-Chú theo dõi Uyên cho anh! –Câu nói khiến Lý mập đứng hình một lúc.
-Gì… Gì ạ? Theo dõi… Dõi Uyên á anh? –Lý mập run rẩy.
-Ừ! Nhưng chỉ ở công ty thôi, chú báo cáo trực tiếp cho anh qua số này! Tiền nong thế nào chú cứ nói!
-Dạ… Dạ… Nhưng em sợ Uyên lắm, bạn ấy đanh đá lắm anh ạ… -Lý mập sướng rơn nhưng vẫn phải cố tỏ ra một chút.
-Vậy thôi để anh nhờ người khác! –Phi biết thừa tính nó nên giả vờ thất vọng.
-Không! Không! Anh ới! Không! Em làm được! Free luôn anh ơi, anh cho em làm… Em trước làm điệp viên siêu cấp đấy anh ơi! -Lý mập vội vàng. Phi cười khẩy vì anh biết thừa rồi, thằng này lớn rồi cứ như trẻ con, gì mà điệp viên siêu cấp.
-Ừ! Điều kiện chỉ cần bí mật thôi, có lộ cũng đừng làm lộ anh đứng sau nghe chưa! Chú thích gì anh đáp ứng tất! –Phi đưa ra điều kiện rất hời cho Lý mập.
-Dạ! Dạ! Vâng ạ! Từ nay em sẽ là người của anh, là tai mắt của anh! Anh yên tâm nhé! Anh đang ở đâu đấy! Ở châu Phi ạ? Bây giờ là mấy giờ bên Châu Phi đấy anh! –Lý mập vui vẻ vì vừa nhận được một đàn anh khủng làm Boss, nó sướng quá hỏi linh tinh như thể thân với Phi lắm rồi vậy.
-Thế nhé! –Phi nói một câu rất lạnh lùng và cúp máy. Lúc sau nghĩ thế nào anh nhắn cho nó một tin. “Lúc nữa xem Uyên lên công ty mặc quần áo gì?”
Khoảng năm giây sau Phi nhận được tin nhắn: “Tuân lệnh” và một cái icon hết sức ngu ngốc. Thằng này tồ thật dễ lợi dụng, nhưng Phi không hề biết, chỉ cần là công việc liên quan đến Uyên, Lý mập luôn sẵn lòng làm hết mình và không cần thù lao.Đơn giản bởi vì Uyên là nữ thần của nó, là Crush của nó, chỉ cần được nhìn thấy Uyên là khoản thù lao lớn nhất của nó rồi, nên nó rất hào hứng với nhiệm vụ mà chính chồng của Uyên giao phó.
…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Sau khi lên máy bay, Phi nằm ra chiếc giường hạng thương gia của mình và chờ tin nhắn của Lý mập. Bởi vì nằm hạng thương gia nên Phi vẫn sử dụng được mạng internet bình thường mà không có bất kỳ hạn chế nào.
“Anh ơi! Uyên đến công ty rồi!” –Sau tin nhắn đó là một hình ảnh gửi đến, chỉ là hình chụp lén hơi mờ nhưng Phi thấy Uyên đang ở sảnh công ty và vẫn mặc bộ váy cũ, trên tay nàng còn cầm một cốc café. Và lúc này là 14h20.
Phi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra với đôi mắt long sòng sọc tức giận. Cô ấy không nghe lời anh, không về thay váy, đến công ty muộn và thậm chí còn mua café cho lão Quang. Cơn ghen nổi lên khiến trái tim anh thắt lại.
-“Tốt lắm, chú xem Uyên cầm café đi đâu” –Phi nghiến răng nắm chặt tay lại tức giận. giữa ngực anh râm ran lên một khối nóng đẩy từ bụng lên não vì tức và ghen.
-“Dạ… Uyên lên phòng giám đốc rồi anh ạ” –Lý mập được khen nên rất sướng, nó lần mò theo sau Uyên như một điệp viên thực thụ.
Lý mập thì thích thú, còn Phi thì càng lúc càng ghen nhưng anh không dám gọi cho Uyên chỉ bảo Lý mập theo dõi, nếu anh gọi chất vấn Uyên bây giờ chắc chắn cô ấy sẽ đoán ra anh là kẻ theo dõi và là kẻ đọc lén tin nhắn của cô ấy. Điều ấy còn tệ hơn vì nó liên quan đến nhân cách, mà người gia trưởng như anh lại rất để ý đến vấn đề đó của bản thân.
