-Alo Uyên đây! –Nghe giọng Uyên Ninh liền nói điều gì đó khiến Như chẳng thể nghe rõ chỉ thấy mặt chị Uyên rất lo lắng.
-Trời ạ… –Uyên ôm miệng và mở to mắt nhìn Như với đôi lông mày nhíu lại.
-Um… Uyên cảm ơn!… Ninh cứ bình tĩnh… Thế nhé! Uyên cúp máy đã… -Uyên nhíu lông mày lại và thở dài.
-Chị ơi… Sao thế ạ? –Như lo lắng nhìn chị.
-Lão Phi… Đang bay về Việt Nam… -Uyên nhắm mắt lại vài giây rồi mở mắt ra, nàng không hiểu sao một người ham việc như Phi lại có thể trở về Việt Nam trong thời điểm “nóng” thế này, anh ta rõ ràng bảo đây là thời điểm vàng của dự án đặc biệt quan trọng của tập đoàn… Tại sao chứ… Đồ ngốc này…
Uyên mím môi lại và nhìn về phía xa, trong lòng nàng vô cùng lo lắng cho Phi và dự án mà anh ấy đã dày công nghiên cứu, toàn bộ nhân lực trong tập đoàn đã dốc hết sức lực vào dự án này, bao gồm cả bố Lưu và Ninh. Dự án đã đến bước cuối cùng… Mọi người sắp được gặt hái thành quả to lớn này của mình… Vậy mà tại sao… Anh ấy lại quay trở về Việt Nam trong thời điểm này… Không phải vì chuyện cãi nhau với mình chứ…
-Chị ơi… Chị… Anh ấy quay trở về làm gì đấy ạ? –Như ngồi bên cạnh lay vai chị và lo lắng, liệu có phải liên quan đến chuyện vừa rồi không?
-Chị không biết nữa… -Uyên ôm mặt thở dài.
-Nhưng sao… Giọng anh Ninh hoảng hốt thế ạ? –Như nhíu lông mày lại.
-Ninh nói ông Phi bỗng dưng mất tích, bỏ cả cuộc họp quan trọng và để lại cho Ninh một tin nhắn… Nói tóm lại là ông ấy bỏ về Việt Nam…
-Trời ạ… Tại sao lại thế? Từ trước đến nay, em thấy anh ấy là người rất coi trọng sự nghiệp, luôn đặt công việc lên hàng đầu… Tại sao lại… -Như cũng không thể tin vì trước đến nay anh Phi là một người cực kỳ nghiêm túc trong mọi việc, là người mà bố Lưu rất kỳ vọng có thể đem lại thành công lớn lần này… Vậy mà anh ấy lại bỏ cả một cuộc họp quan trọng sao…
-Chị cũng không rõ… Không biết anh ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý gặp bố chưa nữa... –Uyên lại thở dài, nếu chuyện này mà xé ra to chắc chắn con bé Như sẽ chịu thiệt chứ không phải Phi. Nàng không biết phải làm gì lúc này, chín phần mười anh ta trở về là vì chuyện này rồi… Vừa lo lắng cho chồng cũng vừa lo lắng cho em gái.
-Ầu… Anh ấy mà về bố Lưu sẽ mắng anh ấy mất… Em nghĩ anh ấy về để gặp chị đó… -Như liếc nhìn chị mình, nàng cảm thấy rất áy náy khi mọi thứ lại trở nên nghiêm trọng như vậy.Một phần vì nàng cũng có lỗi trong chuyện này. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Ừ… Chị nghĩ là vậy… -Uyên có chút hoang mang, nàng cắn móng tay suy nghĩ. Như cũng vậy, nhưng tâm trạng nàng khác với Uyên, bỗng Như mở to mắt và quay sang mỉm cười.
-Eo ôi!!! Đỉnh luôn nha! Như trong phim vậy ý, chàng trai bỏ cả sự nghiệp để quay về với nữ chính! Hihi… -Như cười rồi huých nhẹ chị một cái.
-Thôi đi, giờ còn đùa nữa… Chị đang lo lắm đây… Cái lão này hâm quá… -Uyên đẩy Như ra và đăm chiêu suy nghĩ. Nàng không phải suy nghĩ về chuyện bố Lưu sẽ phản ứng thế nào khi biết Phi quay về Việt Nam, mà nàng đang cảm thấy động lòng vì hành động của Phi. Con gái mà, mặc dù rất lo lắng đấy, nhưng biết anh ta bỏ cả sự nghiệp để về với mình thì thật đáng để suy nghĩ lại.
