Nhưng nếu cứ thế này không biết phải giúp bố đến bao giờ nữa... Ngộ nhỡ sau này anh Ninh biết thì sao... Như lo lắng bước vào phòng tắm... Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ít nhiều chim bố cũng to, nàng cũng không phải không có cảm xúc khi tiếp xúc với cái thứ đó... Gì mà dùng nó để thỏa mãn thay dưa chuột chứ...
Như thở dài, nàng nghĩ thương bố, mặc dù cũng được thoải mái khi nàng giúp bố đấy nhưng thực sự để thăng hoa và vơi bớt nỗi nhớ mẹ chỉ có cách đó. Bởi vì bản thân nàng cũng đã trải qua và nàng rất hiểu, dù có làm gì thì tình dục thực sự mới là cái con người cần nhất.
Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện khác vượt quá tầm kiểm soát… Bởi vì chuyện đó không thể được, như vậy thì bệnh quá, nàng cũng chưa nghĩ đến bao giờ… Nó đi ngược lại với sự dạy dỗ của bố mẹ… Nhưng… Nghĩ ở một phương diện khác, đây là bố đẻ nàng, cũng là người dậy dỗ nàng nên người…
Phải chăng đây cũng sẽ là một bài học mà bố dậy cho nàng? Bài học về sự thương yêu, giúp đỡ người thân trong gia đình? Hay là tình thương yêu của bố và con dành cho nhau?... Như thở dài…Lúc này không hiểu sao lại suy nghĩ về nó chứ. Nhiều lúc giúp bố cũng vì tình thương và trách nhiệm, nhưng nó chỉ được dừngở một mức độ nhất định…
Còn việc nàng làm tình với người khác cũng chỉ vì nhu cầu… Chứ để mà làm tình có cảm xúc thật sự, cảm giác hạnh phúc của tình yêu thì nàng chỉ cảm nhận được với anh Ninh chồng nàng.Nàng yêu anh ấy, yêu rất nhiều… Chính vì thế nàng đã chiều theo thói hư bệnh hoạn của anh ấy… Nhưng cũng chính vì vậy mà ít nhiều nàng bị ảnh hưởng bởi tính bệnh hoạn đó.
Còn với bố đẻ nàng, nàng cũng yêu thương bố rất nhiều, nhưng không phải tình cảm của trai gái, mà là tình thương của tình thân gia đình, nàng sẵn sàng chịu thiệt để giúp bố chữa bệnh… Và cũng nhờ bố giúp đỡ nàng chuyện đó mỗi khi nàng thấy thiếu thốn, và nàng cảm giác ở bên này, ngôi nhà cũ của nàng, ở cạnh bố thật an toàn và không phải lo lắng chuyện sẽ bị bại lộ. Nhưng cũng không phải vì vậy mà nàng nghĩ đến chuyện để bố đút thứ đó vào trong cơ thể mình.
Là con gái, là một người vợ nàng biết giới hạn của mình mặc dù chồng nàng cũng rất bệnh hoạn. Không biết chị Uyên có vậy không nhưng cảm giác để bố thủ dâm giúp mình nàng thấy rất sướng, có phải do âm dương hòa hợp hay không nữa… Biết bố nâng niu nàng, và nàng cũng chiều bố nhưng cả hai bố còn đều chưa nghĩ đến chuyện đi quá giới hạn, chưa một lần nào…
Nhưng nàng vẫn suy nghĩ về chuyện để bố thực sự làm tình với một ai đó, nhưng ông ấy ở mặt này rất bảo thủ, tại sao lại như vậy chứ… Ngày trước cũng muốn kết bạn với các cô, nhưng lần này lại từ chối đây đẩy khi mà chị Uyên đã cho phép… Nếu vậy chả lẽ chỉ còn cách thuê gái làng chơi về cho bố sao… Hmm… Nghĩ đến gái làng chơi Như lại nghĩ đến lần đưa lão ăn mày đi tìm… Những cô gái lươn lẹo… Không được… Nàng sẽ cạch đến già… Với lại bố nàng sẽ không hợp với những cô gái đó, ông chắc chắn sẽ không chấp nhận. Vì trước đây với công việc của bố đảm bảo ông ấy sẽ rất ghét những cô gái đó.