-“Anh ơi! Uyên đi ra rồi, bạn ấy về phòng của mình rồi!” –Tin nhắn kế của Lý mập khiến Phi thấy hạ hỏa một chút, nhưng anh vẫn ghen. Thôi thì lúc này chẳng thể làm gì được nữa, anh đành cho qua và tập chung vào công việc trước mắt.
-“Làm tốt lắm! Có gì anh sẽ nhắn sau” –Phi nhắn cho Lý mập rồi tắt máy, lồng ngực anh thở mạnh vì tức giận. Mặt Phi buồn bã ngồi dậy lôi máy tính ra làm việc cho quên đi cái cảm giác khó chịu này. Nhưng có một điều Phi không thấm nhuần đó là nếu cứ nhịn thế này, nó sẽ lớn dần lên và rồi sẽ có lúc nó bộc phát như một ngọn núi lửa phun trào vậy.
…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
17h30
-Cái gì? Mày xin cho lão ăn mày về nhà mình ở? –Giọng Uyên có vẻ khá sốc khi biết Như xin cho lão ăn mày về nhà bố Lý.
-Vâng ạ! Bố cho phép rồi chị ạ!
-Không phải vậy… Mà bên nhà còn có cái Thư nữa, nó còn lâu mới đồng ý! -Uyên cảm thấy lo lắng vì nàng vẫn thấy ở ông lão ăn mày có một cái gì đó khó tả. Con bé Thư thì mới học lớp 11.Hay vì nàng cảm thấy sốc tạm thời do thông tin này mới mẻquá?
-Em cũng hỏi Thư rồi chị ạ, con bé đồng ý mà, với lại bố cũng ở một mình, bố còn chủ động nói đưa ông lão về nhà sống cùng ý! –Như nói điều này khiến Uyên cảm thấy yên tâm hơn, có lẽ nàng lo lắng hơi nhiều. Bởi vì ở nhà còn bố Lý, có ông lão ăn mày sống cùng nàng cũng cảm thấy đỡ lo cho bố hơn, dù gì cũng có người tâm sự tối ngày. Với lại cái Thư không phản đối là được rồi, nàng biết tính con bé bởi vì con bé sống khép kín lắm.
-Ừ! Vậy cũng được, chị tưởng mày nói vậy thôi xong bắt chị về xin bố nữa… -Uyên thở dài.
-Không em xin hết rồi hihi… Mà chị biết bây giờ ông ấy ở đâu không? –Như đang dừng xe ở cổng công viên nhưng không thấy lão ăn mày.
-Câu “ạ” của mày đâu rồi, nuốt vào trong họng rồi hả? –Uyên cau mày.
-À em xin lỗi… Bây giờ chị biết ông lão đang ở đâu không… Ạ!!! –Như nhấn mạnh chữ “Ạ” một cách tinh nghịch.
-Hừ! Liệu hồn đấy! Bây giờ mày không tìm được đâu, giờ này ông ấy chắc đang đi lang thang rồi, sáng mai mày qua cổng C đi vào trong một đoạn có cái nhà hoang, chị đoán ông hay nằm đó! –Uyên nói theo trí nhớ của mình vì lần trước nàng cũng tìm thấy ông ấy ở đó.
Thôi thì cũng là một ý tưởng, dù gì thấy lão ta cũng khổ, vừa hay bố Lý lại hay lủi thủi một mình, Uyên dần cảm thấy yên tâm cho bố khi bố sắp tới có người bầu bạn rồi. Coi như đây là một hành động từ thiện của Như, con bé làm việc tốt ắt sẽ gặp may mắn.
-Vâng ạ! Vậy sáng mai em sẽ qua chị ạ, chị đang ở đâu đó chị về chưa ạ? –Như nói rồi phóng xe ra phố để về nhà.
-Chị về bây giờ! Thế nhé! –Uyên cúp máy, nàng cũng đang ngồi trên ô tô chuẩn bị về nhà. Uyên nhìn xuống vô lăng. Có khi nào vì nàng đã lỡ làm tình với lão ăn mày hai lần mà có cảm giác khác lạ không? Cảm giác có chút thân thiết hơn với lão và ưu tiên lão chứ bình thường chắc gì nàng đã đồng ý để lão về nhà mình ở. Hay do tình dục đã kết nối mạnh mẽ từ lão ăn mày đến Uyên bằng những sợi dây vô hình?
