Uyên ngắt lời.
-Ông thì hiểu gì chứ? –Uyên trùng đôi mắt ướt và nhìn ra ngoài mưa.
-Cô à… Coi như là huề đi… Dù gì, chúng ta… Cũng như thế hai lần rồi… Coi như cô hòa với chồng đi để bản thân không còn áy náy… -Lão ăn mày rủ rỉ ấp úng nói vào tai Uyên, lão cũng sợ mình gây ra chuyện lớn nên an ủi trấn an con bé.
Uyên không nói gì, nàng cau mày lại và nghĩ ông ấy nói cũng có phần đúng, nhưng sự phản bội này không thể chấp nhận được khi anh ta luôn tỏ ra mệt mỏi không có nhu cầu với nàng trong khi lại vật em gái nàng ra để hãm hiếp. Như vậy khác gì Phi đã chán Uyên, và chuyện đó chạm tới lòng tự trọng cao nhất trong Uyên…
Vì là một cô gái xinh đẹp không ai sánh bằng trừ em gái mình ra thì Uyên luôn có một lòng tự trọng rất lớn khi cảm thấy bản thân không được người chồng mà nàng thương yêu để ý đến. Uyên không bao giờ nghĩ sắc đẹp của mình và em gái lại được đem lên bàn cân lúc này. Nàng thừa nhận con bé và nàng có nét rất giống nhau kể cả về ngoại hình hay gương mặt, con bé chỉ cao hơn nàng một chút, nhưng tại sao chồng nàng lại thích con bé ở điểm gì chứ? Chả lẽ lại do tính cách của hai chị em quá khác biệt?
Anh ta thích Như ở điểm nào mà nàng không có? Sự dịu dàng sao? Không… Không phải, mặc dù nàng biết mình có chút hơi đanh đá, khó tính nhưng với Phi nàng lại khác, nàng vẫn luôn dịu dàng với chồng và anh ta là ngoại lệ duy nhất của nàng… Vậy tại sao chứ?... Uyên cau mày lại suy nghĩ mãi không ra câu trả lời.
Uyên thở dài, nàng cau mày lại với ánh mắt tức giận, nàng gạt tay lão ăn mày ra và đứng dậy không do dự lao ra màn mưa dày đặc mà không cần đội mũ, lão ăn mày lấm lét không dám đuổi theo vì lão biết tâm trạng của con bé. Lão thở mạnh vì sợ mình đã gây ra chuyện rồi, lão đứng ở cửa nhìn Uyên đi khuất vào trong màn mưa, tự dưng cảm thấy lo lắng vô cùng.
Uyên cau mày tức giận, nàng vừa đi ra xe vừa khóc, nước mắt và mưa hòa quyện lại với nhau. Trong lòng nàng cảm thấy hận, rất hận mặc dù trước đó làm cũng đã làm tình với lão ăn mày hay bố chồng sau lưng Phi. Tuy nhiên điều đó chỉ khiến nàng thấy đỡ hơn một chút so với cú sốc này.
Uyên đi ra xe và phóng về nhà, trong đầu nàng lúc này chỉ xuất hiện hình ảnh của Phi lao vào em gái mình và làm tình, điều này càng khiến nàng tức điên. Tự dưng nàng cảm thấy thật đáng khi nàng cắm sừng Phi sau lưng khi đã từng làm tình với lão ăn mày và bố chồng. Anh ta đáng bị như vậy, tên tồi tệ khốn kiếp.
Hóa ra trước nay hắn ta đã để ý đến cái Như rồi, khốn kiếp thật khi nàng toàn tâm toàn ý dành hết tình cảm cho hắn, chuyện làm tình với lão ăn mày hay bố chồng chỉ là những phát sinh ngoài ý muốn chứ nàng không hề có tình cảm với hai lão già đó.