Như đứng trước tủ quần áo của Thư và sờ một bên ngực mìnhvới gương mặt đỏ ửng, thấy đầu ti đã nổi lên rồi, mặc dù đã giúp bố vài lần nhưng lần nào cũng rất xấu hổ. Vì ti to thế này, ngại lắm… Nhưng nghe anh Ninh nói đàn ông thích con gái ngực to, nhất là với bộ ngực to tròn của nàng, nó đẹp như ngực của tiên nữ vậy.
Như mím môi lại, càng nghĩ mặt nàng càng ửng đỏ. Nhưng… Nếu suy nghĩ tích cực theo một chiều hướng nào đó thì hai bố con đang tự giúp đỡ lẫn nhau bằng tất cả tình yêu thương không vụ lợi, không lợi dụng... Như ngay lúc này đây, nàng vừa tắm xong… Như chọn một bộ váy ngủ dài của con bé Thư mặc vào người…
Mặc xong nàng đứng nhìn mình trong gương, lưỡng lự một lúc, sau đó nàng từ từ cởi chiếc áo lót ra và treo lên móc, Như xấu hổ và không biết sao lại làm thế nữa. Lúc này nàng chỉ mặc đúng một chiếc quần lót phía trong, bầu vú to của nàng vun cao lênkhiến phần dưới chiếc váy rộng ra vì bộ ngực to của nàng, hai đầu ti cứng đơ nhô lên khỏi mặt áo váy. Như nhẹ nhàng bước ra ngoài cửa, trước khi đóng cửa nàng quay nhìn em gái mình, thấy con bé ngủ say nàng mới yên tâm đóng cửa lại và đi sang phòng bố.
Như mím môi lại lưỡng lự, nàng nắm vào tay nắm cửa phòng bốvà suy nghĩ, trong nàng có chút đấu tranh khi cơ thể đang dần rạo rực, tim nàng đập nhanh và mạnh, hơi thở nóng hơn… Như cũng không hiểu sao lại như vậy… Chả lẽ nàng lại nhiều nhu cầu như vậy sao, hay nàng thực sự đã “nghiện” tình dục rồi?Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Vì đây là bố đẻ nên nàng biết ở cạnh ông ấy thực sự yên tâm để thỏa mãn, mặc dù chỉ là thủ dâm nhưng như vậy cũng rất ổn rồi.Với lại nếu nàng không giúp bố thì sẽ chẳng ai giúp được lúc này cả, để mặc bố như vậy tội lắm… Khi lý do đã trở nên hợp lý, Như càng có thêm quyết tâm để mở cửa. Dù gì cũng tiếp xúc vài lần rồi… Không phải ngại… Không phải ngại… Bố sẽ không nghĩ gì đâu…
-Cạch! –Cánh cửa mở ra… Như bước vào phòng bố với hai tay nắm ở vạt váy. Ông Lý thấy con gái bước vào, ông bật dậy khi thấy con bé chỉ mặc mỗi một chiếc váy ngủ ngắn đến giữa đùi. Với chiều cao 1m72 đôi chân dài cân đối của Như khiến chiếc váy ngắn hơn bình thường.
-Con à… Con vào đây… -Ông Lý tim đập nhanh và nhìn chằm chằm vào bộ váy của Như. Ông thấy rõ hai đầu ti của con bé đang nhô lên sau lớp áo váy. Con bé đẹp quá… Sao vú nó lại to hơn mẹ nó nhiều như vậy chứ… Ngày xưa vú mẹ nó cũng không nhỏ chỉ vừa tay chứ không to thế này.
-Bố… Bố vẫn chưa nhỏ xuống ạ… -Như đi tới giường với đôi má ửng hồng, mái tóc dài đã búi lên gọn gàng, nàng để lộ ra phần cổ và phần vai trắng phau không chút vết nhỏ nào. Trông nàng đang cố gắng tỏ ra tự nhiên trong khi thực sự đang rất bối rối, vì thế nàng chẳng biết mở lời thế nào.
-Bố chưa con à… Con lại đây giúp bố một chút… -Ông Lý nhìn chằm chằm vào cử chỉ e thẹn của Như, con bé đang ngại và nó đang cố tỏ ra bình tĩnh… Ông Lý thầm vui cười trong lòng vì đúng là con gái, mặc dù tiếp xúc vài lần rồi nhưng con bé vẫn xấu hổ như vậy.