Uyên nghĩ tới chuyện đó và đỏ mặt, mặc dù làm tình có hai lần nhưng lần nào nàng cũng đạt cực khoái nhiều lần bởi con cu to tướng của lão. Lão ta vụng về trong tình dục nhưng có lúc “xuất thần” cũng rất mạnh mẽ bởi con cu khủng đó, nó lấp đầy âm đạo nàng, nó trượt ra trượt vào trơn tru như đang vỗ về cưng nựng con bé thiếu thốn của nàng vậy.
Lão xuất tinh nhiều và hầu như dương vật chẳng bao giờ nhỏ xuống, trong khi người bình thường muốn hồi cũng phải mất 30p một tiếng... Một sự mạnh mẽ của giống đực khiến Uyên thấy thán phục lão mặc dù nàng không muốn nhưng không thể phủ nhận được…
Lão đã cho Uyên những cảm xúc và khoái cảm mà Phi hay bố chồng không làm được. Một cảm xúc thăng hoa đến phát điên…Một cảm xúc khiến nàng có những biểu cảm hành động không tự chủ được, mà nàng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ bị bộc phát nó ra một cách rõ ràng như vậy. Chưa bao giờ anh Phi thấy những phản ứng và biểu cảm quyến rũ đó của nàng khi làm tình… Chưa bao giờ…
Uyên đỏ ửng mặt… Cái thứ đó cắm vào trong bướm nàng cảm giác như thời gian dừng lại vậy, sao nó lại sướng thế chứ…Uyên không thể phủ nhận nhiều lúc cũng nghĩ đến cảm giác đó, nhất là những lúc cơ thể rạo rực. Nhưng một tiểu thư đài các như nàng làm sao mà lại thổ lộ điều đó ra chứ, và nàng tự nhủ sẽ chẳng bao giờ để lão ta chạm vào người nữa. Giờ cái Như lại xin cho lão về nhà ở nữa…
Con bé thật ngây thơ và tốt bụng khi xin cho lão về nhà bố đẻ, trước nó hay trêu chim lão ta to mà nó cũng đâu để lão chạm vào người, mặc dù nó cũng là một đứa thiếu hơi chồng như mình…Uyên cảm thấy tự xấu hổ với em gái khi lại lỡ quan hệ với lão ăn mày tận hai lần chứ… Uyên thở mạnh với gương mặt đỏ ửng, nàng mím môi lại và gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu và phóng xe về nhà.
… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
14h chiều ngày hôm sau…
Lão ăn mày không biết kiếm ở đâu được một chai rượu và tu say khướt từ sáng đến chiều, lão nằm trong căn nhà bỏ hoang nơi “đại bản doanh” mới của lão thay cho bờ tường nhà ông Lưu sau khi bị ông đuổi đi.
Lão nằm trong căn nhà hoang tồi tàn, đôi mắt già nua nhăn nheo rơm rớm nhìn ra ánh nắng chói chang giữa chiều. Lão nghĩ lại cuộc đời khắc khổ, số phận éo le của mình. Hãng tưởng đã được sung sướng khi được ở nhà ông Lưu vậy mà vì cái tính tò mò, lão đã tự đuổi mình ra khỏi chốn thiên đường ấy.
Những lúc thế này, lão chỉ nghĩ đến Như và Uyên, nhất là Như cô gái đã cưu mang ông, là cô gái đã bắt đầu mọi chuyện bằng chính đức tính của nàng ấy. Nếu không có bát xôi của Như ngày hôm đó, nếu không có Như ông sẽ chẳng bao giờ biết cuộc sống là gì. Phải nói Như đưa ông từ đống tro tàn của cuộc đời… Đúng với câu một bước lên tiên.
Có đồ ăn ngon, có chỗ ngủ khô ráo sạch sẽ, có người tâm sự, và điều quan trọng nhất… Ông đã đến đúng thời điểm, vào đúng nhà và gặp đúng người… Ông đã lần đầu tiên được làm tình, đã vậy còn được địt đúng cô gái đã cưu mang mình, ông đến vào một thời điểm mà cô ấy hứng tình nhất, thiếu thốn nhất…Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Cô ấy đẹp như tiên vậy, cơ thể, gương mặt, biểu cảm, mọi thứ của cô ấy toàn là những thứ mà người phàm không có… Nhờ Như, ông đã được trải qua biết bao nhiêu khoái cảm sung sướng của cuộc đời chỉ vỏn vẹn trong vài tháng ngắn ngủi… Nói ông là kẻ may mắn và sung sướng nhất cõi trần cũng không phải ngoa.