Trước đến nay nàng cứ nghĩ anh ta coi công việc hơn gia đình, đến hôm nay nàng mới nhận ra, Phi coi trọng nàng hơn tất cả mọi thứ trên đời… Nên thế chuyện đó nàng nghĩ anh ấy cũng không thực sự cố tình. Chẳng qua đó chỉ là một giây phút không giữ được mình, nhất thời làm càn…
-Chị ơi… Chị… Bây giờ… Bố Lưu mà biết anh ấy về thì nguy lắm… Có nên nói với bố trước không chị? –Như đẩy tay Uyên vì thấy chị mình ngẩn ngơ mất một lúc rồi.
-Không cần đâu… Anh Phi về nước bất chợt thế này chắc chắn đã có dự liệu riêng rồi… Chuyện đó cứ để anh ấy tự nói… Thôi đi về đã… -Uyên thở dài và đứng dậy, bảo sao từ chiều đã không thấy anh Phi nhắn tin hay gọi điện, mặc dù nàng chẳng thèm trả lời nhưng nàng vẫn để ý.
-Vâng ạ… -Như mím môi đứng dậy và nhìn ra xa.
-Thôi về đi đã, giải quyết xong chuyện này rồi tính sau… -Biết em gái đang nhìn ra chỗ lão ăn mày Uyên liền kéo tay Như.
-Vâng ạ… -Hai chị em đi ra cổng công viên, trước lúc đó Như đã không quên đưa cho mấy đứa nhỏ ở sân cầu lông một ít tiền rồi nhờ bọn chúng đi mua đồ ăn cho ông lão ăn mày. Nàng thực sự rất thương ông lão, trong mắt Như nàng vẫn coi ông lão là bạn, vẫn thương cảm cho cuộc đời bất hạnh của ông ấy… Tuy nhiên có một việc nàng không hề biết chính lão ăn mày là người đã ghi âm lại đoạn âm thanh mà nàng bị Phi hiếp dâm. Và chính lão đã gián tiếp gây ra những rắc rối gần đây, lúc này thậm chí nó còn ảnh hưởng đến Phi và công việc của tập đoàn.
…Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Về đến nhà, hai chị em vệ sinh cá nhân xong thì trèo lên giường nằm ôm nhau sau một ngày giận dỗi… Người vui nhất là Như vì nàng rất thích ngủ với chị chỉ sau chồng nàng. Như dụi đầu vào cổ chị và ôm chặt Uyên trong khi Uyên đang mở mắt nhìn lên trần nhà suy nghĩ và lo lắng cho Phi.
Nếu theo lời Ninh nói thì Phi đã bỏ một cuộc họp quan trọng để về nước, không biết sau này sẽ ra sao đây, đừng nói gần gặt hái được thành quả lại đổ sông đổ biển hết… Uyên cầm chiếc điện thoại trên tay và lưỡng lự không biết có nên gọi cho Phi không, nếu không có gì thay đổi có lẽ tối mai anh ấy sẽ ở nhà rồi.
-Chị ơi… -Như ngẩng mặt lên nhìn chị.
-Sao thế? Mà bỏ chị ra… Ôm chặt thế… -Uyên cau mày đẩy Như.
-Chị tha thứ cho anh Phi được không? –Như ấp úng.
-Vậy mày có tha thứ cho anh ta không? –Uyên liếc xuống nhìn.
-Em ạ… Thực ra thì… Em nghĩ… Anh ấy chắc cũng không cố tình… -Như ấp a ấp úng.
-Vậy hả? Lần sau ông lại làm vậy nữa thì mày tính sao? –Uyên nhìn em gái mình, nàng biết tính con bé nó hiền và nó cũng không muốn làm mất lòng ai bao giờ. Đặc biệt rất thấu hiểu cảm xúc của người khác mà chẳng mấy khi để ý đến cảm xúc bản thân. Đây là một điểm yếu của nó.
Đúng như vậy, vì thế Như là người rất dễ thích nghi với tính cách bệnh hoạn của chồng nàng, vì yêu nên nàng chấp nhận và cũng vì nàng nghĩ cho cảm nhận và sở thích của chồng nhiều hơn là của mình. Chính vì thế đôi lúc Uyên cũng rất lo lắng cho em mình khi dễ bị người khác lợi dụng. Vì con bé rất xinh, đã vậy còn “ngon” cỡ này.