Nếu không phải do lão ăn mày quay lại được thì trước mặt họ nàng khác gì con ngốc đâu. Uyên đạp ga phóng rất nhanh trên phố để về nhà với mái tóc và cơ thể ướt nhẹp vì mưa. Với tính cách của Uyên không biết nàng sẽ trả thù Phi bằng cách nào, lúc này nàng chỉ nghĩ làm thế nào cho bõ tức, hả cơn giận này. Nếu anh ta đã thích làm điều đó sau lưng nàng, nàng sẽ khiến anh ta phải hối hận. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Uyên phi xe vào gara, nàng còn không thèm đóng cổng mà đi thẳng lên trên nhà với cơ thể ướt như chuột lột. Đôi mắt nàng mở đi, đầu óc đảo điên hỗn loạn, nàng bước thẳng vào phòng mình và đóng cửa lại đứng nhìn Như chằm chằm với đôi mắt mở to.
-Ơ Chị! Chị sao ướt hết thế ạ? –Như đang làm luận văn thì thấy chị Uyên quay lại, nàng đứng dậy và hơi sốc khi thấy chị ướt như con chuột chạy ngoài mưa vậy, nước mưa vẫn nhỏ tong tong xuống sàn gỗ.
-Con khốn! BỐP!!!! –Uyên cau mày mím môi lại và tát Như một cái rất đau khiến Như bị ngã ra đất.
-A!!! Chị!!! –Như ngồi dưới đất ôm má, nhíu lông mày và mở to mắt nhìn chị vì nàng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vì là cô bé mau nước mắt Như đã khóc ngay lập tức vì đau.
-Con ranh! Tại sao mày làm thế với chị hả? –Uyên cũng bắt đầu khóc vì nàng rất thương em, cú tát đó nàng không cố tình chỉ là vì quá tức giận. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Chị… Em… Em đã làm gì ạ? –Như ôm má, hai dòng nước mắt chảy xuống đôi má hồng.
-Hu hu hu… Tại sao!! –Uyên cũng ngồi thụp xuống và ôm mặt khóc.
-Chị… -Như nước mắt ngắn nước mắt dài lết đến gần chị và đặt tay lên vai Uyên.
-TRÁNH RA!!! Tại sao?… Tại sao mày lại để anh Phi làm thế? Hả? Chị với mày là chị em ruột cơ mà… Hu hu… -Uyên gạt tay Như ra và cau mày nhìn con bé với ánh mắt ướt nhòe tức giận. Sau đó thấy má con bé đỏ ửng vì cú tát vừa rồi…
Điều này khiến Uyên đau lòng, nàng từ thất vọng đến bất lực đến cùng cực vì nàng rất thương yêu em gái mình, nàng không muốn làm tổn thương con bé nhưng lại lỡ tát Như một cái… Nàng không biết phải làm gì lúc này, trách móc cũng không được, đánh mắng cũng không xong vì lỗi không hoàn toàn thuộc về Như. Chính vì những cảm xúc rất khó chịu này nàng càng cảm thấy căm ghét Phi.
-Chị… Em… -Như mở to mắt và thở mạnh khi nàng đã đoán được chuyện nàng và anh Phi lỡ làm tình ngoài ghế sofa đã bị chị Uyên phát hiện. Nàng nhíu lông mày lại và khóc, nàng hoang mang, lo lắng và sợ hãi vì không biết chị đã lấy thông tin đó ở đâu, bởi vì ngày hôm đó chẳng có ai ngoài nàng với anh Phi… Chả lẽ lại là anh ấy nói ra…
-Tại sao mày không đẩy anh ấy ra? Có phải mày cũng thích anh ấy không? –Uyên từ suy sụp, ánh mắt đã trở nên căm phẫn, nàng cau mày lại nhìn Như. Vì quá sốc trong Uyên thay đổi cảm xúc liên tục. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Em… Em không thích… Nhưng… Nhưng ai… Đã nói với chị ạ… -Như hoảng hồn, cổ họng như nghẹn cứng lại, nàng thở mạnh nhìn chị với ánh mắt ướt nhòe.