Sung sướng như tiên là vậy, bây giờ nằm đây quay đi quay lại làm một kẻ ăn mày không ai thèm để ý tới, tủi nhục… Lão ăn mày bỗng chảy nước mắt vì tiếc nuối.
Biết thân biết phận mình, ông tự nhủ nếu được quay lại đó lần nữa ông nguyện làm trâu làm ngựa, tuyệt đối không dám tò mò tọc mạch chuyện người khác, mất cái tai này thật xứng đáng.Ông sờ chim mình và nghĩ lại những giây phút sung sướng với Như và Uyên. Chim ông dần cửng lên khi nghĩ đến biểu cảm xinh đẹp của hai con bé, bộ mông ấy, cặp ngực to tròn ấy… Cái bướm khít dịt đó, tất cả khiến ông sướng như chết đi sống lại.
Đó cứ như một giấc mơ vậy… Và giờ đây ông mới tỉnh dậy trong ảo mộng của mình. Là một kẻ ăn mày bần hèn ti tiện, ông không còn dám mơ mộng gì nữa. Cả cuộc đời này, và đến cả nhiều kiếp sau, ông sẽ không bao giờ quên ơn của Như. Con bé đã đưa ông lên chốn thiên đường đó nhưng ông lại không biết trân trọng.
Phải nói tất cả đàn ông, hay những đứa con trai trên thế giới này sẽ phải ghen tị với ông khi ông được làm tình với cả hai chị em đẹp nghiêng nước nghiêng thành, sắc đẹp tựa tiên nữ chốn thiên đường, vậy mà một kẻ dưới đáy xã hội như ông đã được làm tình với cả hai cô gái đó. Đây là một chuyện hoang đường nhất từ khi mà trái đất hình thành cho tới giờ, nói như vậy cũng không hư cấu chút nào.
-Như ơi… -Lão ăn mày lẩm bẩm gọi tên Như, ông bỗng nhớ Như da diết, cảm giác như trái tim khô héo của ông càng thắt lại, càng rỉ máu khi trong người có men rượu. Và ông thầm nhủ cả đời này sẽ bảo vệ Như âm thầm, cả đời này sẽ không bao giờ quên ơn con bé. Những lúc đau đớn đến tột cùng thế này tâm trạng ông thay đổi liên tục.
-Ông ơi… -Bỗng có tiếng gọi phía ngoài, lão ăn mày cứ tưởng mình đang mê sảng liền không để ý.
-Ông ơi… -Đến khi một bóng đen xuất hiện trước cửa căn nhà hoang, ánh nắng chói chang bên ngoài đã che đi gương mặt của cô gái ấy. Nhưng giọng nói trong trẻo này… Có lẽ nào.
Lão ăn mày bật dậy dụi đôi mắt đỏ hoe và nhìn về phía bóng đen đó. Đến khi cô gái bước vào trong che đi ánh nắng bằng cơ thể mình lão ăn mày mới nhận ra đôi chân dài này, cặp ngực to kia, giọng nói này, đường cong cơ thể này… Đích thị là Như rồi. Mắt lão ăn mày rưng rưng khi thấy Như.
-Cô Như… -Lão ăn mày rơm rớm nhìn Như.
-Ông ở đây ạ? –Như mỉm cười bước lại gần lão ăn mày. Lúc này nàng đang mặc bộ quần áo trống nắng kín mít, nhưng lão ăn mày vẫn nhận ra.
-Hu hu… Cô Như!!! –Lão ăn mày bỗng lao đến và ôm trầm lấy chân Như. Lão thò tay vào trong chiếc áo chống nắng dài và ôm chặt bắp chân mịn màng của Như.
-Ông… Ông bình tĩnh lại ạ… -Như cũng bất ngờ không hiểu sao ông lão lại phản ứng thế này, nhưng ông đang khóc sao? Ông ấy uống rượu?
-Cô Như!!! Tôi nhớ cô lắm… -Lão ăn mày òa khóc vì cảm xúc lẫn lộn, trái tim lão đập loạn nhịp, và thầm cảm ơn ông trời vì đã đưa Như đến với ông ngay khi ông cần nàng nhất, sự xuất hiện của Như khiến lão cảm thấy mình lại sắp gặp may mắn.