-Nhưng bố ơi… Con thấy… -Như nhíu lông mày lại nhìn bố.
-Sao vậy con gái? Nào lên đây ngồi đã… -Ông Lý kéo tay Như lên giường, Như mím môi trông có vẻ miễn cưỡng trèo lên giường và dựa người vào thành giường cùng bố. Ông Lý thở mạnh tham lam nhìn xuống bầu ngực to của Như đang nâng lên hạ xuống vì nhịp thở.
-Con thấy… Chuyện này… Cứ kỳ cục sao ý ạ… -Như đan những ngón tay lại với nhau. Mặc dù khoảng cách đã không còn nhiều nhưng Như vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, không phải. Càng vậy nàng càng hồi hộp, càng hồi hộp thì nhịp thở nàng càng gấp gáp.
-Ý con là sao? Bố vẫn chưa hiểu… -Ông Lý ngồi thẳng dậy vànhăn mặt nhìn Như, sợ con bé sang đây để từ chối mình.
-Con không biết nữa… Con cảm thấy chuyện này có quá nhạy cảm không ạ? Con cứ thấy có lỗi với chồng con thế nào ấy… Mặc dù con biết… Bố đang bị bệnh… -Như ấp úng.
-Con à… Thực sự thì… Bố cũng thấy có lỗi với con… Bố rất ái ngại và sợ con nghĩ bố lợi dụng con… Và cũng cảm thấy có lỗi với thằng Ninh… Nhưng con à… Cảm ơn con đã hiểu cho bố… Đã giúp bố một vài lần rồi, đây không phải lần đầu tiên đúng không nào… Nên con đừng ngại nhé! -Ông Lý nhìn Như chằm chằm và giải thích cho con bé đỡ ngại.
-Không… Con không nghĩ như vậy… Chỉ là… -Như ấp úng rồi nói tiếp.
-Chỉ là con thấy không phải với bố… Phận là con gái ai lại đi cầm vào thứ đó của bố mình như vậy… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-À… Không sao con à… Bố không nghĩ gì đâu… Cái này bố phải cảm ơn con mới đúng… Vì căn bệnh quái ác này… Nếu không có con, bố không biết phải xoay sở thế nào… Con đừng ngại… Con là cô gái ngoan của bố… Con hãy nghĩ đang giúp đỡ và chăm sóc bố chứ không phải vấn đề nào khác… Chẳng phải lần trước bố con mình đã nói chuyện này rồi hay sao con? –Ông Lý làm mặt khổ tâm vì ông sợ con bé đang chưa sẵn sàng, con bé đang quá miễn cưỡng để bước sang đây.
-Vâng ạ… -Như mím môi lại nhìn xuống hai bàn tay mình.
-Con à… Trước tư tưởng của bố con mình cũng đã thấu hiểu rồi đúng không nào?… Con đừng ngại… Bố biết… Con và chồng xa nhau lâu ngày… Con đang trong độ tuổi xuân sắc nhất của cuộc đời, đang nhẽ ra con cần được chồng thương yêu nhiều hơn… Bố rất hiểu vì trước đây… -Ông Lý nói đến đây thì khựng lại trông mặt ông có chút buồn bã khi nghĩ đến mẹ chúng.
-Bố… Bố đã từng bỏ rơi mẹ con như vậy… Vì bố phải đi công tác suốt con à… Nên là… -Ông Lý lắc đầu và nghĩ lại thời đó.
-Bố… Bố đừng buồn nữa… Bố cũng hy sinh vì gia đình nhiều rồi… Con sẽ chăm sóc bố mà… -Như thấy bố buồn nàng cũng buồn theo vì nàng rất hiểu sự hi sinh của bố, ông đã dành cả tuổi thanh xuân cho công việc. Về già lại đơn côi một mình, nên mỗi lần nàng nhìn bố nàng lại rất thương ông ấy, nên nàng sẵn sàng giúp đỡ bố mọi thứ để bù đắp lại quãng thời gian trước kia thay mẹ.
-Bố cảm ơn… Nhưng bố rất lo cho con… Bởi vì… Haizz… Bố chỉ muốn con được hạnh phúc nên mới gả con cho Ninh… Nhưng bố đâu nghĩ Ninh cũng vì công việc mà bỏ rơi tuổi xuân của con gái bố thế này… -Ông Lý nhìn Như và thấy rất thương con gái mình, ở độ tuổi này là độ tuổi con bé có nhiều nhu cầu nhất vậy mà chồng nó không đáp ứng được, vậy còn gì là hạnh phúc nữa.