-Ai nói mày không cần biết… Mày trả lời chị… Có phải mày thích ông Phi không? Mày cũng đang phản bội chính chồng mày đấy… -Uyên đứng dậy nói và liếc xuống nhìn thẳng vào mắt Như với vẻ mặt lạnh như băng.
-Em không… Em không thích anh ấy… Em không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như vậy… Em xin lỗi… Hu hu… -Như ấp úng, nàng vừa nói vừa khóc, hai bàn tay nàng run run chống xuống đất để đứng dậy, trái tim Như muốn nhảy khỏi lồng ngực vì sợ áp lực từ ánh mắt của chị, nỗi sợ lớn nhất của nàng không phải vì cú tát hay sự mắng nhiếc mà là ánh mắt lạnh lùng của chị.
-Kể lại chuyện hôm đó ngay lập tức… -Uyên lườm Như khiến Như không dám nhìn mà cúi mặt xuống đất. Uyên cau mày lại nhìn vào đôi chân dài của em gái, có khi nào chồng nàng lại thích Như chỉ vì chân con bé dài hơn nàng một chút không… khốn kiếp, chân mình cũng dài đâu có kém chút nào?… Lúc này đang tức giận, bản năng của một cô gái khiến Uyên có những suy nghĩ không thật thấu đáo.
-Em… Em… -Như đứng đó hai tay chắp lại như bị phạt, những ngón tay luống cuống đan vào nhau.
-Kể đi… -Uyên cau mày ngồi xuống ghế mặc cho cơ thể nàng đang ướt sũng vì nước mưa.
-Em… Hôm ấy em… Đi xuống uống nước, xong trời tối quá em đâm vào người anh Phi… Rồi anh ấy giữ em lại… Lúc ấy em cũng mặc đồ ngủ… Xong… Anh ấy vật em ra… Em không hiểu sao anh ấy lúc đó khỏe lắm… Em cũng yếu lòng nữa… Nên… -Như ấp a ấp úng, run rẩy kể lại cho chị.
-Mày có biết một phút yếu lòng của mày đã làm tổn thương chị thế nào không hả? –Uyên cau mày nhìn Như và đặt tay vào ngực mình. Sự thừa nhận này càng làm nàng thấy đau lòng và tức giận vì nàng cũng hiểu tình trạng của con bé với Ninh. Ai ngờ ông Phi lại vật nó ra hiếp khi nó cũng thiếu thốn như nàng chứ. Tên khốn nạn.
-Hu hu… Em xin lỗi chị… -Như lúc này chỉ biết khóc, mắt nàng nhắm tịt lại khóc tu tu.
-Mày cút về phòng mày đi… Từ giờ đừng sang đây ngủ nữa! –Uyên đứng dậy chỉ tay đuổi Như ra ngoài.
-Em… Em… -Như liếc mắt lên nhìn chị với gương mặt đáng thương, nàng rất sợ bị chị mắng… Vì từ khi mẹ mất đây là lần đầu tiên nàng thấy chị tức giận đến mức này.
-Đi về phòng ngay!!!! –Uyên không muốn nói nhiều vì lúc này nàng đang rất thất vọng với cả hai. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Em xin lỗi chị… -Như mím môi, mặt mếu máo và từ từ đi ra khỏi phòng. Uyên thấy tập tài liệu của Như để trên bàn, nàng liền cầm hết chỗ đó mở cửa và ném hết ra ngoài. Toàn bộ tài liệu bài luận viết tay của Như bay tung tóe ra hành lang.
-Ruỳnh! –Uyên đóng cửa lại, đôi mắt nàng chớp liên tục, nước mắt chảy ra vì thấy mình có khi nào hơi quá với cái Như không, trái tim Uyên thắt lại vì đau lòng, tại sao chị em nàng lại có lúc thế này cơ chứ.