-Ông… Ơ… ơ… -Như cũng không biết sao ông lại như vậy, nàng đành để ông ôm chân mình khóc một lúc, có lẽ vì lâu rồi chưa gặp.
… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
Một lúc sau bình tĩnh lại, lão ăn mày và Như ngồi xuống chiếc chiếu cạnh đó, lão kể cho Như về chuyện bị cắt tai rồi sống thế nào. Như nhíu lông mày lại và thương lão ăn mày. Sau đó nàng báo cho lão một tin vui khiến mắt lão mở to và quỳ ở đất mở to mắt nhìn Như.
-Thật không? Cô Như… Thật không? Ông nhà không phản đối? –Lão ăn mày sướng rơn khi nghe tin mình sắp được sống trong một căn nhà tử tế khác. Đúng là may mắn, cô Như đúng là bùa may mắn của lão.
-Vâng ạ… Bố cháu cũng ở một mình, nên bố cháu bảo ông đến ở cho có bạn có bè ạ… Hì… -Như mỉm cười, nàng thấy vẻ mặt khắc khổ của lão ăn mày liền nghĩ mình xin lão đến ở với bố là một quyết định đúng đắn vì trông lão khổ quá... Nàng không thể để một ông lão già cả không nơi nương tựa ở một mình trong tình trạng này được, còn chưa kể từ lâu nàng đã coi ông là bạn.
Người bạn mà nàng lỡ mềm lòng để cho ông ấy làm tình bốn lần, cũng chỉ vì thương lão, thấy lão là một ông cụ thiếu may mắn vì cả đời chưa được làm tình bao giờ, chưa được trải qua cảm giác sung sướng trong tình dục, cũng chỉ vì muốn lão được thử, nàng vì lòng thương nên đã đem thân mình cho lão… Lòng trắc ẩn của nàng đã cứu rỗi một con người, tấm lòng nhân ái của nàng có thể sánh ngang với bồ tát phật tổ được rồi.
-Cô Như… Cô tốt với tôi quá… Tôi chưa báo đáp được gì… -Lão ăn mày lại rơm rớm nước mắt và khóc. Ông trời thật không tiệt đường sống của ai. Nhưng với một kẻ như lão ăn mày, sống cả cuộc đời trong đau khổ, đến cuối đời mới được đáp lại một chút. Nhưng những thứ lão ăn mày được hưởng lúc này liệu ông trời có “vung tay” quá mạnh hay không? Vì sự ưu ái này thực sự quá lớn.
-Dạ không có gì đâu ạ, cháu cũng coi ông là bạn nên ông đừng khách sao nha! –Như mỉm cười, nàng mím môi lại nhìn lão ăn mày lại bẩn thỉu rồi, ở bẩn thế này sẽ có bệnh mất.
-Hu hu… Tôi… Tôi… -Lão ăn mày khóc không nói nên lời.
-Thôi ông ý nhờ, cứ khóc làm cháu khóc theo bây giờ… -Như mỉm cười nhìn lão ăn mày. Hai ông cháu nhìn nhau, lão ăn mày nhăn mặt và thể hiện sự đau khổ nhưng đồng thời cũng rất hạnh phúc lúc này.
-Ông ơi mình đi luôn đi, ông có cần chuẩn bị gì không ạ? –Như đứng dậy và vươn vai.
-Tôi… Tôi không, tôi chẳng cần chuẩn bị gì, tôi có gì đâu… -Lão ăn mày cũng đứng dậy và lau nước mắt.
-Ông mặc tạm bộ đồ này rồi cháu đưa ông đi khám qua nha… -Như nhìn vào cái tai bị cắt của lão ăn mày. Với tính cách của Như nàng là người rất cẩn thận nên ngỏ ý muốn đưa lão ăn mày đi khám đàng hoàng, bởi vì cái tai của ông ấy rất dễ bị nhiễm trùng khi ông ở bẩn thế này, mặc dù trông nó cũng đã khô.Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi
-Có cần thiết không cô… -Lão ăn mày ấp úng, rồi thay quần áo.Lão lột tung cái quần trước mặt Như khiến nàng đỏ mặt.
-Eo! Ông ý… -Như xấu hổ nhưng vẫn nhìn xuống cái dương vật to dài lủng lẳng của ông ấy, lúc không cương mà trông nó đã to đến vậy rồi.