-Con… -Như định nói thì ông Lý lại nói tiếp.
-Con à… Bố hiểu… -Ông Lý cầm bàn tay mịn màng của Như.
-Nhưng… Bố rất lo sợ tình trạng của con… Bởi vì mẹ con… -Ông Lý ấp úng, sau đó ông lại không nói nữa vì ông không thể kể xấu mẹ của chúng được. Ông không thể nói vì ông đi công tác lâu ngày không thỏa mãn được nên mẹ chúng nó mới ngoại tình sau lưng ông… Và ông không muốn Như đi vào vết xe đổ đó.
-Mẹ con bị sao ạ… -Như tò mò. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Không… Mẹ con là một người vợ rất tuyệt vời… Chẳng qua bố thương mẹ con vì bố đã không để ý đến bà ấy… Khiến bà ấy chịu thiệt… Vì thế bố mới lo cho con… -Ông Lý vừa nói vừa nắm bàn tay mịn màng của Như và xoa đi xoa lại.
-Con… -Như nhíu lông mày nhìn bố mình, nàng thấy ông ấy hôm nay trông rất nhiều tâm sự, như thể bố đang giấu nàng chuyện gì đó thì phải.
-Vì thế Như à… Bố cảm ơn con khi con luôn lo lắng cho bố, chăm sóc bố từng chút một… Thậm chí con còn giúp bố vấn đề tế nhị đó… Điều mà chẳng phải cô con gái nào cũng làm được… Và những gì đã và đang xảy ra với bố con mình không phải gia đình nào, cặp đôi bố con nào cũng làm được…
-Bố và con tuy có những hành động… Và đụng chạm đi quá giới hạn chuẩn mực của đạo đức xã hội… Tuy nhiên bố biết… Bố và con chưa bao giờ vượt quá ranh giới đó… Đấy là điều hết sức tuyệt vời…
-Vì thế con à… Con đừng ngại… Con đừng xấu hổ… Khi ở bên bố con hãy thoải mái lên… Bố biết con cũng có nhu cầu của mình… Nếu chồng con không giúp con thỏa mãn…. Bố sẽ là người gánh vác trách nhiệm đó… -Ông Lý càng nói Như trông càng lúng túng với ánh mắt nhìn ra hướng khác.
-Bố sẽ giúp đỡ con… Còn hơn ngộ nhỡ sau này ra ngoài kia, một giây phút yếu lòng nào đó con ngoại tình… Như vậy con sẽ gặp rắc rối lớn đó… Vì gia đình chồng con con cũng hiểu chứ,đúng không nào… Làm thế này là để hai bố con ta giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau… Con nhé! –Ông Lý nắm chặt tay Như, ông thực sự cũng muốn giúp tư tưởng con bé trở nên thoải mái hơn.
-Dạ vâng ạ…
-Thằng Ninh không giúp con thì để bố giúp… Con đừng ngại, sau này dù thế nào con vẫn là con gái của bố… Con cứ nghĩ đơn giản như vậy nhé!
-Dạ vâng… Nhưng cái này của bố vẫn không xuống ạ? –Như mím môi chỉ vào dương vật của bố mình, nó vẫn đang chọc thẳng tưng lên trong chiếc quần đùi. Mặc dù hai bố con vừa mớidốc hết tâm sự mà nó vẫn không nhỏ xuống chút nào.
-Con biết mà… Cái này bố bị bệnh cứ lên là nó không xuống được con à… -Ông lý nhăn nhó nhìn xuống với gương mặt già nua khắc khổ.
Như không nói gì, nàng nhìn chằm chằm vào dương vật bố và nghĩ những lời nói của bố hoàn toàn có lý, mặc dù đây là những hành động không mấy phù hợp của bố và con gái nhưng để giúp bố nàng cũng không cần phải lưỡng lự nhiều… Với lại thực sự nếu nàng thủ dâm bên này, nàng cảm thấy rất yên tâm… Đó là điều nàng cần để có thể chờ chồng về mà không làm gì có lỗi với anh ấy…