-Không! Em sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa…
-Mày đó… Con gái con lứa nên tự biết đề phòng một chút…Nghĩ cho mình một chút… -Uyên dí nhẹ ngón tay và má Như.
-Hì… Em nhớ rồi ạ… Mà chị có tha thứ cho anh Phi không? –Như lo lắng cố gặng hỏi để thăm dò vì nàng lo cho sự nghiệp của Ninh và Phi sẽ bị ảnh hưởng bởi chuyện này. Đây là một tình trạng khẩn cấp đáng báo động của gia đình, vì lần này nó thực sự rất phức tạp, để hài hòa mọi thứ nàng cần phải giúp đỡ mọi người.
-Mày không để bụng thì chị cũng đâu cần quan tâm nữa… Cái chị lo sợ mày bị tổn thương mà thôi… -Uyên nói rồi lại dí tay vào má Như lần nữa.
-Hì… Em không sao đâu… Chị đừng lo… Chị đừng buồn… Vì sau tất cả chị vẫn là chị của em… Em vẫn luôn đứng về phía chị… -Như nói và ôm chặt Uyên. Uyên nghe em gái nói vậy nàng cũng yên lòng và thở dài một cái.
Suy cho cùng chuyện đó nàng thực sự cũng không phải căm hận hay đau đớn gì quá nhiều… Phải chăng vì nàng cũng đã làm chuyện đó sau lưng chồng? Lúc này Uyên nghĩ đến chuyện vua chúa ngày xưa năm thê bảy thiếp chung đụng cũng đâu có sao… Nghĩ đến đây Uyên lại thấy điên rồ vì chẳng lẽ mình lại có tư tưởng chia sẻ hay sao?
Hay vì nàng và con bé Như đã có cảm xúc chung về tình dục? Sau cái đêm hôm đó, đêm mà nàng cùng Như làm tình với bố chồng, mặc dù không phải cả ba người cùng một lúc, nhưng vìnàng không chịu được mà đã phát sinh làm tình cùng bố Lưu trước mặt con bé, rồi còn bị con bé mút ti nữa… Thật xấu hổ…
Sau lúc đó con bé còn bị bố chồng làm tình ngay sau khi nàng đi khỏi… Mà nàng không giận chỉ hơi sốc một chút… Chả lẽ nàng đang muốn chia sẻ cái cảm giác sung sướng đó cho con bé?Cũng muốn nó được như mình? Vì vậy nàng mới không thể tức được Như khi lỡ bị Phi hãm hiếp sao?…
Tư tưởng tình dục lại “thoáng” như vậy rồi sao? Tại sao lại hết tức nhanh vậy chứ… Con bé này… có nét xinh của một đứa rất ngoan ngoãn hiền lành mà cũng dâm ngầm phết… Uyên thở dài, nàng cảm thấy nàng và em gái mình thực sự có những nhu cầu tình dục giống nhau... Mà không được chồng thỏa mãn…Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Uyên nhíu lông mày nhìn Như và cảm thấy em mình không có lỗi… Không ai có lỗi cả… Tất cả chỉ là cảm xúc ghen tức nhất thời…
Thôi thì… Mọi chuyện cũng đã rồi, phải chăng nên gác nó lại và hướng tới tương lai yên bình hơn… Ưu tiên những thứ quan trọng trước, chỉ cần con bé không bị ảnh hưởng tâm lý cũng là một điều tốt rồi, còn chuyện Phi cố tình làm vậy với em gái nàng, có lẽ nàng cũng nên gác lại để anh ta yên tâm công tác,nhưng không hẳn nàng sẽ quên nó, vì chuyện này có liên quan đến rất nhiều người, nếu xé nó ra to chắc chắn hậu quả sẽ không lường trước được, vì vậy… Nàng sẽ suy nghĩ thật kỹ rồi mới quyết định.
….Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Ngày hôm sau, hai chị em sang nhà bố Lý, hôm nay Như được nghỉ học, còn Uyên cũng xin lão Quang nghỉ một ngày và đương nhiên lão luôn vui vẻ đồng ý mọi yêu cầu của Uyên. Hai nàng sang đây cũng vì muốn Phi tránh mặt bố Lưu, bởi vì nàng biết tính bố Lưu và Phi, vì trong tình trạng này hai người mà gặp nhau ở nhà chắc chắn sẽ không ổn, ông ta sẽ nổi trận lôi đình.