Nghĩ mình đã làm hơi quá, công sức viết luận văn của con bé cả tối, Uyên liền mở hé cửa ra xem có ai không thì ra nhặt lại cho con bé nhưng nàng thấy Như đang ngồi xuống nhặt lại tài liệu, vừa nhặt con bé vừa khóc thút thít. Cảnh tượng này làm Uyên cực kỳ đau lòng, nhưng vì lòng tự trọng lúc này Uyên đóng lại cửa và dựa lưng vào cánh cửa, nàng ngồi xuống và khóc thành tiếng.
-Hu hu hu hu… -Uyên khóc vì đau lòng, nàng ôm chặt ngực mình… Tại sao lại như vậy chứ? Tại sao lại có hành động như vậy? Tại sao lại đổ lên đầu con bé trong khi người có lỗi nhiều nhất phải là Phi.
Từ ngày mẹ mất, Uyên đã tự hứa với mình rằng sẽ thay mẹ chăm sóc các em, không để ai làm tổn thương các em mình, nhưng vì giây phút mất kiểm soát vừa rồi nàng đã tự làm tổn thương Như. Uyên lúc này muốn hét lên, muốn khóc thật to nhưng cứ phải nín nhịn trong nghẹn ngào câm lặng vì nàng vẫn rất yêu thương em gái mình. Tình yêu của Uyên dành cho em gái là một tình cảm khác biệt so với tình yêu dành cho Phi tên khốn trong lòng Uyên lúc này.
Uyên nghĩ lại hình ảnh con bé ngồi nhặt đống tài liệu của nó, lòng nàng tràn ngập thương xót, vì nghĩ kỹ lại con bé không có lỗi, nó chỉ là nạn nhân của Phi mà lúc đó Uyên không ở đó để bảo vệ kịp. Bỗng chốc mọi thương xót trở thành sự căm phẫn với Phi. Hắn ta đã phản bội nàng với chính em gái nàng chứ không phải ai khác ngoài kia.
Trong khoảnh khắc này, Uyên hiểu rằng tình thương của nàng dành cho em gái mãi không đổi, còn Phi… Anh ta đã chết ngay từ giây phút này rồi. Uyên cau mày, nàng phải làm điều gì đó để hả giận lúc này. Uyên ngồi thất thần ở ghế một lúc, cắn chặt đôi môi đỏ càng nghĩ càng thấy tức giận, nàng liền cầm điện thoại lên và gọi cho Phi.
-Anh đây! –Tiếng Phi vang lên phía đầu dây bên kia.
-Thằng khốn! –Uyên chửi luôn với chất giọng run run vì vừa khóc xong khiến Phi bên kia không hiểu chuyện gì đành hỏi lại.
-Uyên! Em sao vậy? Đây là trò đùa gì vậy? –Giọng Phi trầm xuống, anh chống nạnh và cảm thấy sốc khi nghe vợ mình nói vậy.
-Tại sao… Lại là em gái tôi? Trong bao nhiêu người, tại sao lại là nó? – Giọng Uyên trầm lắng nhưng mang đầy nỗi uất hận.
-Uyên! Em nói gì vậy? Anh thực sự không hiểu? –Phi cau mày lại, lông gáy anh dựng lên và cảm thấy điều chẳng lành. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Khốn nạn! Tại sao anh lại hiếp em gái tôi? HẢ?? –Uyên nói xong thì phía đầu dây bên kia im lặng. Chắc hẳn ánh mắt của Phi lúc này đang rất bối rối.
-Im rồi phải không? Anh sẽ đối mặt với em trai anh thế nào đây anh Phi? –Giọng Uyên đầy cay đắng khiến Phi bắt đầu nhận ra độ nghiêm trọng của sự việc.
-Uyên! Em hãy nghe anh giải thích! Xin em… -Phi đang nói thì Uyên ngắt lời.
-Nếu tôi ngủ với em trai anh… Thì anh nghĩ thế nào? Huh!! –Uyên cười nhạt.
