[Câu chuyện 8]
Từ đoạn này trở đi thì đéo có địt được gì nữa đâu. Nhưng tao sẽ kể cái câu chuyện dẫn tới kèo. Cơ bản đi đjt free thì nó cũng có giới hạn nhưng cơ hội thì nhiều!
Tao mà có tiền thì tao cũng được chục câu chuyện cho tụi mày nghe. Nhưng giờ tao sẽ kể mấy kèo djt hụt.
Có lần tao đón bà chị U50 ở nhà hàng Lê Văn Sỹ về Trường Sa tầm 20h. Đoạn đường ngắn nhưng bả đòi chở đi mua đồ ăn này kia cho 2 đứa con nhỏ. Tao cũng vui vẻ chờ.
Xong lúc chạy về thì bả hỏi 4h sáng ngày mốt em rảnh không, chở chị ra sây bay. Bà này thì ốm người, mặt cũng bình thường, nói chung dáng như người Việt mình thôi không có gì đặc sắc. Bả đi Đà Nẵng hay đâu ở miền Trung du lịch, kiểu chắc công ty thưởng cuối năm nên có tí tiền đi hay đi tour gì đó.
Tao nghĩ bụng cũng oke tại tao chạy đêm mà. Cũng xin số zalo nọ kia. Thì ngày mốt tao vẫn đưa bả đi bình thường. 4-5 ngày sau gì bả về vẫn kêu tao ra đón. Lúc đó tầm 3h sáng thì bả rủ đi ăn phở. Tao thì cũng mất gì đâu mà không ăn.
Thì cũng nói qua nói lại vài câu. Bả kêu bả ly thân gì rồi, 2 đứa con do chồng nuôi. Bữa mua xong chở về là bã thay đồ chạy qua thăm con rồi này kia luôn do đi chơi xa.
Nghe thì cũng bình thường nên tao cũng đéo có ý định gì. Tao thì cứ bài sinh viêb lên SG học rồi làm cho mấy chị thương. Sau hôm đó thấy bả đôi khi vẫn nhắn em rảnh kh này kia qua đón chị đi các thứ.
Đcm bị cái toàn nhắn gấp trước 30p, mình đang đi Bình Chánh mà kêu qua Phú Nhuận đón. Rồi được thêm 2-3 lần vậy nữa cứ thấy tao từ chối nên chắc bả quê đéo nhắn nữa.
Không biết lần đó chị có ý gì không. Mà thấy nhắn kiểu cũng bình thường. Chẳng qua không hiểu sao không book luôn cho lẹ mà cứ tìm tao.