Mặc dù vậy, Uyên cũng không thèm gọi điện cho Phi mà nhờ Lý mập gọi xem anh ấy đã về đến Việt Nam chưa nhưng Phi không nghe máy. Uyên cảm thấy lo lắng và không hiểu tại sao tự nhiên mình lại thành người đi chủ động liên lạc với anh ấy thế này, cứ như bị dỗi ngược vậy.
-Sao vậy các con… Tại sao Phi nó lại về lúc này? Bố nghĩ dự án này phải rất quan trọng với nó chứ? –Ông Lý lo lắng ngồi ở bàn uống nước nhìn hai cô con gái của mình, mà ông đâu biết chúng nó vừa gây ra chuyện lớn.
-Chính vì thế con mới sang đây nhờ bố… Bố khuyên bảo anh Phi giúp con… Con cũng nhắn anh ấy xuống sân bay thì sang bên này luôn rồi ạ… -Uyên nhíu lông mày lại nói với bố.
-Haizz… Các con lại có chuyện gì đúng không? –Ông Lý lắc đầu lo lắng và cầm cốc chè uống một ngụm.
-Dạ không có gì ạ… Chỉ là con giận anh ấy thôi… -Uyên ấp úng rồi nhìn sang Như, Như chỉ mím môi rồi nhìn xuống đất xấu hổ không dám nói gì vì chuyện này có liên quan đến nàng.
-Cái Như sao đấy? Sao câm như hến ngồi im vậy? Mọi hôm nói nhiều lắm mà con! Khà! Khà! –Ông Lý cười rồi rót cho Như chén nước lọc.
-Dạ… Con… Con đang lo sợ anh Phi về đây bố Lưu mà biết thì… Với lại anh Ninh ở một mình bên đó, liệu có ổn không ý…–Như ấp úng xấu hổ, nàng rất áy náy vì chuyện đó… Chuyện nàng lỡ quan hệ với anh Phi, anh trai ruột của chồng nàng. Trong khi nàng và chị Uyên đang cố gắng giải quyết thì anh ấy không biết gì cả… Sau này có lẽ một lúc nào đó nàng sẽ lựa lựa nói cho anh ấy biết. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Mấy đứa… Chuyện tình cảm vợ chồng của các con bố không can thiệp được, các con lớn rồi tự có cái nhìn của riêng mình… Tuy nhiên, cố gắng đừng làm ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của bố chồng con, tập đoàn đó cũng là tương lai của chồng các con… Làm gì nên suy nghĩ thật kỹ nhé! Bố tin tưởng các con sẽ có những hành động đúng đắn… -Ông Lý thở dài và khuyên nhủ hai cô con gái xinh đẹp của mình. Đối với ông mọi thứ trên đời đều không quan trọng bằng hạnh phúc của những đứa con gái mình.
-Dạ vâng ạ… -Như ấp úng.
-Vâng… Con chẳng hiểu anh ấy nghĩ gì nữa… Vốn dĩ con cũng chỉ định tức anh ấy vài ngày… -Uyên thở dài.
-Vậy khi nào nó về đây?
-Con cũng không rõ nữa ạ, nếu anh ấy bay thẳng chắc chiều nay sẽ đến ạ, còn bay quá cảnh thì con cũng không rõ vì con nhờ bạn liên lạc qua zalo cho anh ấy không có được… -Uyên dơ điện thoại lên xem giờ.
-Con gọi cho nó xem nào… Chuyện đã thế này thì thôi mình xuống nước một tí con à… Nó cũng vất vả… -Ông Lý nói xong thì lắc đầu vì ông biết con bé Uyên cứng đầu lắm.
-Kệ anh ý, đã có gan về thì có gan chịu trách nhiệm… -Uyên nói xong thì đứng dậy đi vào trong bếp. Như ngồi lại nhìn bố mình, hai bố con nhìn nhau thở dài như ngầm hiểu tính của Uyên như vậy thì đành chịu.
-Hôm nay hai đứa ở đây ăn cơm với bố nhé! –Ông Lý nói và nhìn Như cười, sau đó đôi mắt ông lia xuống ngực con bé, vì lúc này Như đang mặc một chiếc áo hai dây liền váy, bên ngoài khoác một chiếc áo mỏng nhưng cũng không thể che hết được bộ ngực to của nàng, ở giữa là khe ngực trắng phau khiến ông Lý không thể rời mắt.
-Dạ vâng ạ, vì dù gì hôm nay con với chị Uyên cũng chờ anh Phi về đây mà bố… Nhưng mà… Bố nha… Mắt kìa! Mắt kìa!... -Như kéo áo che lại rồi bặm môi lườm bố một cái.