-Uyên! Đừng nói linh tinh! Nghe anh giải thích! Em đừng nói với thằng Ninh vội, bọn anh đang trong giai đoạn vàng của dự án… -Phi toát mồ hôi hột, anh vội vàng nói nhanh trong điện thoại.
-Anh tiếp tục với cái giai đoạn vàng đấy của anh đi! Khốn nạn! Tút!!! Tút!!! –Nói xong Uyên tắt máy khiến Phi tức phát điên.
-Uyên!!! Uyên!!! Uyên!!! UYÊN!!!! Alo!!! –Phi nghiến răng và đấm mạnh tay vào tường “Ruỳnh!”. Ngay sau đó anh lấy lại bình tĩnh và suy nghĩ cho mọi tình huống có thể xảy ra sắp tới vì anh biết tính Uyên. Anh vội vàng nhắn tin cho Uyên. “Em! Xin em đừng nói cho thằng Ninh biết…”
Đợi mãi, đợi mãi không thấy Uyên nhắn tin lại, Phi nhấc máy gọi điện cho vợ nhưng Uyên vẫn không bắt máy, bây giờ gọi cho Như cũng không được vì chắc chắn con bé vừa bị chị mắng rồi… Mà gọi cho bố cũng không xong vì chuyện này anh sẽ tự giải quyết, không thể để cho nó tồi tệ thêm nữa.
… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Lúc này, Uyên đã tắm xong, nàng lau tóc và mặc một bộ váy ngủ sexy… Ánh mắt nàng trở nên lạnh giá, nàng cầm điện thoại lên và thấy hàng trăm cuộc gọi nhỡ của chồng và hàng chục tin nhắn, chủ yếu là tin “Đừng nói cho Ninh biết”. Uyên thở dài và ném điện thoại xuống gối.
Nàng ngồi xuống gương nhìn mình trong gương và thở dài… Xinh đẹp thế này, tại sao hắn ta lại không cương cứng được chứ? Mình có khác con bé Như điểm gì đâu… Uyên tự ngắm gương mặt xinh đẹp và cơ thể nóng bỏng của mình trong gương một lúc lâu và vẫn không tìm ra được câu trả lời.
Uyên nhắm mắt lại thở dài… Đôi lông mày lá liễu của nàng cau lại, nội tâm đấu tranh gay gắt, lồng ngực càng lúc càng thở mạnh, với tâm trạng tồi tệ lúc này chẳng điều gì là nàng không dám làm… “Tinh tinh tinh…” Tiếng điện thoại vang lên lại là cuộc gọi của Phi.
Uyên cầm điện thoại và nhìn chằm chằm vào tên của Phi trên màn hình “Chồng iu”. Không biết nàng đang suy nghĩ gì nhưng ánh mắt nàng tràn ngập sự căm ghét và phẫn nộ, như thể nàng muốn trả thù ngay lập tức vậy. Với tính cách của Uyên chuyện này không có gì lạ, vì chỉ có làm những điều mà Phi ghét nhất thì nàng mới cảm thấy hả dạ.
“Anh muốn quản tôi sao? Anh luôn tỏ ra mình là kẻ đứng đắn, là một người chồng thương yêu vợ, hết lòng vì sự nghiệp, rồi cái gì mà thuê cả quả đồi để xin lỗi tôi chứ, anh chỉ là một kẻ vũ phu, kẻ phản bội, cái vẻ bề ngoài bóng bẩy của anh… Bị chính hành động bỉ ổi và nhân cách anh hạ thấp… Tại sao lại là em gái tôi chứ hả? Khốn nạn… Nếu anh đã muốn như vậy…”.
Uyên vuốt tóc ra đằng sau và mím đôi môi đỏ lại, nàng nhìn lên ảnh cưới và cau mày, mọi thứ trong căn phòng này đều làm nàng thấy khó chịu. Sau đó nàng nhắm mắt lại lưỡng lự một lúc, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, điều này khiến lồng ngực nàng thở gấp dần.