-Khà! Khà! Lâu rồi con không sang chơi với bố… Nhiều lúc buồn lắm con à Khà! Khà! –Ông Lý cười gãi đầu gãi tai, biết con gái hiếu thảo nhưng làm thế này liệu ông có đang tự đánh mất cái tự trọng của một người bố không?
-Bố to lên lúc này con kệ bố… Chị Uyên đang ở đây đó ạ… -Như kéo lại áo và đứng dậy đi vào trong bếp với chị mình. Ông Lý thì đỏ mặt tía tai ngồi ở ghế nhâm nhi thêm cốc nước chè rồi mới dám đi vào.
-Các con ăn trưa ở đây nhé! Để lát bố gọi người ship đồ về! –Ông Lý đi vào trong bếp chống hai tay lên ghế hỏi các con mình. Lúc này thấy Uyên đang cúi người lục đồ trong tủ lạnh ông lại để ý vào cặp mông to tròn của con bé. Vì Uyên đang mặc một chiếc quần jean bó sát vào mông nên trông bộ mông con bétròn quá. Ngày xưa mẹ chúng đâu có đẹp thế này… Chắc thời này ăn uống tốt nên cơ thể phát triển phổng phao hơn xưa.
-Cái Thư trưa có về không bố? –Uyên bất ngờ đứng dậy quay lại hỏi thì thấy ánh mắt bố nhìn xuống dưới chắc vừa nhìn vào mông mình khiến nàng cau mày lại.
-À… Cái Thư… Nó… Chắc không về đâu, nó học bán trú con à! –Ông Lý ấp a ấp úng cười nói khi bắt được ánh mắt của Uyên.Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Vâng… Để con còn biết đường nấu cơm… -Uyên đóng tủ và quay lại bếp. Ông Lý tuy ngại nhưng ông không thể không nhìn xuống cặp mông to tròn của Uyên được, ông tự cảm thấy bản thân mình càng ngày càng biến chất khi mà liên tục để ý đến cơ thể của con gái.
-Dạo này… Bệnh của bố thế nào rồi bố? –Uyên vừa đứng rửa mấy cái ly vừa hỏi. Câu hỏi khiến ông Lý có chút ái ngại. Còn Uyên thì khác, nàng không mấy ngại vì bố là gia đình của nàng, nàng phải thay mẹ hỏi han chăm sóc bố là điều đương nhiên.
-Khà! Khà! Không có vấn đề gì cả… Mọi thứ đều ổn con à! –Ông Lý nói và ngồi xuống chiếc ghế ở bàn ăn.
-Bố nên tập thể dục đều đặn, với tuổi của bố, bố tham gia thêm mấy club người cao tuổi hoặc đi chùa cho thanh tịnh bố ạ… -Uyên lau tay rồi ra bàn ngồi cùng Như và ông Lý.
-Ui dào! Bố không hợp với chùa chiền lắm con à! –Ông Lý cười và nhìn hai cô con gái xinh đẹp của mình. Nhìn hai đứa nó hao hao giống nhau mà cái Uyên nó suy nghĩ người lớn hơn hẳn cái Như. Nghĩ vậy ông lại thấy thương con gái cả… Vì con bé mới 23 tuổi mà đã phải có trách nhiệm với gia đình chồng, với em gái... Và cũng vì đó mà khiến con bé trưởng thành hơn cái Như rất nhiều.
-Bố mà không tịnh tâm bệnh nặng hơn không ai giúp được bố đâu đó… -Uyên nói xong thì mỉm cười khiến ông Lý thấy có lẽ mình lo hơi quá, vì nghĩ kỹ lại thì con bé tính cách cũng chẳng khác cái Như là mấy, sơ hở là trêu bố chẳng qua vì phải lo lắng nhiều hơn mới sinh ra cái nết khó tính. Nhưng ông Lý luôn thấy hạnh phúc vì có hai cô con gái xinh đẹp luôn biết lo lắng cho người bố già này.
-Khà! Khà! Có hai cô con gái xinh đẹp thế này, bố sao mà tịnh tâm được Khà! Khà! –Ông Lý cười nói… Ông cũng chỉ muốn trêu hai đứa nhưng vô tình lại tự khiến mình trông rất vô duyên.
-Bố! Háo sắc! Con là con của bố đấy! Còn nói được những lời đó ra nữa… -Uyên cau mày rồi đứng dậy đi lên nhà, nàng không trách bố mình vì tính ông trước nay vẫn hay đùa nhưng vì dạo này những lời nói đùa của ông ấy đi sâu vào vấn đề tế nhị nênkhiến nàng thấy khó chịu.
-Thấy chưa… Con bảo mà… -Như cười tủm tỉm ôm miệng và chạy lên nhà cùng chị.
Ông Lý ngồi lại cười ngại và cảm thấy tại sao dạo này mình liên tục có những lời lẽ khiếm nhã như vậy với các con, thật không thể tưởng tượng được. Ông Lý lắc đầu và đứng dậy lại lẽo đẽo đi lên phòng khách với hai đứa. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Ông Lý cười khi thấy Uyên đang ngồi ghế sofa và lườm mình, ông rất ngại ánh mắt đó của con bé như thể con bé đang trách mình vậy. Nên ông lủi thủi cầm cái xô điếu cầy ra ngoài sân hút, ngay lúc đó Như cũng chạy theo và ngồi chơi với ông.
Uyên ở trong nhà, nàng nhìn ra ngoài sân thấy con bé Như ăn mặc gợi cảm quá, nhưng cũng không thể trách nó được vì đây là bố mà… Nhưng thực sự nàng có suy nghĩ về vấn đề của bố… Nàng có biết tình trạng rối loạn của ông, tình trạng mà bà bác sỹ đã không nói ra cho nàng biết.
Thực ra trước đó nàng cũng đã để ý và cảm thấy khá sốc khi bố lại có những ánh mắt như vậy với con gái. Và nàng đã bí mật tham khảo ý kiến của bác sỹ tâm lý qua đường dây nóng vì nàng sợ phải lộ mặt. Theo như những gì nàng biết, bố nàng bị “Rối loạn dục tính” vì có hứng thú lệch lạc, hứng thú với đối tượng không phù hợp, và không kiểm soát được nhu cầu bản năng của con người.
Sau đó, nếu nặng hơn ông sẽ bị suy giảm kiểm soát bản năng do stress, do tuổi tác, bệnh lý, rượu chè, và do… Bị ức chế dồn nén lâu ngày. Cái này giống y như lời nói của cô bác sỹ khám dương vật cho bố. Một phần do ông sống một mình quá lâu, không có bàn tay của phụ nữ chăm sóc nên ông gần như đã bị cô lập, không có lối thoát cho cảm xúc của mình… Đó là lỗi của nàng, Uyên đã tự nhận định như vậy.
Nàng rất sợ sau này bố mình bị rối loại xu hướng tình dục lệch chuẩn, và rối loạn quan hệ, ngày hôm đó bác sỹ tâm lý đã nói những lời khiến nàng bị sốc, đó là một trong những bệnh lý và hội chứng cực kỳ nghiêm trọng của xã hội thời kỳ mới này.
Uyên thở dài, có những thứ trên đời, mặc dù không ai nói ra nhưng vẫn khiến lòng nặng trĩu. Nàng yêu bố mình như những đứa con khác. Nàng hiểu tình cảnh của bố mình, và nàng không trách bố… Nàng nghĩ đó chỉ là sự yếu mềm của tuổi già, của nỗi cô đơn âm thầm mà người lớn ít khi chia sẻ.
Bố nàng đã chịu thiệt trong suốt một thời gian dài, là một người đẻ con rất muộn, khi nàng mới 23 tuổi bố nàng bây giờ đã hơn 60 rồi. Trong khi bố mẹ của chúng bạn vẫn còn rất trẻ, thì bố nàng đã như một ông cụ già rồi… Một ông cụ với những cô con gái còn tuổi đôi mươi sao? Uyên thở dài… Nàng thương bố vì bố chịu thiệt, có khi nào chính vì vậy bố mới sinh ra những căn bệnh và hội chứng khó kiểm soát kia không?
Nàng cũng không rõ, nhưng với trách nhiệm một người con nàng biết mình cần phải làm gì, vì bây giờ bố đã như một chiếc lá vàng, ở tuổi này thật rất nhạy cảm và dễ sinh bệnh… Những căn bệnh rất khó nói, có lẽ chỉ nàng mới có thể giúp được bố…
Uyên lại thở dài và nhìn ra ngoài sân, thấy ông cười nói vui vẻ với cái Như trong lòng nàng cảm thấy yên lòng, vì nàng vẫn còn con bé Như chia sẻ việc đó và nàng thấy vui vì nàng và em gái không lấy chồng quá xa… Vẫn còn nhiều cơ hội để chăm sóc bố mình.