Ánh mắt Uyên dần mở ra có chút nhíu lại, hai bàn tay khẽ đan vào nhau, nhịp tim nàng đập nhanh hơn cả lúc căm hận chồng, cơ thể rạo rực trỗi dậy khiến nàng bối rối khi nghĩ đến chuyện mình chuẩn bị làm, đôi má ửng hồng nhanh chóng, môi mím lại. Uyên muốn đứng dậy nhưng đôi chân khẽ chùn lại một nhịp, giây phút này trông vẻ bối rối ngập ngừng của Uyên vừa mong manh vừa quyến rũ đến lạ, một cảm giác mâu thuẫn giữa nhục dục và phẩm hạnh. Nhưng ngay lập tức nó đã bị phá vỡ bởi lòng căm hận của nàng dành cho Phi.
Một lúc sau nội tâm nàng thay đổi chóng mặt, một đôi mắt kiên định nhìn chằm chằm vào gương, sau đó nàng đứng dậy và mở cửa đi ra ngoài… Ánh đèn điện hành lang hắt vào cặp đùi thon dài của Uyên và bộ ngực to thả rông của nàng ẩn sau lớp áo hai dây trông rất sexy quyến rũ, bầu ngực căng lên hở ra một nửa vì quá to so với phần che ngực của áo ngủ.
Lồng ngực nàng thở mạnh và bước về phía cửa phòng bố Lưu. Ánh mắt nàng trùng xuống trông không có chút do dự nào, như thể nàng đang bị chi phối bởi cảm xúc, bởi sự căm phẫn này vàkèm theo một cơ thể sẵn đang thiếu thốn và rạo rực nên thế nàng không thể cưỡng lại được cảm xúc nổi loạn của mình lúc này,nàng đã không ngần ngại mà bước đi về phía trước, trong đầu nàng lúc này không có gì ngoài căm ghét, trả thù và tình dục.
-Cộc! Cộc! Cộc! –Ba tiếng gõ cửa vang lên khiến nhịp tim nàng tăng nhanh, dù có là trả thù nhưng thực sự lâu lắm rồi nàng chưa làm tình, và lúc này nàng nghĩ tại sao phải chịu khổ giữ phẩm hạnh trong khi chồng nàng chỉ là tên khốn.
-Cạch! Con à… -Ông Lưu mở cửa ra và hầu như ông chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ thấy Uyên đứng ngoài với đôi mắt gợi tình trùng xuống cùng với bộ váy ngủ sexy làm ông thấy rất sốc. Mấy nay con bé khó tính, thậm chí còn đánh ông nếu ông dám động vào cơ thể nó vậy mà lúc này muộn rồi nó còn sang đây làm gì. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Bố còn đau lưng không? –Uyên nhìn ông Lưu chằm chằm với ánh mắt quyến rũ như say rượu, thực ra nàng vừa khóc xong nên hai má nàng rất đỏ.
-Bố… À… Bố… Còn còn… -Ông Lưu trợn mắt lên và phải mất một lúc mới hiểu ý, ông không cần biết lý do gì, chim ông nhanh chóng cửng lên và kéo tay Uyên vào phòng.
-Cạch! –Vừa vào phòng ông Lưu vội vàng vuốt ve bàn tay mịn màng của Uyên rồi nhìn con bé chằm chằm, Uyên cũng vậy, thấy ánh mắt khiêu gợi và hơi thở nặng nề đó, ông Lưu liền quay người và chốt cửa lại.
-Hờ hờ… Con… Con sao vậy? –Ông Lưu trợn mắt lên và không thể hiểu hành động của con bé có ý gì, nhưng với bản năng của đàn ông, ông biết đây là tín hiệu mừng và ngay lập tức ông cảm thấy hưng phấn ngay lập tức. Chỉ mới hôm qua thôi con bé còn khó tính khó gần vậy mà. Có chuyện gì xảy ra vậy?